Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000083
Số lượt truy cập
15052178
Thư gửi Bậu
Ngày đăng: 2010-05-18 09:28:38

 

Ngồi một mình với ly kem và khóc cho kỷ niệm (hình minh họa)

Bậu ơi!
Ngày đó tôi với bậu cùng mái trường trung học, tôi biết bậu nhưng đó chỉ là những cái nhìn cho khuôn mặt hiền thục dưới mắt tôi. Trong lứa tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” thì tôi nào dám nghĩ xa xôi, với lại hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ tôi chỉ nên nghĩ đến chuyện học hành dù rằng biết thân phận mình là “con nhà nghèo, học dở lại xấu trai”. Bù lại tôi dường như đã đạt được những gì của hàng thứ ba sau “nhất quỷ, nhì ma ..” và cùng sát cánh với tôi là những thằng bạn chí thân mà chắc suốt cuộc đời này tôi không bao giờ quên. Ôi! Cái thời mài đủng đáy quần trên ghế nhà trường thật đẹp và đầy kỷ niệm.
Rồi khi lên thành phố học, tuy khác trường nhưng có lẽ vì mình cùng đến từ trường tỉnh và tâm trạng lạc lỏng đã khiến tôi gần bậu hơn. May mắn thay bậu đón nhận tình bạn đó một cách chân thành, vô hình chung tạo cho tôi sự mạnh mẽ và ước mong được gặp bậu khi có thể. Những lần tôi đến nhà thăm bậu và những cuộc hẹn ở giảng đường mang cho tôi không ít nhiều tình cảm dành cho bậu, xin cho tôi được giữ nó như những kỷ niệm của hai đứa. Ngày đó tôi nhút nhát và khờ khạo quá phải không bậu? Sau những giờ học sớm và mệt mõi mà tôi lại đưa bậu đi ăn kem để bậu bị lạnh, chân thành gởi đến bậu lời xin lỗi dù rằng nay đã muộn. Nhưng nếu thật tình với nhau, sao bậu không góp ý với tôi để mình có những giờ phút vui hơn, ý nghiã hơn? Với tôi, khoảng không gian riêng đó chứng tỏ với bậu rằng tôi luôn quý mến và trân trọng tình cảm bậu dành cho tôi. Biết vậy ngày đó tôi ngồi cùng bên để sưởi ấm cho bậu, bậu nhỉ.
Thời cuộc đã cắt đứt liên lạc giữa tôi và bậu không thương sót. Đã nhiều lần tôi mong tìm lại bậu ở những nơi có thể nhưng rồi vô vọng. Chuyến xe cuộc đời đưa tôi đến một phương trời xa lạ, nhiều lần lang thang một mình để rồi nhìn những chiếc lá vàng rơi như những giọt nước mắt khóc cho kỷ niệm, những thân cây lặng im cao ngất như mặc niệm cho những gì trong lòng tôi vừa chớm nở đã vội vĩnh viễn ra đi.
Giờ đây biết bậu và tôi hai phương trời, hai hướng đi. Xin mây gió mang đến cho bậu ba chữ “CHÚC HẠNH PHÚC”.
 
                                                                                                                          Người Phương Xa         
 
Bình luận:
 
*  Chàng đưa nàng đi ăn kem và nàng than bị lạnh vậy mà không biết làm gì, để rồi ngày nay suy nghỉ lại, muốn xin lỗi thì ôi thôi …đã qua muộn màng. Vậy mà còn trách người ta sao không nói toẹt ra là lạnh ở chỗ nào để mình sửơi ấm.     ( Lương Minh )                                                       
 
 
* Khóc lên đi . . . ôi con trai ngu ngốc.
                                               (Ng-thanh Hoàn)
 
* Thiệt là bức thư tình bí ẩn, tui đọc thư  xin giải mã : Anh chị cùng học TPH, lên Sài Gòn học đại học, chàng thường hay đến nhà nàng, có dẫn nhau ăn kem. Bây giờ thì lá vàng khóc cuộc tình chấm dứt, thân cây mặc niệm cho cuộc tình đã chết. Ai biết được Bậu và người thương của B cho LM biết
 
 
 
                                       
 
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn