Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000095
Số lượt truy cập
14671203
Cô" ác". -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2018-07-23 09:47:59

 

Cô “ác”

Tôi bước vào lớp học, tất cả học sinh trong lớp đứng lên chào tôi. Theo thường lệ, tôi chỉ cần gật đầu nhẹ và nói:

          - Các em ngồi xuống.

Thế là xong “thủ tục chào nhau”. Nhưng hôm nay, không hiểu sao các em lại đồng thanh nói to:

-  Chúng em kính chào cô ạ!

Từ “ạ!” kéo dài bằng những cái miệng tinh nghịch, kèm theo ánh nhìn lấp lánh tươi vui hóm hĩnh của đám học sinh nổi tiếng “không vừa” nhất trường. Tôi hơi bị bất ngờ, nhưng vẫn đủ “bãn lĩnh” đáp trả bằng vẽ mặt ngơ ngác rất “kịch tính”

-  Ơ! Có phải đây là lớp 12A3 không?

-  Dạ!

- Vậy mà cô tưởng mình vào lầm lớp 5.

Cô trò cùng cươi. Huề nhau. Tôi nói:

-  Làm bài kiểm tra đầu giờ.

- Tha cho tụi em đi cô.

-  Cô đã nói, tiết nào cũng kiểm tra nhanh đầu giờ mà,

-  Cô ác!!!

Tôi trừng mắt:

          - Ai nói cô “ác”?

Không khí bổng trở nên nặng nề. Tôi nhắc lại:

-  Em nào nói cô “ác”, đứng lên.

Cả lớp êm lặng.

-  Ai nói, tự mình xác nhận đi. Hoặc ai biết  bạn nào nói …cho cô biết đi

-  Không ai “tố giác” bạn bè đâu cô.

Tôi vẫn không nao núng:

          - À! Rất “nghĩa khí”. Bạn bè sẵn sàng cùng “chết chùm” phải không? Vậy thì nếu không ai tự giác, bắt đầu từ bây giờ…bài kiểm tra của lớp, mỗi em bị trừ 2 điểm cho đến khi cô tìm ra người nói “cô ác”.

Không khí càng nặng nề hơn. Tôi vẫn cố giữ vẽ mặt “ tỉnh bơ” của mình. Nhìn nét mặt ỉu xìu của đám học trò nghịch ngợm, tôi thấy thương quá, nhưng quyết không …nhượng bộ! Êm lặng kéo dài. Bổng một bàn tay rụt rè đưa lên. Tôi nói:

-  Mời bạn đưa tay có ý kiến.

-  Dạ! Em nói…

-  Sao không dám “tự nhận” từ đầu?

-  Em sợ!!!

-   Sợ cô “giết” em hả?

-  Dạ!

-  Ôi Trời! Chuyện học sinh gọi giáo viên “ác” thường lắm em ơi. Cô biết mình “ác” thiệt, bắt các em kiểm tra thường xuyên, ép các em học bài mỗi tiết…Kệ đi, miễn sao cuối năm kết quả học tập của các em “ác chiến” là được.

-  Em chỉ  nói …nhưng không nghĩ … vậy đâu.

Nhìn vẻ mặt ngượng ngập lúng túng của anh chàng cao to cuối lớp, tôi phải bật cười:

-  Cô hiểu mà. Cô cũng “thuận nước đẩy thuyền” đùa với các em thôi… Em ngồi xuống đi.

Có tiếng thì thầm … cố nói lớn cho tôi nghe:

          - Cô “ác” thiệt luôn.

 

Thái Thị Kim Lập

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Cám ơn bạn đã gợi trong tôi những ký ức thời học sinh... mong được thưởng thức những truyện ngắn của bạn.

Tôi rất ngưỡng mộ ngòi bút của bạn, nhớ lúc trước bạn đã cho tôi đọc những tác phẩm " phía sau bụt giảng" rất hay, tuyệt lắm! giờ thì nhín chút thời gian tiếp tục bạn nhé. Tôi rất thích vì nó đã làm cho ta nhớ nhiều về thời trẻ...

Tôi rất khâm phục bạn, với những mẫu chuyện nhỏ của đời thường thôi... dưới ngòi bút của bạn nó trở thành truyện ngắn có ý nghĩa...Lời văn, ý tứ, tình tiết không thừa và cũng không thiếu... thật tuyệt!!! Cám ơn bạn đã trở lại trang dù rất bận.

Cám ơn bạn Hà Thanh, Ngọc Hà, Vĩnh đã "động viên" KL. KL rất thương trang nhà nên sẽ ...viết thêm khi có thể., cũng là một cách ghi lại kỹ niệm với học trò đó thôi...

Cô "ác" nhưng cô giỏi lắm, còn đạo đức thi tuyệt vời rồi, cô ác thì trò giỏi, nhưng cô khó thì trò không chịu nổi, đó là vấn đề của học sinh Phụ ghi: Với bạn cô, cô hơn "ác" huống hồ chi các em. Hehe!...

@Rất vui chào đón bạn Hồ Tấn Hạp đã trở lại trang nhà, có bạn tham gia thì sẽ đông vui hơn! Cám ơn nhiều. Thân chào, Vĩnh.

Đồng ý với Vĩnh , bạn Hạp về với trang nhà là vui rồi...nên KL rất hân hoan nghe lời bình của bạn.

Chào cố nhân ! Mấy ngày nay bận chút việc nhà nên chậm phản hồi, xin
thông cảm. Rất vui khi Kim Lập trở lại trang nhà. Lâu quá không gặp, không
biết:" dung nhan đó có còn như xưa ?"....Hi..hi...Sẽ gặp lại sau.
Mến,NA

 

.

Rất vui khi đọc lời "chào" của anh Nguyên Anh. KL mong có dịp gặp lại các bạn trang TPH lắm luôn, nhưng chưa có dịp...Thời gian cứ "bào mòn nhan sắc", nên mỗi ngày nhìn gương, chỉ mong "thời gian ơi dừng lại"...

 

Chào chị Kim Lập, Em hên hơn chị nha, em cũng có những câu nói ngây ngô từ học trò của mình nhưng không có "ác", mà là: Trò này méc trò kia: - Cô ơi, thằng Cường nói nói, mai mốt nó lớn nó cưới cô đó cô May là lúc đó, em đang viết bài trên bảng, nên không đối mặt với học trò. Em nghe, em nín thinh luôn, hong biết nói gì, hồi lâu tản lờ nói vọng xuống - Im lặng... viết bài đi nghe hông. Tới giờ, tóc bạc, chân run, lưng còng rồi, em cũng không biết là mình đã làm đúng hay sai...(bí mật, xin cả nhà đừng nói ai nghe... hihi) Mến chúc chị vui khỏe và sáng tác đều đều

Thu Vàng ơi! Học trò là niềm vui của những người cầm phấn trắng. Được học trò quan tâm "tương tác" với mình dù ở hình thức nào cũng vui, chứ chúng nó "lơ" mình thì buồn nha...Chúc Thu Vàng vui, khỏe để có thêm những sáng tác mới.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn