Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000063
Số lượt truy cập
10725775
Khát dòng sữa mẹ( tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2019-10-28 03:35:35

 

Khát dòng sữa mẹ

                                                                  (Tiếp theo)

Những đêm ngồi chờ con nước ròng ở ngoài cồn xa, hắn cảm thấy thân phận của mình sao đơn độc và cô đơn vô cùng tận. Hắn thấy cần có người bạn đồng hành để cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Trên dòng sông vắng nỗi khát khao đó càng to lớn hơn. Hắn cần có những đồng nghiệp cùng ngụp lặn thi đua đánh bắt, có lẽ sẽ vui hơn. Hắn không muốn mình giống như những con đom đóm lạc loài sống sót sau mùa hè rộn rã ân tình, lại phải lặng lẽ trải qua mùa thu, ngủ vùi suốt mùa đông, đợi gió xuân về, thắp sáng màn đêm lần cuối cho đến khi kiệt sức và chết khô trên cành lá. Hắn chợt nghĩ đến những người mới quen và nhớ cô gái gặp gỡ lần đầu ở khu chợ cá; họ là những người cần cù chịu khó làm ăn và vui vẻ đấy chứ!

Thế rồi có những đêm, bãi cồn cũng xuất hiện những chiếc xuồng nhỏ đến cào hến như hắn. Thế là hắn cũng có những người bạn mới như ước mơ đêm nào? Nhưng không! Họ chỉ là những người đến từ bờ bên kia dòng sông Cái: họ cào hến vài đêm để làm nhân bánh xèo đãi khách dự tiệc trong ngày giỗ ông bà hoặc tiệc kỷ niệm ngày sinh. Một lần nọ, có cậu bé bơi xuồng sang sông bắt hến về nấu canh rau cải trời cho bà ngoại. Bà thèm ăn canh hến … Lòng hiếu thảo của cậu bé làm hắn cảm phục vô cùng, hắn nhớ ngoại …!  

Một lần nọ, sau khi phân loại hến dùm hắn, cô gái nói:

-Em tự hỏi có thể nào anh bán hết phần hến nhỏ cho em không nhỉ? Em mua theo giá chợ nhé!

Hắn cảm thấy hơi bất ngờ, nhìn cô gái và nói:

-Mua hến nhỏ để làm gì?

Cô gái cười:

-Nuôi hến …!

Hắn ngạc nhiên:

-Nuôi hến? Người ta nuôi cá, tôm, cua …Có ai nuôi hến bao giờ?

-Em nuôi …! Bởi vì con hến gắn bó với em như cuộc sống của em gắn bó với  mọi người vậy! Em có thể kết những mảnh lưới thành vuông lưới như vuông lưới nuôi cá, rộng khoảng mười lăm mét vuông. Em kết ba vuông lưới; mỗi vuông xuống giống trong mười ngày; nuôi ba mươi ngày thì thu họach hến lớn bán theo giá chợ, em nghĩ sẽ có lời bộn bộn à! Em sẽ nuôi trên bãi bùn phía sau nhà cho dễ coi sóc. Anh thấy được không?

Nghe cô gái bày tỏ dự định nuôi hến, hắn cảm thấy hay hay nhưng mà nhận tiền bán hến cho cô gái thì ngại ngùng quá. Ân nhân mà!

Như hiểu được cảm nghĩ của hắn, cô gái đề nghị thêm:

-Nếu anh thấy ngại thì hùn nuôi với em cũng được. Em làm lồng nuôi, Trông nom và giữ gìn. Anh thì cung cấp nguyên liệu hến giống mỗi ngày. Thu hoạch mình chia theo tỷ lệ thế nào hở anh?

Hắn ngập ngừng, đáp:

-Tùy em!

Cô gái nghe câu trả lời có vẻ dịu dàng chiều chuộng nên cũng vui vui. Hắn hơi giật mình vì không ngờ mình đã thay đổi cách xưng hô nghe thân mật quá. Hắn cũng hiểu rằng có một điều gì mới lạ mà êm dịu vô cùng xuất hiện trong đáy lòng của mình!

Cô gái mỉm cười. Hắn cũng cười theo. Phố chợ đông vui và nhộn nhịp. Sự ồn ào đó không thể lấn át, không làm phai nhòa cảm xúc đang trào dâng trong lòng của hai người. Họ quyết tâm thực hiện cho bằng được dự định của mình. Có kiên trì thì thành công. Từ ngày hôm đó, phiên chợ sáng không có ai còn bán hến nhỏ nữa. Hai người cũng bán hết hàng sớm hơn. Hắn cũng có dịp thuận tiện mà theo cô gái đi về nhà. Nhà của cô ở cạnh bờ sông, có đường đi trước ngõ, có hàng cau, có giàn trầu xanh. Vị trí nhà đẹp. Nhà tuy đơn sơ nhưng xinh xắn, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp và sạch sẽ. Gia đình có hai nhân khẩu nên có vẻ đơn chiết, vắng lặng. Cô gái mất mẹ từ năm lên ba tuổi nên được bà ngoại nuôi dưỡng. Hoàn cảnh của cô gái giống như hắn nhưng may mắn hơn là không bị “khát sữa”! Ngoại của cô gái từng là bạn thân của bà ngoại hắn từ thuở còn đi gặt lúa mướn trên cánh đồng phèn đầy đĩa vắt hoặc đi cấy mạ ở bưng biền nhiều cá và rắn. Gặp được cháu trai của bạn thân, bà mừng lắm nên kể chuyện huyên thuyên về hai gia đình thuở xưa. Ngoại đã già nhưng dáng đi còn khỏe, vững vàng; giọng nói rõ ràng, ôn tồn khiến hắn cảm thấy yên tâm và gần gủi hơn. Hắn thường xuyên tới nhà thăm ngoại, giúp bà làm những công việc nhà như là chẻ củi, xách nước …Hắn xin phép ngoại nạo vét cái mương sau nhà để làm ao nuôi cá. Hắn kê lại tấm dale sàn nước cho bằng phẳng, không còn trơn trợt. Hắn không ngại làm các việc gì có ý nghĩa hoặc có ích cho gia đình của ngoại. Điều đó làm cô gái cảm kích vô cùng, xem hắn như người anh trai của mình.

Ba năm trôi qua. Thời gian trôi mau, rất mau nhưng cũng đủ giúp hắn trưởng thành, chững chạc và biết quan tâm đến mọi người hơn. Công việc đánh bắt và buôn bán của hắn đều tốt, ổn định. Một hôm hắn đề nghị với cô gái:

-Anh đã mất mẹ, mất ngoại; đó là mất tình thương lớn nhất trong đời. Em còn ngoại để phụng dưỡng sớm hôm, thật là hạnh phúc. Hạnh phúc ấy càng lớn hơn nếu ta luôn luôn làm vui lòng ngoại. Ta hãy tổ chức mừng sinh nhật cho ngoại đi; chắc ngoại vui lắm. Anh có dành dụm được một số tiền cộng với lợi nhuận do hùn vốn góp công nuôi hến với em, tính ra cũng kha khá; anh xin góp phần cùng em làm quà cho ngoại dưỡng già; được không nhỉ?

Cô gái suy nghĩ một hồi lâu rồi đáp:

-À, để coi …!

Hắn hơi ngỡ ngàng, cụt hứng nên làm thinh và cười trừ.

-Em còn phải hỏi ý kiến của ngoại nữa chứ!

Biết được ý định của hai đứa cháu, bà ngoại dạy rằng:

-Bà rất vui vì các cháu đã trưởng thành. Bà cám ơn tấm lòng hiếu kính của hai cháu. Cả đời bà, chưa từng có ai nghĩ đến việc mừng sinh nhật của bà. Nhưng gia đình ta còn có việc trọng đại hơn phải làm trước khi bà quá già. Đó là việc lập gia đình cho cháu gái của bà. Các cháu đã quen nhau ba năm rồi, đã hiểu tính tình của nhau, nếu các cháu phải lòng nhau và sẵn sàng xây dựng hạnh phúc gia đình nối dõi truyền thống dòng họ, thì bà sẵn lòng tổ chức tiệc cưới cho hai cháu nhân ngày sinh của bà. Ta mời bà con lối xóm và bạn bè ở ngoài chợ đến chung vui …Bà thấy cũng thuận tiện và vui lắm đấy. Các cháu thấy thế nào?

Thế rồi mùa xuân năm ấy, nơi xóm nghèo ven sông có lễ cưới, tuy đơn sơ nhưng thắm tình đậm nghĩa, bà con láng giềng và bạn bè vui vẻ chúc mừng trăm năm hạnh phúc. Từ ngày cưới nhau, vâng lời bà ngoại dạy, cô gái thôi không bắt hến trên bãi sông sau nhà nữa; nàng theo chồng ra cồn Bùn chờ con nước ròng từ rất sớm, cứ mỗi buổi chiều sương chưa rơi. Trời vào xuân, hơi gió ấm dần. Trên bãi cồn, những chiếc xuồng ghé đậu nhiều hơn. Trong màn tối nhá nhem, ánh đèn sáng lấp lánh, một sinh hoạt mới cũng bắt đầu. Nàng không quên mang theo cho chồng chiếc đèn bão, kín gió, để thể hiện tính ngay thật của nghề nghiệp và giữ gìn mức độ lưu thông an toàn trên sông. Thế là hắn cũng có người đồng hành vừa dịu dàng vừa nhanh nhẹn. Ôi, tuyệt vời! Hán cảm thấy vui sướng vô cùng. Công việc của hắn trở nên nhẹ nhàng hơn, mau lẹ hơn và hiệu quả hơn. Có thêm người, chiếc xuồng trở nên chật hẹp hơn; hai vợ chồng phải nằm ngược chiều nhau trong khi đợi nước ròng. Trời trong và đầy sao lấp lánh. Ngắm trời, nhìn sao hắn nhớ đến ánh đèn đom đóm năm nào nhạt nhòa, lạc loài, cô đơn, tuyệt vọng … Trong cuộc mưu sinh đầy cơ cực, hắn ngộ ra một điều thú vị: Kiếp nghèo cũng có hạnh phúc nếu ta cảm nhận được nó! Cô gái ấn gót chân lên đùi chồng và hỏi:

-Chồng đang nghĩ gì vậy?

-Anh nghĩ đến nàng tiên cá anh vừa … bắt được. Nàng tiên mang hạnh phúc đến cho anh!

Người vợ cười, ấn nhẹ gót chân và nói:

-Ở đây làm gì có tiên cá! Sông Hà Bá, tiên cá biển khơi. Có chăng là có Ma Da đó.

Hắn không biết Hà Bá là ai? Ma Da là gì? Nên nói lảng sang chuyện khác.

-Em có đôi bàn chân nhỏ nhắn, xinh xắn, mềm mại, gót tròn đầy và có màu son nữa. Ngoại thường kể đó là quý tướng, người nào có đôi bàn chân như vậy sẽ được danh vọng, giàu sang phú quý. Mẹ của anh cũng có gót son nhưng tiếc thay mẹ lại mất sớm.

Nói đến đây, hắn thấy nhớ mẹ và hơi lo sợ cho vợ, nên hỏi:

-Em có ước mơ gì không?

Nàng trả lời ngay:

-Ước mơ của em là mong sao ngoại và anh luôn luôn khỏe mạnh, tất cả mọi người đều hạnh phúc; không có người mẹ nào bị mất sớm, trẻ em sinh ra không bị mồ côi, không bị khát sữa nè. Người mẹ và trẻ em luôn luôn được quan tâm chăm sóc thật tốt nè! Nếu có điều kiện em sẽ tham gia công tác từ thiện xã hội nè!

-Ước mơ của em nhiều quá vậy, lớn lao quá cở!

Trong thâm tâm hắn bắt đầu lo sợ … Hắn nói như để trấn an mình:

-Ước mơ của anh thì đơn giản hơn, anh mong vợ chồng mình mãi mãi bên nhau!

Im lặng bao trùm … Họ không nói gì nữa. Bầu trời vẫn đầy sao. Ngàn sao vẫn lấp lánh. Hình như từ trong xa thẳm, có vì sao nào đó mang ước mơ của họ đi, đi xa …, thật xa?!    (Còn nữa)

Thiện Hải

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Cuối cùng rồi hắn cũng cưới vợ hết cô đơn nhờ chịu thương chịu khó lam lũ làm ăn, được lòng bà ngoại... giờ đây hắn đang hạnh phúc... và chuyện gì sẽ xảy ra... tôi chờ đọc tiếp.

Qua ba phần viết tác giả có chuyển qua rất mốc xích gợi óc tò mò muốn xem tiếp điều gì sẽ xảy ra, đây chính là sức hấp dẫn của truyện. Hắn cô đơn, vật vã mưu sinh bằng nghề bắt hến... nhưng với sự chân chất thật thà... đã lấy được cảm tình của cô gái và bà ngoại cuối cùng hắn cưới vợ, cùng nhau làm ăn... Hắn hạnh phúc với ước mơ đơn giản chỉ cần có vợ bên mình là đủ. Nhưng vợ Hắn thì có nhiều mơ ước cao xa... Đó chính là mấu chốt để... xem tiếp gia đình này rồi sẽ ra sao? mong được xem tiếp.

 

  Tác giả đày đọa cho hắn ngụp lặn sông nước thời gian, giờ thì
cho ngoi lên và ban ơn cho 1 con vợ. Thật là có hậu, nhưng tuồng còn
dài, biến cố chắc ở phần sau….

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn