Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000071
Số lượt truy cập
10725790
HÀO KIỆT ĐẤT PHƯƠNG NAM( tiếp theo). -Người Long Hồ-
Ngày đăng: 2019-10-29 02:18:54

 

Với người viết tập sách Hào Kiệt Đất Phương Nam này, rất biết ơn các chúa Nguyễn bởi vì các ngài đã có chính sách chiêu hiền đãi sĩ, nên các ngài đã thu phục được nhân tâm, khiến cho những nhóm người Minh Hương lớn như nhóm Trần Thượng Xuyên, Dương Ngạn Địch và Mạc Cửu... đã đem hết tim óc mình ra giúp chúa mở mang vùng đất phương Nam. Đến đời của Gia Long và những ông vua nhà Nguyễn về sau này, thì các ngài đã lấy gì để đền đáp cho những công lao hạn mã của những người Minh Hương này? Chỉ vì lòng nghi kỵ mà các ngài đã nhẫn tâm lấy oán báo ơn. Thật đáng buồn và đáng xấu hổ lắm vậy! Những hậu duệ của dòng họ Mạc kể từ sau Mạc Tử Sanh, như Mạc Tử Thiêm (con của Mạc Thiên Tích) làm cai cơ, rồi sau làm trấn thủ Hà Tiên, Mạc Công Bính (cháu nội Mạc Thiên Tích) làm Lưu thủ Long Xuyên, Mạc Công Du, Mạc Công Tài... đều là những con người giàu lòng nghĩa hiệp, biết nghĩ và biết thương xót những con người cùng khổ đã sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nam Kỳ, không thể để cho hạng người vô ơn bạc nghĩa như Nguyễn Ánh và con cháu của ông ta tiếp tục áp bức. Chính Nguyễn Ánh đã nợ đất Nam Kỳ quá nhiều trong thời chạy trốn nhà Tây Sơn, và chính con dân Nam Kỳ đã cưu mang Nguyễn Ánh quá nhiều, cưu mang hết lòng, cưu mang trong mọi tình huống, ngay cả đến hy sinh thân mạng, họ cũng không tiếc, nhưng khi lên được ngai vàng rồi thì Nguyễn Ánh đã làm được gì cho con dân Nam Kỳ? Tất cả tiền của của dân của nước thì chính ông vua ấy và các ông vua đời sau đã đem ra xây thành quách, cung điện và lăng tẩm ở kinh thành Huế, còn trong Nam thì ngay cả một cái thành phòng thủ cho tươm tất cũng không có. Chỉ có thành Gia Định thời Đức Tả

Quân Lê văn Duyệt là tương đối kiên cố, nhưng gì cả giận “Giặc Khôi” mà Minh

Mạng đã cho thiêu rụi toàn bộ thành Gia Định, để rồi khi xây lại thì chỉ xây cho lấy có. Tất cả những diễn biến ấy đã không qua được mắt những con “cú vọ” của các

Tây Dương Đạo Trưởng, và tất cả đều được báo cáo kỹ càng về Tây, cho đến một ngày đẹp trời năm 1859, tàu Tây dong buồm thẳng từ Đà Nẳng vô Gia Định và đánh chiếm đất phương Nam như chỗ không người. Đó là cách Nguyễn Ánh và những ông vua con cháu của ngài sau này trả ơn cho đất Nam Kỳ.

Ghi Chú:

(1)          Sự kiện Mạc Cửu đã từng làm quan Ốc Nha, một chức quan của Chân Lạp, đem đất dâng lên cho chúa Nguyễn, đã khiến cho nhà cầm quyền Kampuchia nhiều lần lên tiếng về chủ quyền của họ trên những vùng đất Hà Tiên và đảo Phú Quốc. Tuy nhiên, có lẽ họ quên đọc lại phần chính sử của Cao Miên, đại khái như sau: “Năm 1710, Nặc Ang Em lên ngôi vua. Đây cũng là lần thứ hai ông lên trị vì vương quốc Chân Lạp. Trong ba năm 1711, 1712, và 1713, ngài đã đẩy lùi ba lần tấn công của Thomo Réachea với sự hổ trợ của quân Xiêm La. Ngài đã nhờ triều đình Huế giúp đở về mặt quân sự. Ngài phó thác việc phòng thủ các tỉnh Peam, Kampot, Kompong Som, đảo Phú Quốc cho một người Trung Hoa tên là Mạc Cửu... Mạc Cửu đã cho xây dựng một pháo đài ở Peam, tuyển mộ binh lính và thủy thủ. Có lần một hạm đội Xiêm La đổ bộ gần thị trấn, để yểm trợ cho Thomo Réachea, bị quân của Mạc Cửu tiêu diệt gần hết. Tuy nhiên, năm 1715, Mạc Cửu quy phục chúa Nguyễn, quốc vương Nặc Ang Em bèn giao việc kiểm soát từ biên giới Xiêm La đến Hà Tiên cho người Việt cai quản. Về sau Mạc Cửu trả lại Kampot và Kompong Som nhưng tỉnh Peam và đảo Phú Quốc vẫn do hậu duệ của Mạc Cửu cai trị cho vua Việt Nam.” Những nhà sử học Cao Miên phải nên nhớ rằng, mặc dù Mạc Cửu làm quan Ốc Nha cho Chân Lạp, nhưng năm 1687, khi quân Xiêm La đánh chiếm Hà Tiên và bắt Mạc Cửu về Vọng Các, thì triều đình Chân Lạp không hề tiếp cứu. Sau hai năm bị giam cầm ở Vọng Các, Mạc Cửu trốn thoát và tự đánh chiếm lại Hà Tiên mà không có sự trợ giúp nào của triều đình Chân Lạp. Lúc này Mạc Cửu không còn là quan Ốc Nha của Chân Lạp nữa. Đến năm 1715 khi vua Ang Em bị Nặc Ông Thâm kéo quân Xiêm La về vây đánh. Ang Em không chống nổi, nên chạy sang cầu cứu với triều đình Việt Nam và giao cho Mạc Cửu cả vùng duyên hải chạy dài từ Hà Tiên đến biên giới Thái Lan. Lúc bấy giờ làm gì vua Ang Em không biết Mạc Cửu đã là Tổng Binh của triều đình Việt Nam? Biết chứ! Nhưng để cho an toàn, để cho có người bảo vệ cả một vùng duyên hải cho an toàn những vùng đất đai bên trong của mình mà Ang Em đã chấp nhận giao hết toàn bộ đất vùng duyên hải cho Mạc Cửu. Ang Em phải dựa vào thế lực của triều đình nhà Nguyễn để chống lại kế hoạch tiêu diệt Chân Lạp của người Xiêm La. Ngay chính sử Cao Miên cũng thừa nhận việc chuyển nhượng chủ quyền này xảy ra khi Ang Em là quốc vương Chân Lạp. và việc chuyển nhượng này là hoàn toàn phù hợp với quốc tế công pháp thời đó, vì vua là chủ của một đất nước. Về sau này, sau khi lên ngôi vua Chân Lạp, Nặc Ông Tôn lại xác nhận một lần nữa về việc dâng hiến 5 phủ này cho họ Mạc, để đền ơn Mạc Thiên Tứ đã giúp cho nhà vua được len6 ngôi.

(2)          Phải thành thật mà nói, miền đất tận cùng của vùng đất phương Nam, nhất là vùng Hậu Giang, được phồn thịnh như ngày hôm nay phần lớn do công sức đóng góp ban đầu của cha con Mạc Cửu và Mạc Thiên Tích. Từ vùng đất Mang Khảm, tức Hà Tiên bây giờ, hai cha con Mạc Cửu và Mạc Thiên Tích đã dần dần khai khẩn đất đai miền Tây và thành lập 4 huyện rồi đem dâng cho chúa Nguyễn ở xứ Đàng Trong. Đó là các huyện Long Xuyên, ngaỳ nay là vùng Cà Mau; huyện Kiên Giang, ngày nay là vùng Rạch Giá; huyện Trấn Di, ngày là vùng Bạc Liêu; và huyện Trấn Giang, ngày nay là vùng Cần Thơ.

                                          ( Còn tiếp)

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn