Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000071
Số lượt truy cập
12056598
HÀO KIỆT ĐẤT PHƯƠNG NAM( tiếp theo). -Người Long Hồ-
Ngày đăng: 2019-12-24 10:41:26

Hiện tại, vẫn còn miếu thờ cụ Xử Sĩ Sùng Đức Tiên Sinh Võ Trường Toản tại vùng Hòa Hưng. Theo lời tấu xin của quan Phó Kinh Lươc Sứ Phan Thanh Giản, miếu đã được vua Tự Đức sai lập từ năm Tân Hợi, 1851, để thờ cụ trên nền nhà cũ của cụ. Tưởng cũng nên nhắc lại là một của cụ bà Võ Trường Toản cũng được cải táng về chung chỗ với chồng. Phải nói cụ Võ Trường Toản là người có công rất lớn trong việc dạy dỗ con cháu của những người tiên phong đi mở cõi về phương Nam. 

Mặc dầu cụ không để lại tác phẩm nào, mà chỉ còn lại một bài phú “Hoài Cổ” bằng văn quốc âm. Phải thành thật mà nói, hầu như tất cả những nề nếp nho phong mà đất Nam Kỳ ngày nay có được đều nhờ ở công lao của cụ.

Ghi Chú

(1)          Tưởng cũng nên nhắc lại Hà Phần là chỗ ông Vương Thông đời nhà Tùy bên Trung Hoa mở trường dạy học.

(2)          Nhạc Lộc là nơi ông Chu Hi đời nhà Tống dạy học.

(3)          Tuy nhiên, vì cụ Võ chỉ có một cô con gái đã mất sớm trước đó, nên các môn sinh đã giao việc này lại cho người bên họ vợ của cụ. Cụ Võ trường Toản là người có phẩm hạnh thanh cao xuất chúng, cho nên dầu cụ Phan không phải là môn đệ của cụ Võ cũng kính cụ Võ như bậc sư bá và hết lòng tôn trọng, sùng bái cụ. Về sau, khi 3 tỉnh miền Đông (Biên Hòa-Gia Định-Định Tường) đã rơi vào tay giặc Pháp, cụ Phan không quên đến phần một của cụ Võ. Vì không muốn cho xương tàn của một bậc Thầy nằm trong phần đất bị xâm lăng, nên cụ Phan mới cùng với quan Đốc Học Vĩnh Long là Nguyễn Thông, với quan Hiệp Trấn An Giang là Phạm Hữu Chánh, giao cho tú tài Võ Gia Hội lo việc cải táng hài cốt cụ Võ.

(4)          Theo bản dịch của Trúc Khê, nội dung của bài văn bia ấy như sau: Văn Bia Của Phan Thanh Giản Dựng Ở Mộ Võ Trường Toản

“Tiên sinh họ Võ, húy Trường Toản. Tiên thế, hoặc nói là người Thanh Kệ hạt Quảng Đức, hoặc nói là người làng Bình Dương hạt Gia Định, uyên nguyên khó tường.

Tiên sinh học sâu, biết rộng, gặp đời loạn Tây Sơn, ở ẩn, dạy học trò hàng mấy trăm người. Hạng học trò cao thì như Ngô Tùng Châu. Thứ đến Trịnh Hoài Đức, Pham5 Ngọc Uẩn, Lê Quang Định, Lê Bá Phẩm, ngô Nhân Tịnh, vân vân. Hạng danh sĩ như Chiêu và Trúc đều là hai tay dật dân. Còn những người khác, không kể xiết. Các ông trên này gặp hội gió mây, làm bậc hiền tá ở đời Trung hưng, đều có công liệt rỡ ràng ở đời.

Hồi vua Thế Tổ ngự ở Gia Định, tiên sinh thường được vời vào hỏi chuyện. Lại nghe: tiên sinh học rộng các kinh, và sở trường về bộ Tứ Thư.

Dật nhân Chiêu vốn người túc học, chỉ theo tiên sinh mà nhận lãnh được cái nghĩa 'tri ngôn dưỡng khí'. Từng ấy trong sách tiên sinh còn sót lại có nói: 'Sách Đại Học một nghìn bảy trăm chữ, tan ra, vô số việc; lại thu hẳn lại, một chữ cũng không'. Ấy, cái học của tiên sinh đã đến tận chỗ lớn lao và tinh vi là như vậy. Dầu đem cách học ấy mà đọc nghìn vạn kinh sách cũng được lắm.

Tiên sinh không xuất chinh, nên không được thấy sơ sự nghiệp về chính trị của tiên sinh.

Từ khi tiên sinh đem cái học nghĩa lý ra daỵ người, chẳng những đương thời nung đúc được nhiều nhân tài, mà do sự truyền thuật giảng dụ mài giũa, đến giờ, dân lục tỉnh trung nghĩa cảm phát, liều chẳng tiếc mình, tuy vì thâm nhân hậu trạch của triều đình cố kết lòng người, nhưng cũng há chẳng do công khai đạo của tiên sinh từ xưa để lại mới được như thế ư?

Ngày 9 tháng 6 năm nhâm tí (1792), tiên sinh mất, vua rất thương cảm, ban hiệu là 'Gia Định Xử Sĩ Sùng Đức Võ Tiên Sinh' để khắc vào bia ở mộ.

Sau hồi đại định, các ông học trò của tiên sinh dần dần tan tác, không ai biểu dương.

Năm Tự Đức thứ 5, hoàng thượng sai dựng phường để tinh biểu ở thôn Hòa Hưng, huyện Bình Dương.

Bọn chúng tôi lại góp tiền lập đền và tậu ruộng để dùng vào việc cúng tế.

Gần đây, nhân binh biến, phường và đền đều bị tàn phá, thành ra miếng đất hoang quạnh. Mồ cũ để lâu ở đó, cũng e không tiện, tôi nhân cùng bạn đồng quận là ông Nguyễn Thông, đốc học Vĩnh Long, họp các thân sĩ mưu thiên đi nơi khác. Chúng tôi thông báo với quan hiến sứ An Giang là Phạm Hữu Chánh cùng tỉnh hà Tiên cũng đều đồng ý, bèn ủy bọn ông tú tài Võ gia Hội hợp với những người đàn anh ở thôn Hòa Hưng kính khai huyệt lên, đổi bỏ ván cũ, thay sang quan mới.

Mọi người cử Nguyễn Thông làm chủ tang, tang phục theo lối trở thầy đời xưa.

Chọn ngày 28 tháng 3 năm nay (đinh mão 1867), rước di hài tiên sinh đem táng ở đồng thôn Bảo Thạnh, huyện Bảo An.

Đem bà Thục thận nhụ nhân hợp táng và người con gái để tòng táng.

Ngôi đất này dựa vào gò cao và trông ra một vùng cây cối, trước mặt rộng rãi um tùm, cảnh trí khá đẹp. Trước mộ mười trượng dựng đền, trước đền bảy trượng dựng phường.

Công việc này, các quan liêu ở tỉnh, các chức phủ, huyện, giáo, huấn và các học trò, cùng thân sĩ hai tỉnh An Hà, luôn với nhân sĩ lưu ngụ ở ba tỉnh Gia Định đều dự cả.

Cát táng xong, tâu xin tinh biểu như cũ, lại xin mộ năm tên dân, một tên phu trưởng coi việc canh giữ, quét trước.

Ngày 28 tháng 3 năm Tự Đức 20 (1867) Vãn sinh Phan Thanh Giản cẩn minh.

Lại lập bài vị để thờ ở Trụy Văn Lầu. Nhưng khi đang thúc thợ khắc bài vị thì chợt gặp quan quân Lang Sa kéo đến. Sau đến năm nhâm thân (1872) mới lại thuê thợ trùng tu...” 

                                                                                            (Còn tiếp)

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn