Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000164
Số lượt truy cập
13920147
Hoàng Hạc Lâu - Những Cảm Nhận( phần cuối).-Huỳnh Hữu Đức-
Ngày đăng: 2020-07-26 03:41:33

 

         Quên Đi xin tiếp tục ý kiến của mình về bốn câu cuối trong bài Hoàng Hạc Lâu.

         3 - Nhận xét về hai câu LUẬN :

        Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ (Mặt sông lúc trời trong, phản chiếu cây cối ở Hán Dương thật rõ ràng)
         Phương thảo thê thê Anh Vũ Châu ( cỏ thơm thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi )

        Sau giây phút mơ tưởng về cõi xa, Tác giả đã trở về với thực tế, đứng trên lầu Hoàng Hạc phóng tầm mắt nhìn, cảnh đẹp dường như thu hút thi nhân?

        4 - Nhận xét về hai câu KẾT :

       Nhật Mộ hương quan hà xứ thị ( Trời về chiều tự hỏi quê nhà ở nơi đâu
       Yên ba giang thượng sử nhân sầu (Trên sông khói toả, sóng gợn khiến người thêm buồn)

       Những tưởng cảnh đẹp Hán Dương và Anh Vũ sẽ làm cho tác giả quên tất cả và vui trở lại.
      Nhưng không, những cảnh trước mắt càng khiến Người buồn hơn, gợi đến nỗi nhớ quê hương trong lòng tác giả. Tác giả có thực sự nhớ về quê hương hay muốn hướng chúng ta đến cội nguồn của sự sống? Cũng có thể Người muốn dẫn chúng ta đến với cái Đức (*) trong học thuyết của Lão Tử.
       Điều này, cũng cho chúng ta thấy rỏ thâm ý của Tác Giả, những cảnh thực đang hiện hữu không là gì, chỉ những gì thuộc về hư vô mới là chân giá trị.
-----------
       (*) Đức : theo triết lý Đạo Giáo, ĐỨC không phải là Đức hạnh mà là mầm sống, ẩn chứa bên trong của Vạn vật. Nếu ĐẠO sinh ra Vạn Vật thì ĐỨC nuôi dưỡng vạn vật. ĐẠO ĐỨC chính là nền tảng căn bản trong học thuyết của Lão Tử.
 
------------
         Sau khi đưa ra một số ý kiến về Hoàng Hạc Lâu, giờ đây Quên Đi xin kết luận:

         Chúng ta đều biết những tư tưởng của Đạo, Nho giáo có từ rất lâu, đến thời Xuân Thu Chiến Quốc. Lão Tử và Khổng Tử sắp xếp phân tích, giải thích trở nên những học thuyết uyên thâm và phổ biến rộng rãi. Đến đời Tần Thuỷ Hoàng gần như bị đốt hoàn toàn, còn những học trò thì bị chôn sống. Sang đời Nhà Hán, những tư tưởng Thánh Nhân mới được sưu tầm và biên soạn lại. Trong lúc biên soạn, có thêm có bớt,có chỉnh sửa nên không còn chính xác, đồng thời có nhiều quyển mạo danh Tiền Nhân.
         Vì những lý do trên nên những tư tưởng xưa cũ của Tiền Nhân mất đi rất nhiều. Những gì còn lại chỉ có thể là Ánh Trăng so với Vầng Dương mà thôi.
         Qua những nhận xét trên Quên Đi nghĩ, trong lòng Thôi Hiệu có sự tiếc nuối cái tinh túy của Thánh Nhân, nên Ông mượn Lầu Hoàng Hạc để nói lên tâm trạng của Mình. Chính cái sâu sắc đó nên Lý Bạch không thể đề thơ vịnh cảnh Hoàng Hạc Lâu:

Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu... 
Dịch nghĩa: 
Trước mắt thấy có cảnh không thể tả được
Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu rồi

         Khi đi sâu vào tìm hiểu Thi Phẩm HOÀNG HẠC LÂU, Quên Đi cảm thấy một nỗi buồn như ngấm sâu vào tâm hồn, mang lại nhiều cảm xúc :   
         Người Xưa đà vắng bóng
         Hạc Vàng chẳng còn đâu
         Giờ chỉ có Tiên Lầu
         Cô đơn cùng năm tháng
         Ngậm ngùi mây trắng bay
và đồng cảm với Người Xưa:
         Mây Trắng lang thang bao ngày tháng
         Hạc Vàng mãi mãi tận nơi đâu
         Tiền nhân mộng tưởng vì ý Đạo
         Hậu bối ngày nay chỉ Tiên Lầu
         Sông núi sau này còn biến đổi
         Đạo Người muôn thuở vẫn thâm sâu

         Quên Đi  cũng xin theo bước Tiền Bối, Đàn Anh, dịch bài Thơ Hoàng Hạc Lâu :
 
Dịch thơ 1 :       
                    Hạc vàng Người cỡi về đâu
            Còn trơ lầu đứng dãi dầu nắng mưa
                 Hạc vàng theo bóng người xưa
          Ngàn năm mây trắng vẫn chưa bến về
                  Trời trong cây Hán sông mê
             Cỏ tươi Anh Vũ chẳng hề đổi thay
                Chiều buông dần khuất quê ai
        Trên sông khói toả lòng đầy nhớ nhung.

                                                  Quên Đi

Bài Họa: 

Một Chút Thơm Rơi
 

 
Người xa cánh hạc tìm đâu
 
Thơm rơi để lại cho dầu gió mưa
 
Bồi hồi nhớ thuở xa xưa
 
Lang thang mây vẫn sao chưa lối về
 
Dòng xưa bến cũ đam mê
 
Cỏ tươi Anh Vũ xanh hề chẳng thay
 
Cuộc tình thôi lỡ hỡi ai
 
Mà hình bóng mãi đong đầy mắt nhung
 
                                        Kim Phượng              
Dịch thơ 2 :

          Hạc vàng người cỡi mất từ lâu
          Trơ trọi giờ đây một bóng lầu
          Hạc đã một đi không trở lại
          Ngàn năm mây trắng biết về đâu
          Trời trong sông Hán cây soi bóng
          Anh Vũ bãi xanh cỏ đậm màu
          Ngày hết quê nhà đâu chẳng thấy
          Trên sông khói sóng dạ thêm sầu

Dịch Thơ 3

               Người xưa cỡi hạc về non 
   Lầu Hoàng đứng đợi mỏi mòn tháng năm 
             Chim vàng cũng đã biệt tăm 
     Ngàn thu mây trắng âm thầm vẫn trôi 
           Sông Dương trời tạnh cây soi 
       Cỏ tươi Anh Vũ bãi bồi toả hương 
            Chiều về quê cũ hà phương 
 
Khói sông sóng gợn người vương thêm sầu.
                              
             Quên Đi
***                  
Lê Thị Kim Phượng - Huỳnh Hữu Đức

 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn