Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000133
Số lượt truy cập
17482223
TÌM ĐÂU ? Huy Le
Ngày đăng: 2013-02-27 08:20:01

 

( Kính tặng tác giả : Thành phố Vĩnh Long lúc 6 giờ chiều nhìn từ đò ngang An Bình )

 

 
Tìm đâu...??? ( Bài viết của Huy Lê )
Từ lúc chào đời cho đến khi truởng thành, cho dù bạn không rời xa mảnh đất nơi chôn nhau cắt rốn của mình hay bạn đang sống ở nuớc ngòai, nhưng khi nghe nhắc đến hai tiếng "quê hương" ai mà chẳng thấy bồi hồi xúc động?
Nơi đây, nơi đất Vĩnh long này đây,
tôi có nguời bạn nhỏ, "thường ngày bạn ấy thả rong quanh thành phố ( thật ra Vĩnhlong có rộng bao nhiêu đâu ! Đi dăm phút đã về chốn cũ ! ) riết rồi cũng đâm ra lờn con mắt".
Cũng trong một lần rong chơi ấy, bạn tôi nhớ đến cô bạn đang sinh sống ở nuớc ngòai bèn làm một lọat phóng sự ảnh góc phố con đuờng mà ng` bạn đã từng sống qua, vậy là "chọc trúng" vào nỗi lòng của những bạn xa quê...
Chuyện kể tiếp sau đó là bạn bè í ới " còn tui nữa chi? " nên bạn tôi phải phi ngựa sắt rong rủi trên các nẻo đuờng quê hương Vĩnh long để kịp đáp ứng lời yêu cầu "coi như anh làm từ thiện đi". Cô bạn Hồng Oanh cũng mới "a lô " : cô Bé ở cầu bà Điều là chỗ em học đàn piano? phải hỏi chị Hiền mới đuợc...

Khi xưa tôi còn bé
, Vĩnhlong trong mắt tôi chỉ giới hạn trong mấy cây cầu :
 - cầu Tân Bình ( Bình Lữ )
 - cầu Tân Hữu
 - cầu Cái Cá
 - cầu Lộ
 - cầu Công xi Heo
 - cầu Thiềng Đức
 - cầu Lầu
Bây giờ, lắm khi đứng nơi chốn cũ, tôi còn không nhận ra nên đối với các bạn xa quê đã lâu, chắc không thể nào hình dung đuợc quê mình thay da đổi thịt nhanh đến thế nào!
Nói đến tên đuờng, tôi nghe sao mà lạ hoắc lạ huơ! Còn mấy cây cầu ít nhiều không giữ lại tên cũ, khiến tôi vẫn sống nơi đây mà cũng thấy xa lạ khôn cùng!
Nhắc đến quê huơng, không chỉ nhắc đến góc phố, con đuờng mà còn bao gồm nhiều kỷ niệm khó quên!
Tôi cũng có rất nhiều kỷ niệm để chia sẻ cùng các bạn.
Tôi còn nhớ ngày xưa, mỗi lần về VL qua phà Mỹ thuận, tôi thích thú rời xe, leo lên tầng trên phà để đuợc nhìn ngắm thỏa thuê con sông Mekong đổ từ Kampuchia. Tôi rất yêu cái giòng nuớc đỏ ngầu vì mang đầy phù sa cùng những giề lục bình có những cánh hoa tim tím dập vờn theo sóng nuớc. Nếu đi vào ban đêm, nhìn hai bên đuờng đom đóm lập lòe trên các cây bần ven sông, mà theo trí tuởng tuợng của đứa bé 5 tuổi là tôi lúc đó, đấy là cây Giáng sinh hòan hảo nhất trên đời! Hôm nọ đi Vĩnhlong tảo mộ về muộn, nơi đồng trống mặt trời xuống rất nhanh. Mới một chút mà trời tối đen như mực, tôi muốn chỉ cho cháu nội mình biết con đom đóm ra sao, thôi cháu ơi! giờ đây chỉ còn là... ký ức!
Có cây cầu dây giăng Mỹ thuận, giao thông thuận tiện, không còn cảnh chờ phà ngán ngẫm như xưa, nhưng sao tôi lại thấy trống vắng trong lòng!
Tôi nhớ cái mùi sườn nuớng, mùi chim vỏ vẻ, mùi mỏ nhác rô ti, thơm lựng mà nguời ta bày bán hai bên hàng quán ven đuờng dẫn xuống bến phà. Tôi nhắm mắt, hít hòai hít mãi, uớc gì đuợc cắn một miếng... ngập răng...
Những xâu mía ghim, mía tây có màu vàng chanh, mía thanh dịu màu nâu nhạt, tất cả đuợc chặt khúc chừng một lóng tay ghim vào lóng trúc chẻ trông như đơm hoa.Tôi rất thèm, tôi muốn đuợc nếm thử mà nguời lớn không cho vì e không đuợc sạch.
Không biết các bạn có cùng cảm giác như tôi? Cái gì mua ở dọc đuờng dơ dơ, hay cầm tấm mía xuớc vỏ, ăn mà miệng còn dính phấn của lá mía, vỏ mía mới có phần hấp dẫn cao phải không?
Lúc đó, tôi mong mình mau thành nguời lớn để đuợc ăn thỏa thuê những thức ăn mua ngòai đuờng, nhưng khi truởng thành thì cảm giác ấy qua đi và tôi cũng quên bén mất rồi!
Tôi còn phải nhắc đến những con ốc gạo be bé đựng trong cái giỏ tre đan tròn tròn. Ổi xá lỵ cũng đựng trong cái giỏ như thế. Thuở nhỏ, tôi cũng từng mượn cái khăn rằn của bà tôi cài vào cái giỏ tre, chụp lên đầu để hóa trang thành ông Địa cho trò chơi múa lân mỗi dịp xuân về. Mà cũng ngộ, bên nay phà phía Vĩnhlong thì trái cây tính 1 chục là một chục trơn, còn qua bên kia phà phía Mỹ tho thì tính 1 chục có đầu là 12 trái. Vậy mà lên Sadec lại đuợc những 1 chục 18 và ở chợ Long xuyên 1 chục 24 trái tùy theo mình giao kết truớc không thôi là hờ ơ hơ sắc .... hớ!!!
( Còn tiếp )

 

 

 

Bắc Mỹ Thuận thập niên 60 thế kỷ trước

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn