Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000088
Số lượt truy cập
11523091
HÀO KIỆT ĐẤT PHƯƠNG NAM( tiếp theo). -Người Long Hồ-
Ngày đăng: 2019-11-12 01:40:07

 

3) Tham Tướng Mạc Tử Duyên
Mạc Tử Duyên, có nơi ghi là Mạc Tử Sanh, con trai của quan Đô Đốc Tổng Trấn Hà Tiên Mạc Thiên Tích, cháu nội của Mạc Cửu. Ngay từ nhỏ, Mạc Tử Duyên đã tỏ ra là một thanh niên khôi ngô đỉnh đạt, lại được cha và ông nội cho học cả văn lẫn võ, nên ở tuổi 14, 15, ông đã tinh thông võ nghệ và am tường tứ thư ngũ kinh. Sau đó, ông được ông nội là Mạc Cửu cho phép đi theo cha là Mạc Thiên Tích cùng theo giúp chúa Định Vương Nguyễn Phúc Thuần đi đánh nghĩa binh Tây Sơn và được chúa Nguyễn phong chức Tham Tướng.
Ông đã từng sát cánh với cha mình trên trận mạc cũng như trong việc trị an khắp miền Tây Nam Phần, nhất là việc khai khẩn và bảo vệ các vùng Trấn Giang, tức Cần Thơ nhày nay; Trấn Di, tức Bạc Liêu ngày nay; và Long Xuyên, tức Cà Mau ngày nay. Năm Nhâm Thìn, 1772, quân Xiêm tràn qua đánh phá Hà Tiên, ông đã cầm quân đánh giặc nhiều trận, nhưng quân số địch quá đông đảo nên ông phải cầm cự cho cha mình là Mạc Thiên Tích rút quân về Trấn Giang. Rồi sau đó, vì sực địch quá mạnh, nên ông cũng phải rút quân theo về Trấn Giang. Trong trận này, sinh mạng dân chúng Hà Tiên tổn thất rất nặng nề, vì quân Xiêm đi đến đâu cũng đốt phá và giết hại dân lành. Khi mang quân trở lại Hà Tiên, Mạc Tử Sanh phải giúp cha mình trong việc an dân như ngay lập tức tái thiết những công trình bị giặc Xiêm La phá hoại, ủy lạo và an ủi những nạn nhân bị giặc Xiêm làm hại trong khi chúng chiếm đóng Hà Tiên. Nhờ lòng nhiệt thành thương dân mà chẳng bao lâu sau đó toàn bộ Hà Tiên đã được tái thiết một cách nhanh chóng.
Năm Đinh Dậu, 1777, khi nghĩa binh Tây Sơn truy đuổi chúa Định Vương đến vùng Trấn Giang, Tham Tướng Mạc Thiên Tứ đã chỉ huy binh sĩ ngăn chống quân Tây Sơn hết sức anh dũng. Nhưng thế lực của nghĩa binh quá mạnh, nên cuối cùng ông thất thủ và tử trận tại chiến trường, gần sông Cái Răng, ngay trên một con rạch nhỏ mà dân chúng đặt tên là rạch Tham Tướng và về sau này khi xây cầu dân chúng địa phương đặt tên là Cầu Tham Tướng. Đến thời vua Minh Mạng, Tham Tướng Mạc Tử Duyên được phong tước Chính Lý Hầu. Vua Minh Mạng cũng phong cho ông làm thần Trung Nghĩa.
 
4) Dương Ngạn Địch
Vùng cuối miền xứ Đàng Trong vào khoảng hậu bán thế kỷ thứ 17 là vùng Mô Xoài và Đồng Nai. Lúc này lưu dân Việt Nam đã đi đến những vùng xa hơn về phương Nam và cư ngụ chung đụng với người Chân Lạp, nhưng chúa Hiền Vương lúc ấy phải đương đầu với nhiều vấn đề về phía mặt Bắc nên chưa rảnh tay để tính chuyện trong Nam. Năm 1644, thời chúa Nguyễn Phúc Tần thì chúa Hiền Vương đã có công đánh tan Hải Quân Hòa Lan tại cửa biển Thuận An. Sau khi lên ngôi chúa năm 1648, chúa Hiền Vương lại phải đánh nhiều trận với quân chúa Trịnh từ năm 1648 đến năm 1672 nên kế hoạch lưu dân về phương Nam bị đình trệ. Năm 1679, có nhiều nhóm cựu thần nhà Minh vì không phục Thanh Triều nên dong buồm xuôi Nam tìm nơi tỵ nạn(1). Trong số những nhóm này, đáng kể nhất là Tổng Binh Trấn Thủ Thủy Lục ở Long Môn, thuộc tỉnh Quảng Đông là Dương Ngạn Địch và Phó Tướng của ông là Hoàng Tấn, và quan Tổng Binh Trấn Thủ các châu Cao, Lôi, Liêm là Trần Thượng Xuyên, còn gọi là Trần Thắng Tài, cùng phó tướng là Trần An Bình, đem gia quyến và tùy tùng trên 3.000 người và 50 chiến thuyền đến cửa Từ Dung và cửa Đà Nẳng, xin yết kiến chúa Hiền Vương để xin tỵ nạn.
Thoạt đầu chúa muốn từ chối vì thấy không tiện khi cho hai đạo binh khá lớn ở sát kinh thành, lại nữa nếu chứa chấp họ, có thể bị rắc rối với Thanh Triều. Nhưng về sau tính lại, Chúa đồng ý cho hai ông một về miệt Mỹ Tho và một về vùng Đồng Nai, để vừa giúp đám lưu dân Việt Nam đang ở chung đụng với người Chân Lạp, vừa tiếp tục khai khẩn những vùng đất hãy còn hoang vu, mà cũng vừa trấn át quân Xiêm và Chân Lạp lúc nào cũng lăm le quấy phá vùng đất mới này. Gia Định Thành Thông Chí có chép: “Khi ấy Bắc Hà có nhiều việc biến loạn, mà quan binh của họ ở xa tới, chưa biết hư thực thế nào, huống chi họ lại y phục khác, tiếng nói khác, khó sử dụng. Nhưng họ trong lúc thế cùng nên phải chạy sang, khẩn khoản bày tỏ tấm lòng thì cũng không nên cự tuyệt... Vả lại địa phương Giản Phố (Gia Định) đất ruộng tươi tốt kể đến ngàn dặm, triều đình chưa rành kinh lý, chi bằng nay ta lợi dụng sức mạnh của họ, cho khai phá đất đai để ở, cũng là một việc mà được ba điều lợi.” Vì thếChúa Hiền ra lệnh khoản đãi và cho họ giữ nguyên chức tước như cũ. Sau đó Chúa ban chiếu chỉ cho Dương Ngạn Địch và Phó tướng Hoàng Tấn theo cửa Xoài Rạp và các cửa Tiểu, Đại đi lên khai phá hướng Mỹ Tho(2). Đây quả là một quyết định hết sức quan trọng của Chúa Hiền về cả hai mặt kinh tế và chiến lược. Nhất là vùng Mỹ Tho, trên vùng sông Tiền Giang, hàng năm quân Lào và quân Xiêm La thường hay theo con nước đi xuống vùng này cướp phá và săn lùng nông nô. Tuy nhiên, chính nhờ những đạo quân hùng mạnh giữ an ninh trật tự nên chẳng mấy chốc, các sắc tộc Việt, Miên và Hoa cùng nhau khai phá, phát triển và biến những vùng đất này thành một trong những vùng đất trù phú nhất Nam Kỳ thời đó.
Dương Ngạn Địch được chúa Nguyễn cho phép đi vào vùng Meso để khai hoang lập phố thị và chợ búa. Theo Gia Định Thành Thông Chí: “Tại Mỹ Tho, phố xá buôn bán đông đúc. Chợ phố Mỹ Tho có nhà ngói cột chạm, đình cao, chùa rộng, ghe thuyền ở các ngã sông, biển đến đậu đông đúc, làm thành một chốn đại đô hội, rất phồn hoa, huyên náo. Bên cạnh đó, tại Mỹ Tho Dương Ngạn Địch cũng khai khẩn nhiều thôn ấp. Vùng này đất đai phì nhiêu, sông sâu nước chảy, rất thuận tiện cho việc trồng trọt.” Theo Đại Nam Nhất Thống Chí: “Ở đây người Hoa cùng người Việt khai phá đất mới làm ruộng, lập vườn trồng cau bán cho thương nhân Mã Lai. Ruộng bằng phẳng tốt ... có những vườn cau xum xuê. Nhà nào cũng có chứa cau khô và cau tươi đầy sân, đầy lẫm để bán đi các nơi xa gần. Đời sống dân Mỹ Tho thời đó có phần sung túc hơn ở Gia Định. Phụ nữ thì nuôi tằm, dệt cửi cũng hơn, mà nhà nông cày cấy cũng hơn.” Khác với những nhóm lưu dân người Việt đến đó trước đây là chỉ lưu tâmđến phá rừng làm ruộng rẫy, những nhóm người Hoa mới đến này họ vừa phá rừng làm ruộng rẫy, vừa làm thương mại buôn bán. Hai nhóm người Hoa này đến Việt Nam thời đó đi theo rất nhiều nhà khoa bảng bất mãn với Thanh triều nên chẳng mấy chốc hai vùng Đồng Nai và Mỹ Tho biến thành hai thành phố vừa lớn mạnh về các mặt nông nghiệp, thương mại, và văn hóa. Họ biến hai vùng này thành hai trung tâm thương mại và giao dịch với nước ngoài lớn nhất vùng Nam Kỳ. Cũng như Mạc Cửu ở Hà Tiên, họ giao dịch với người với người Tân Gia Ba, Hương Cảng, Nhật Bản, và người Tây Dương (người Âu châu nói chung). Thuyền buôn các xứ này tới lui vùng Mỹ Tho và Đồng Nai tấp nập, nhất là vùng Mỹ Tho rất thuận đường ra biển để đi về miền Trung hay các xứ khác.
Theo Đại Nam Thực Lục Tiền Biên, quyển IV, khoảng những năm 1689, 1690, Phó tướng của Dương Ngạn Địch là Hoàng Tiến âm mưu ly khai, muốn tách rời ra khỏi thế lực nhà Nguyễn, giết chủ tướng Dương Ngạn Địch rồi tự xưng là Phấn Dũng Hổ Oai Tướng Quân, thống lãnh binh tướng Long Môn, kéo quân về vùng Rạch Than, nay thuộc tỉnh Kiến Hòa, xây thành đắp lũy, đúc súng đạn, và đóng thêm chiến thuyền. bên cạnh đó Hoàng Tiến còn cho quân sĩ đi các nơi cướp phá. Chính vương Chân Lạp lúc đó là Nặc Ông Thu tức giận triều đình xứ Đàng Trong đã đưa giặc vào đất của ông ta, nên bỏ lệ triều cống xứ Đàng Trong. Đồng thời, Nặc Thu còn cho xây đắp ba lũy Bích Đôi, Cầu Nam và Nam Vang, rồi chắn xích sắt ngang các cửa sông với ý định chống đối lạu dài. Phó Vương Nặc Ông Nộn liền báo âm mưu ấy về cho triều đình nhà Nguyễn. Chúa Nguyễn Phúc Trăn bèn sai Mai văn Long, Nguyễn Hữu Hào và Trần Thượng Xuyên cất quân đi đánh dẹp. Trần Thượng Xuyên đến nơi chiêu dụ được rất nhiều quân Long Môn, và được chúa Nguyễn Phúc Trăn giao cho ông và con là Trần Đại Định tiếp tục cai quản quân Long Môn.
Ghi Chú:
(1)          Năm 1644, quân Mãn Thanh ở miền Bắc Trung Hoa xâm chiếm và lật đổ vương triều nhà Minh. Lúc đó quan quân và dân chúng Trung Hoa trung thành với nhà Minh nổi lên kháng chiến chống lại sự xâm lăng của nhà Mãn Thanh. Phong trào phản Thanh phục Minh ở các vùng Triết Giang, Phúc Kiến, và Quảng Đông do Trịnh Thành Công lãnh đạo được coi là mạnh nhất. Tuy nhiên, trước sức tấn công như vũ bão của quân Mãn Thanh, năm 1661, Trịnh Thành Công phải rút lui ra đảo Đài Loan. Sau đó các lực lượng phản Thanh dần dần tan rã và bị truy đuổi, nen6 họ phải bỏ chạy khỏi Trung Hoa.
(2)          Chúa lại còn gửi chỉ dụ sang Cao Miên cho vua Nặc Ông Thu để đất Meso cho quân binh của Dương Ngạn Địch khai khẩn. Đồng thời chúa Nguyễn cũng sai tướng thần Văn Trinh dẫn đường đưa Dương Ngạn Địch vào cửa Soài Rạp và cửa Tiểu, cửa Đại để đi vào Meso (nay là Mỹ Tho).

                                                                                                  ( Còn tiếp)

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn