Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000116
Số lượt truy cập
17482348
Lời trăn trối của mẹ . HẢI VƯƠNG
Ngày đăng: 2013-02-21 03:44:22

 

 

Lời trăn trối của mẹ . HẢI VƯƠNG

  Chương 3 : Những bức thư tình   
    
 
 
 
         Quân muốn biết sự thật về Hương, muốn có những gặp gở riêng trao đổi, chàng có những lúc chần chừ, có những lúc ngần ngại, rồi hình ảnh của cô Hương hiền diệu như mời gọi chàng, có một cái gì đó thôi thúc chàng, làm cho chàng can đảm lên, mạnh dạn hơn phải gặp nàng cho bằng được. 
    Chiều tan học, trên đường Hương đi về nhà , nàng có có cảm giác ai đi theo sau mình, nhìn lại chỉ thấy những em học trò nhỏ, đến đường vắng nàng nghe được tiếng chân người, nàng quay nhìn một lần nữa, lần nầy quả thật có người, đó là Quân, chàng đi cạnh sau lưng nàng, Hương dừng lại định nhường đường cho Quân đi. Quân cũng dừng lại nói ấp a, ấp úng :
 - Cô nương! Cô nương!
   Hương thấy thái độ của Quân là lạ, trông hiền như con nai, tính kiêu ngạo của chàng tự nhiên mất đi, qua hiểu biết nàng đón được ý định của vị công tử nầy, thôi lựa lời nói để tránh phiền toái:
 - Xin công tử đừng đi theo tôi, đừng gặp tôi một mình, bà con dị nghị, xóm làng xầm xì, chuyện nầy đến tai tía tôi, tía sẽ không vui.
 - Không đâu cô nương, tôi nghĩ là lão bác sẽ vui mừng !
  Hương nghiêm nghị nét mặt nói :
- Xin công tử phải thận trọng lời nói, công tử biết gì tía tôi, mà dám nói như vậy !
- Không đâu cô nương, tôi đã gặp lão bác, và nghe lão bác tâm sự, lão bác sợ cô con gái học cao khó...
    Nói đến đây Quân ngại miệng không nói tiếp, nhưng Hương hiểu hết vì câu nói đó của cha nàng; nàng giật mình, Quân có thể bịa chuyện là gặp cha, chớ làm gì bịa được ra đúng câu nói đó. Nàng có một chút do dự, rồi nàng dứt khoát ngay, phải nói mạnh miệng để chặn lại những ý tưởng của Quân.
- Cám ơn công tử ! Công tử mới đến học ở thầy, công tử không biết về tôi, tôi là một người phụ nữ sống không lấy chồng !
   Quân đã chứng kiến Hương là cô gái mạnh mẻ và nói thẳng, lần nầy chàng không ngờ cô ta nói quá thẳng trở nên sổ sàng , chàng khó nghe lọt, cảm thấy không thể tiếp câu chuyện, đành xin lỗi hẹn dịp khác.
      Kim Hương thấy Quân ra vẻ chịu thua, nàng mừng thầm trong bụng, mình phải cương quyết như vậy, mới thực hiện được cuộc sống độc thân lo cho cha về tuổi già và lo cho em ăn học thành tài sau nầy.

 
 
       Nói về Kim Hương, cô là con gái đầu lòng của bác Hậu, tuy sinh ra con gái, hai vợ chồng bác Hậu xem như báu vật, thương yêu hết mực, chăm lo cho con mọi mặt, nàng lớn lên trong sự vui tươi, cơ thể khỏe mạnh, tinh thần vững chắc
     Khi thầy Chương mở lớp học tại gia, bọn con trai trong làng được cha mẹ cho đi học, nàng cũng như những cô con gái không được đi học, bản tính tinh nghịch, nàng cũng đến đó cho biết. Thầy Chương thấy cô bé mặt sáng láng, thầy bảo Hương vào lớp học, cô bé cũng chẳng sợ gì ngồi học với bọn con trai. 
  Sau giờ học, thầy Chương theo Hương gặp bác Hậu để thuyết phục cho Hương đi học.  Hai vợ chồng bác vốn thương con, nghe đi học có lợi cho con sau nầy, nên rất vui cho cô gái theo học ở thầy Chương.
  Huơng rất sáng dạ, rất chăm chỉ, học giỏi hơn cả  bọn con trai. Lúc đầu chỉ học, sau có trình độ khá, nàng vừa học vùa giúp thầy Chương dạy cho những em nhỏ, thầy Chương rất hy vọng nàng trở thành cô giáo đầu tiên của xứ sở Bạc Liêu. Sự học giúp cho con người tích lũy kiến thức, mở rộng tầm hiểu biết, cách nhìn về con người, cách nhìn về xã hội;  Hương nhận thức được đời sống thực tại dẫy đầy bất công, bất bình đẳng nam nữ, trong nhất thời không ai có thể thay đổi được, nàng cảm thấy ngao ngán thương cho thân phận nữ giới, nên có ý định không lập gia đình. Sau khi mẹ mất cha nàng sống cô đơn  một mình nuôi con, đem tình thương của cha bao trùm tình thương của mẹ, hy sinh tất cả cho con, càng làm cho Hương quyết tâm không nghĩ đến lập gia đình. Để thực hiện điều nầy nàng tỏ ra bất cần phái nam, và hiểu tâm lý của nam giới thường có tình cảm với những cô gái hiền dịu nhu mì, thấp kém hơn, nàng cố ý làm ngược lại, và biết anh chàng nào có ý với nàng, nàng tìm cách trêu chọc, hoặc làm như thầy đời để những anh chàng đó bỏ ý định.
    Quân sau một vài lần đi theo Hương, bạn bè biết được đồn ầm lên, chuyện nầy đến tai thầy Chương, thầy gặp riêng cô học trò của mình để tìm hiểu sự thật.  Hương chẳng ngần ngại xác nhận với thầy và đã lên án Quân:
- Sao thầy nhận con người không đứng đắn như vậy vào học.
  Thầy Chương biết cả hai văn hóa Việt Nam và Tây Phương, thầy công bằng giải thích cho học trò mình rõ:
- Xã hội của ta khi thấy một người nam nói chuyện người nữ ngoài đường cho là chuyện xấu xa, còn Tây có khác cho rằng nam nữ tìm hiểu nhau để đi đến hôn nhân là chuyện thường tình. Quân được cô giáo người Pháp dạy, đọc sách Pháp, đọc tiểu thuyết từ những nhà văn Pháp, nên xem đó là chuyện bình thường.
 - Chuyện như vậy mà thầy còn binh cho vị công tử đó được sao!
- Theo thầy, Quân không phải là một người xấu như em nghĩ, măc dầu em ấy đến đây một thời ngắn, chỉ gặp thầy một vài ngày trong tuần, cùng với thầy trao đổi về văn học, về xã hội, tìm hiểu về lịch sử; nhưng thấy em ấy đã thay đổi rất nhiều, thầy có lòng tin với Quân.
   Nhìn qua nét mặt của cô học trò, thầy biết trong lòng chưa chấp nhận những gì thầy giải thích, thầy Chương nghĩ cũng đến lúc nên giáo dục về hạnh phúc gia đình để em có cách nhìn đúng, nên thầy nói :
- Con thử bàn luận xem một trường hợp do hai người tìm hiểu nhau trước khi nên duyên vợ chồng, còn một trường họp nhờ mai mối thành vợ thành chồng mà chưa biết gì về nhau, theo con nghĩ trường hợp nào tốt hơn.
- Dạ thưa thầy con  không có ý lập gia đình, nên con không có ý kiến.
- Thầy đã nghe cha của con đề cặp rồi, ổng cũng nhờ thầy góp ý với con. Cho thầy biết lý do sao con có ý định không lập gia đình?
- Dạ!  Thầy có thấy được bao nhiêu phụ nữ lấy chồng mà về chăm sóc được cho cha mẹ đẻ của mình không. Con không thể nào bỏ tía của con mà đi lấy chồng được!
- Thầy hiểu lòng của con rồi! Con cũng phải hiểu lòng của cha con và lòng của thầy nữa. Cha mẹ nào vui được khi con gái không có gia đình, con gái mới lớn lên một chút chưa chỗ nào dạm hỏi thì cha mẹ lo sợ bị ế rồi, con có biết cha con đang lo cho con lắm không! Nếu con có lòng thương cha, quý mến thầy, thầy khuyên con hãy suy xét lai, và con phải biết con gái chỉ có một thời.
  Hương biết thầy thương mình như con, đã đem hơn thiệt về hôn nhân gia đình dẫn giải, nàng suy nghĩ lời nói của thầy thật có lý. Thật ra nàng có phần nễ phục Quân, để thực hiện ý tưởng sống đọc thân, nàng phải gạt bỏ những thứ hình thành trong lòng bằng cách làm cho chàng chê bai về mình, với hy vọng tắt được những nhóm lữa khi mới bắt đầu; bây giờ nghĩ lại nàng cảm thấy mình làm quá đáng với Quân, nhưng dù gì cũng lỡ gây chấn thương cho người ta rồi.
    Còn về Quân nhiều lần bị Hương làm cho bực tức, muốn quên đi, lại quên không được, những cô gái dễ dàng chàng lại xem thường, còn cô Hương nầy dường như có bỏ bùa mê sao làm cho chàng luôn suy tư tới. Nàng có khuôn mặt sáng như trăng rầm tháng tám, về mọi mặt đâu cô nào so sánh với nàng được, chỉ có tính tình ương ngạnh. Cũng may mắn cho chàng, nhờ tính tình ương ngạnh như vậy mới còn đến bây giờ, chắc nàng đang chờ một người đủ bản lĩnh như Trương Đình Quân nầy mà thuần phục.
  Quân nghĩ, muốn mang cây mai đẹp về nhà, mình phải bỏ công sức, muốn chinh phục người con gái kiêu sa mình phải có phương sách, sau tìm hiểu về gia đình nàng, chàng mới biết em nàng cũng bắt đầu học ở đây vào buổi sáng tên Nguyễn Kim Tiền. Hai người trở nên thân nhau, qua người em trai, Quân biết nhiều về Kim Hương, và chàng cũng nhận biết gặp nhau ngoài đường làm cho cô nàng nghĩ không tốt về mình, và xã hội Việt Nam không chấp nhân, phải đổi cách để chinh phục.
   
 
 
 
     Hương cũng có những lúc nhớ đến Quân, nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi thì cho nó qua, bây giờ tỏ thái độ khác chàng đánh giá thấp con người mình, dù thế nào cũng phải giử phẩm chất của người con gái. Đang lúc trong lòng thì muốn, còn lý trí không cho phép, đang mâu thuẩn nhau, thì nàng nhận từ em trai một bức thư, nàng hồi hộp, vội vả mở ra xem .

                                             Thư xin lỗi          
       Kim Hương cô nương!
  Tôi lấy hết can đảm viết thư nầy đến cô để xin lỗi về những lần thất lễ vừa qua.
  Hy vọng những dòng chữ nầy sẽ làm cô nương hiểu được và thông càm cho tấm lòng chân thật của một con người chân thật.
      Tôi cũng biết gặp riêng cô ngoài đường là một hành vi không đúng đắn, và mang tiếng tăm không tốt cho cô. Tuy biết thế nhưng không làm chủ được bản thân, tôi nói thật lên đây để cô nương thông cảm, tôi không biết tại sao, hình ảnh của cô luôn hiện ra trong tâm trí của tôi, trong lòng tôi có một cái gì đó mà tôi cũng không biết, nó thôi thúc, bảo tôi đến gặp cô, cũng chính nó sai khiến tôi hôm nay viết thư nầy.
       Tôi biết ý của cô, định sống như vậy để chăm lo cho lão bác; nhưng theo tôi thiết nghĩ một người sao bằng hai người cùng lo. Tôi thú thật, đã gặp bác ấy ở ngôi mộ có trồng hoa thược dược, cạnh hàng cây bạch đàn, tình cảm của bác thương vợ làm tôi đây kính phuc. Sau buổi gặp đó, tôi có tâm nguyện muốn lo cho bác ấy đến tuổi về già.
    Nếu cô nương không chê bai, cho tôi được góp một bàn tay cùng với cô nương chăm sóc cho lão bác.
                         Trương Đình Quân

   Xem thơ xong lòng nàng sung sướng vô cùng, một niềm vui từ đâu mang đến, chàng viết thư với đề tựa thư xin lỗi nhưng rõ ràng đây là tỏ tình, một bức thư không lời lẽ lãng mạn, không tình tứ nhưng chứa một tấm lòng. Nàng không màng đến giàu sang, không màng đến địa vị trong xã hội, chỉ mong gặp một người có tấm lòng, một người cùng với nàng lo cho cha lo cho em, có phải mẹ đã phù hộ để nàng gặp được một chàng trai theo ý nguyện..
    Nàng cầm lá thơ trong tay, mà suy nghĩ mênh mang, bao nhiêu câu hỏi đặt ra nên cho tía đọc lá thư nầy không, có nên trả lời thư cho chàng liền không, và trả lời thì phải trả lời như thế nào.
        ( còn tiếp)
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Câu chuyện đang hấp dẫn HV ới ơi! Như đang xem một cuốn tiểu thuyết.KH đang chờ xem tiếp..tiếp và tiếp tiếp phần 4.

Đầu năm, được đọc truyện ngắn < lời trăn trối của mẹ > phần chương 3 rất thú vị , khi nhân vật Hương đầy cá tính phải mềm lòng thay đổi lập trường của mình khi đọc xong bức thư xin lổi tình yêu của Quân.

Cám ơn tác giã Hải Vương ,mong được xem tiếp câu truyện hay đầy lôi cuốn...

Một chuyện tình bình dị đầy trách nhiệm và tình người ,thật đáng trân trọng. Hay quá tác giả Hải Vương nhớ viết nhanh nhiều hơn nhé...

 Chị Kim Hương, cám ơn chị đã đọc bài của em và nhiều lần viết bình luận, phần hai viết nhận xét rất thiết thực, rất bổ ích cho em. Năm mới chị đã gửi cho trang nhà nhiều bài nhiều hình ảnh quê nhà làm cho em nhớ VN.
  Thương chúc anh chị mạnh khỏe.

Chị Ngọc Thúy, nhân tên Hương có cá tính như vậy khiến cho Quân mê mệt và yêu thương. Nếu chị và đọc giả có xem qua chương 1, có đề cập đến Quân thương lo cho ông nhạc gia, em vợ, thì trong chương 2 và 3 từ bước làm sáng tỏ.  Qua đó thấy người phụ nữ khéo léo sẽ mang sự hạnh phúc cho gia đình.
    Cám ơn chị ủm hộ người em nầy.

Đúng rồi HV khi đọc phần đầu tôi thấy một gia đinh nông dân hạnh phúc con học giỏi con rể giàu có lại hiếu thảo và không hiểu sao chàng rể nầy lại thương cha vợ như vậy, bây giờ đã hiểu một phần. Thấy nhân vật phụ như Quân Và Hương thế mà HV viết tình yêu cũng rất là sống động, tôi đang chờ đọc nhân vật chánh tình yêu như thế nào.

           Xuân Hồng, đây lần đầu tiên Xuân Hồng xuất hiện trong phần viết biện luận trong bài của HV. Thật hân hạnh được làm quen với XH, cám ơn những lời nhận xét đúng theo ý của người viết. Tên Xuân Hồng, tôi có cảm giác tên của một người em cùng họ, trước đây tôi có người bạn tên Võ Trọng Nhân, ở ngoài xem là bạn trong lòng côi như anh em. Nhân có cô em gái tên Xuân Hồng, chỉ gặp một vài lần, nhưng tôi luôn cho cô ấy là em ruột của mình, xưa nay tôi suy nhĩ như vậy chưa một lần nói ra. Hy vọng có dịp trao đổi với Xuân Hồng nhiều hơn .

   Cám ơn  Huỳnh Mai đã nhiệt tình ủm hộ, động viên và khiến khích cho HV bẵng cách tham gia viết bình luận. Qua cách viết của HM, HV cảm nhận được cách nhìn sâu sa về xã hội, hiểu về con người của bạn. Viết bài là một thú vui, là sự giải trí đối với HV, qua đó cũng hy vọng được trao đổi ý tưởng cùng anh chị bạn bè xa gần. Chúc H M mỗi ngày có một niềm vui.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn