Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000070
Số lượt truy cập
14405611
Sinh kế trên đỉnh Langbiang (hồi hai kết cục)
Ngày đăng: 2010-07-27 10:16:40

 

Thấy thư viện muốn ở luôn
 
Nói về gia đình Lương Minh, sau khi rời thung lũng tình yêu liền kéo nhau qua thiền viện Trúc Lâm. Tại đây LM thấy thư viện mừng rở như Tề Thiên về “Thủy Liêm động”, liền xin sư trụ trì cho chân quét rác. Sư ông đồng ý , nhưng chỉ nhận một mình LM còn đám con cháu, nhỏ tuổi không thích hợp với thiền viện nên khuyên đi chỗ khác. Anh thấy vậy liền đưa gia đình tiếp tục lên núi cao. Đến chân núi Langbiang, thấy bà con khắp nơi từ Bắc chí Nam kéo nhau về đây du lịch, có đến hàng ngàn người mỗi ngày nên nghỉ rằng đây là vùng đất hứa. Anh liền thuê xe Uoát chở gia đình lên núi. Đoạn đường leo núi cong queo dài hàng chục cây số, xe chạy tốc độ cao rất là nguy hiểm. Lên đỉnh núi,  gió lạnh, nhưng dòng người đi chơi vẫn không ngớt, LM xin tù trưởng cho nhập cư, vị tù trưởng bào rằng nếu muốn sống ở đây thì phải lấy vợ. Ở đây theo chế độ mẫu hệ, đàn ông hàng ngày phải vát rựa vào rừng đốn củi, săn bắn, nuôi gia đình. Biết đó không phải là sở trường của mình, LM liền mua một ít hàng thổ cẩm của dân bản xứ, ngồi bán kiếm lời. Thế nhưng với gương mặt xấu trai, LM bán ế, từ sáng đến trưa chỉ được 1 giỏ xách nhỏ giá 20 ngàn, lời đến 5.000 đồng, nhưng nào đủ nuôi 5 nhân khẩu gồm ba cha con và 2 cháu. Buồn quá, chỉ trong buổi chiều ngồi suy nghỉ, gia đình kéo nhau xuống núi, trở về Sài Gòn. Coi đồng hồ lúc đó là 6giờ sáng ngày chủ nhật 25/7/2010.
 

dưới chân núi Lang Biang người đông như trẩy hội

xe lên núi 210 ngàn đồng /chuyến khứ hồi.

Nếu đồng ý như vầy thì ở

miệng rao cả buổi, bán được 1 giỏ nhỏ

sống không nổi, về đi thôi !

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn