Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000075
Số lượt truy cập
19980022
CHUYỆN CƯỜI MÙA CÁCH LY. -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2021-12-29 05:03:55

 

Chuyện cười mùa cách ly

                                                     

Hắn đi lang thang, có lẽ từ lâu lắm rồi; hắn thầm tính lại: từ mùa thu năm trước và bây giờ vẫn còn là mùa thu, như vậy chắc tròn một năm rồi nhỉ? Không biết hắn di bằng phương tiện gì mà lạc vào một hoang đảo khô cằn sỏi đá, rộng mênh mông, trông giống như tàn tích của một dãy núi thuở xa xưa bị chìm sâu dưới đáy biển; nay được nâng lên và cây cối được hồi sinh.

Trong một thoáng mơ hồ hoang đảo trở nên nhộn nhịp lạ thường; tàu thuyền neo đậu san sát, chật cả bãi biển. Dòng người lũ lượt kéo nhau vào quãng trường. Đi qua lối cổng chính, người ta thấy tấm băng rôn “Đại hội đại biểu tham dự cuộc thi kể chuyện cười mùa cách ly để xoa dịu nỗi đau của các bệnh nhân covid …; ngôn ngữ sử dụng dự thi là do tự chọn. Thí sinh là công dân của nhiều quốc gia trên thế giới. Khán giả của cuộc thi là tất cả bệnh nhân do dịch bệnh, kể cả các bệnh nhân đang nằm thở máy trong các bệnh viện dã chiến. Ban giám khảo là đại diện của 156 nước …

Hắn bước vào khán đài đông nghẹt dường như không còn chỗ trống. Hắn hơi do dự, đứng tần ngần một lát. Nhân viên tiếp tân có vẻ sốt ruột, nhanh nhẹn đến mời hắn vào hàng ghế của Ban giám khảo:

-Ban giám khảo còn thiếu một mình Ngài, mời Ngài vào ngồi thoải mái; đợi một lát Ban tổ chức sẽ làm lê khai mạc cuộc thi nhé. Hắn chỉ kịp nói lời cám ơn và ngồi xuống; thầm nghĩ: mặc kệ, cứ để coi tới đâu thì tới.

Ban TC tuyên bố lý do, chào mừng quý khách, giới thiệu đại biểu và long trọng khai mạc hội thi “Cười”… Giải thưởng là một chuyến du lịch vòng quanh thế giới trong chương trình tặng quà cho bệnh nhân theo dự án của Covax.Thí sinh đầu tiên là đại biểu đến từ châu Mỹ:

-............

Có tiếng cười và vỗ tay. Ban giám khảo biểu quyết. Hắn cũng giơ tay theo.

Thí sinh thứ nhì đến từ châu Âu:

-...........

Có tiếng cười và vỗ tay. Ban giám khảo biểu quyết. Hắn cũng giơ tay theo.

Thí sinh thứ ba đến từ châu Phi:

-Cứu đói hơn là chống dịch.

Có tiếng vỗ tay nhưng không có ai cười, hình như trong lòng của họ trĩu nặng một nỗi xót xa. Biểu quyết, hắn cũng giơ tay.

Các thí sinh thứ tư đến từ châu Úc:

-Nhân quyền là trên hết!

-Liberty or death.

-Vaccine for everyone.

Có tiếng vỗ tay và cười phấn khởi. Biểu quyết, hắn cũng giơ tay.

Đoàn thí sinh đến từ châu Á, đông hơn:

-5K hoặc F0.   (Cười)

-Shipment for us staying home.    (Vỗ tay)

-Tiên học lễ, hậu học văn.    (Vỗ tay)

-Tiên học sáng tạo. hậu học bắt chước.   (Cười)

-Phòng chống dịch như đánh giặc.    (Im lặng)

Cả hội trường đều im lặng không hiểu vì sao? Mọi người đang nghĩ gì nhỉ?

Người ta nghe một số bệnh nhân lên tiếng:

-Tôi cần vaccine, thuốc đặc trị, sự chăm sóc y tế tốt.

-No bombs!

-Without guns.

-Don’t kill each other.

-Friendship, peace

-No war and Covid …

Có tiếng cười phấn khởi và vỗ tay ầm ĩ. Những bệnh nhân đang nằm thở máy bỗng ngồi bật dậy, các bệnh nhân khác đồng loạt đứng lên giơ cao nắm tay, cùng nhau hát: Hàng ngàn cánh tay giơ lên, hàng vạn nắm tay giơ lên; quyết đấu tranh cho nền hòa bình công chính … Việt nam, Việt nam,Việt nam nghe từ vào đời … Việt nam quê hương tôi; Việt nam đất nước tôi, Việt nam tổ quốc ơi … muôn đời.

Bỗng nhiên có tiếng hét to: “Cúp điện rồi”. Quãng trường trở nên tối om. Hoang đảo rung lắc dữ dội và chìm dần xuống biển. Có tiếng hét: “Động đất!” .Hắn kịp trông thấy nhiều bàn tay chới với trên mặt nước biển trong xanh, rồi chìm nghỉm! Hắn cố ngoi lên, hít một hơi thật đầy, thật sâu rồi chìm theo họ. Hắn tự hỏi: “Cộng nghiệp chăng?”. Trong vùng ánh sáng chập chờn mờ ảo hắn nhìn thấy một tòa lâu đài rất nguy nga hiện ra trong tiếng nhạc du dương huyển hoặc; đoàn tiên cá nhảy múa uốn mình theo nhịp điệu Vũ khúc thủy cung vừa đẹp mắt vừa kinh dị. Hắn cảm thấy hụt hơi nên cố trồi lên mặt nước để thở; hắn mệt dữ lắm. Các bệnh nhân bị thiếu oxy, chắc cũng mệt như vậy? Hắn cảm thấy đuối sức, đành buông xuôi, hụt hơi … Hắn tự hỏi: chắc mình bị Covid … rồi nhỉ? Hắn hốt hoảng:

-Cấp cứu … Cứu tôi với …!

Hắn cảm thấy có bàn tay của ai đó đặt nhẹ lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của hắn, Bàn tay nhỏ nhắn, xinh xắn, dịu dàng và thân quen quá! Hắn nghe tiếng của vợ hỏi:

-Anh đỡ mệt chưa …? Nằm chiêm bao chuyện gì vậy?

Hắn mỉm cười, không đáp chỉ hôn nhẹ lên đôi bàn tay thánh thiện ấy như là để trấn an mình. Hắn không muốn vợ hắn có thêm nỗi lo nào nữa trong mùa cách ly này!?

Hữu Tín

  

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Trong truyện có hai chi tiết còn trống; đó là nội dung dự thi của thí sinh đầu tiên và thứ nhì, theo cách trình bày ý tưởng mở (open ideas). Mời các bạn tham gia bổ sung cho đầy đủ để nụ cười đẹp hơn. Cám ơn 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn