Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000145
Số lượt truy cập
21865858
Vài nét độc đáo về Xí nghiệp Dược phẩm Cửu long ngày xưa.
Ngày đăng: 2011-07-13 11:07:51

 

Hiện nay là công ty CP dược lớn ở phía Nam. Ngày lên sàn chứng khoán HOSE

 

Năm 1978, tôi là một trong 12 dược sĩ trẻ, mới toanh được phân công về Ty Y tế Cửu Long , sau đó tôi cùng các bạn Phúc, Trung, Thập nhận nhiệm sở ở Xí nghiệp Dược phẩm Cửu long, trong khi Hằng, bà xã của tôi (lúc đó chỉ là bạn thân thôi) thì về công tác ỏ Trạm Vệ Sinh Phòng Dịch.

Xí nghiệp Dược phẩm Cửu long lúc đó còn dùng ngôi chùa Hòa Hảo ở Phường 2, tọa lạc trên đường Nguyễn Huệ, gần chợ Long Châu, làm cơ sở sản xuất. Nói là xí nghiệp cho oai, chứ thật ra nó chỉ là một căn nhà lớn có nhiều phòng mà không có một thứ tự nào cả. Vậy mà không hiểu bằng cách nào, ban giám đốc xí nghiệp cũng sắp xếp được đầy đủ các phân xưởng sản xuất: thuốc viên, thuốc nước, thuốc tiêm và cả phân xưởng chế biến nữa, lại có nhà ăn, hội trường. Dọc theo đường Nguyễn Huệ (tên đường lúc đó, bây giờ tôi không rõ có đổi tên không) hướng về phía Cần Thơ, xí nghiệp có rải rác các phân xưởng như Subtilis, phòng nghiên cứu kỹ thuật, kiểm nghiệm, cơ điện, qua cầu Tân Hữu thì có nhà kho rất lớn.

 

Tôi được phân công phụ trách phần kỹ thuật cho xí nghiệp. Nói là phụ trách kỹ thuật thì nghe to lớn lắm, nhưng thật ra lúc đó, ngoài cái vốn liếng ba chữ từ chương học được ở trường Dược thì tôi có biết gì đâu!!!  Nhưng mà thây kệ, "trong đám mù có thằng chột" thì sợ gì!

Thế là vơi những dụng cụ, máy móc thật thô sơ, chúng tôi cũng đã làm ra được nhưng viên thuốc, những chai dầu gió,chai ống thuốc để phân phối đến tay đồng bào của mình. Các bạn có còn nhớ lúc đó dân mình nghèo lắm, cái gì cũng thiếu: thiếu tiền, thiếu ăn, thiếu thuốc, thiếu ngủ... cho nên tôi rất tự hào khi mình đã làm được một cái gì đó đẻ giúp đời.

 

Phải công nhận rằng đời tôi có nhiều may mắn lắm.Anh Ba Linh, lúc bấy giờ là giám đốc xí nghiệp đã không ngần ngại giao cho tôi từ trọng trách này tới trọng trách khác.

Cách đây hơn 30 năm, xí nghiệp dược phẩm  chỉ là một bãi đất trống, để có một xí nghiệp mới: phòng ốc thì xây được nhưng máy móc thì lấy ở đâu mà ra? Các bạn thân, tôi đã góp phần không nhỏ để tha từng cái máy từ khắp nơi, từ mọi miền của đất nước, từ Hà Nội, Sài gòn về đây. Tôi và Cần (người bạn mà tôi coi như anh em ruột thịt) đã làm việc ngày đêm để sửa mấy cái máy phế thải, vô dụng biến thành hữu dụng. Anh Ba Linh đã phó thác cho tôi và Cần làm việc này, đây là những cái máy phế thải từ các xí nghiệp Dược trung ương như Xí nghiệp 21, 22, 23, 24 hay 25,26 ở Sài gòn, hoặc Hà Nội nhưng có giá hết, thí dụ như muốn lấy 2 cái máy liên hoàn thì phải mang lên đây một xe gạo, một con bò.... để giúp cho đời sống của công nhân ở các xí nghiệp này. Thôi thì cũng được của nhà nước cả mà!

Cứ như thế mà chúng tôi có đủ hết các loại máy móc có thể nói tân tiến và đứng hàng đầu của các tỉnh phía Nam và sau này đã trở thành xí nghiệp dược địa phương điển hình.

 

Còn nước thì sao? Nước được bơm từ con rạch phía sau xí nghiệp lên một căn lều thật cao qua "hệ thống lóng phèn" rồi cũng được lọc, hay chưng cất nếu cần để làm thuốc tiêm.

 

Xí nghiệp Dược Cửu Long cách đây hơn 30 năm là như vậy đó. Tôi rất tự hào về những gì mà tôi đã làm được vì tôi đã cống hiến với  vô vị lợi, với nhiệt tình của tuổi trẻ và vì tôi là một cựu học sinh Tống phước Hiệp đã làm một cái gì đó cho tỉnh nhà.

 

Phan Văn Tương

 

Tổng giám đốc Lương Văn Hóa

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Ban Tuong viet hay lam, chua ve que duoc thi the hien qua cac bai viet, binh luan cung la 1 hinh thuc "tro ve". Ve tham que, tham ban be thi duoc- ma ve la`m viec thi xin can...(kinh nghiem ban than)

Tương thân mến! Thời kỳ ấy ngành nào cũng gặp khó khăn( sau chiến tranh dài đăng đẳng mà) nhưng tình cảm anh em trong cơ quan thì thật là đậm đà, thắm thiết...Mình ở phòng giáo dục Tam Bình phụ trách thống kê kế hoạch mà không có máy tính( cộng, trừ, nhân, chia) nói chi đến tỉ lệ phần trăm( thứ mà bộ phận chuyên môn rất cần). Cứ vậy trong tính toán cứ sử dụng cái đầu của cha mẹ cho. Việc Tương trở về Vỉnh Long mình có lời khuyên như chị Liễu:          Chúc Tương và gia đình vui vẻ hạnh phúc.

           TB: Tao có điện cho mấy đứa em ở quê nhà vào trang web để xem tin, không biết tụi nó có làm được không?

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn