Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000100
Số lượt truy cập
14690826
HÀO KIỆT ĐẤT PHƯƠNG NAM( tiếp theo). -Người Long Hồ-
Ngày đăng: 2019-03-19 10:32:26

 

Chúng ta không trách quân đội Tây Sơn đánh phá các thành phố miền Nam, vì họ muốn diệt trừ ông chúa cuối cùng của một Nguyễn triều thối nát, chỉ biết chạy Đông chạy Tây để cầu lụy ngoại bang hầu giữ vững chiếc ngai vàng cho dòng họ, chứ không nghĩ gì đến tiền đồ dân tộc. Chính vì vậy mà hễ chỗ nào có dấu vết của Nguyễn Ánh là có quân Tây Sơn rượt đuổi. Như vậy nếu nói đến chiến tranh Nguyễn Ánh và Tây Sơn ở miền Nam, thì phải nói đến việc tham quyền cố vị của Nguyễn Ánh, dù biết rằng dòng họ ấy đã không còn thích hợp và không còn làm gì ích quốc lợi dân nữa, nhưng Nguyễn Ánh vẫn khư khư ôm giữ chiếc bảo ấn và chiếc ngai vàng, dù có phải hy sinh hàng vạn vạn dân chúng Nam Kỳ, ông vẫn làm. Công và tội của Nguyễn Ánh đã quá rõ ràng như ban ngày ban mặt, còn nói về tài đức của Nguyễn Ánh mà đem sánh với Quang Trung thì chẳng khác nào “vũng cạn” với “ao trời”. Một bên chỉ lo cho dòng họ và bản thân, còn một bên thì suốt một đời cống hiến cho đất nước. Thật tình mà nói, thời nào đất nước cũng sản sanh ra anh hùng, nhưng bên cạnh đó cũng không thiếu gì những tên chỉ vì quyền lợi cho bè đảng hay gia đình mà quên mất đất nước và dân tộc. Chắc chắn thời đó Nguyễn Huệ và binh tướng nhà Tây Sơn cũng nghĩ đến tai họa Nguyễn Ánh cầu cứu với quân đội Âu Châu, vì hồi này các nước Âu Châu với binh đội hùng mạnh và vũ khí tối tân, đang đi tìm thuộc địa và Việt Nam là một con mồi béo bở của họ. Nguyễn Huệ là một vị hoàng đế bách chiến bách thắng, chắc chắn Nguyễn Huệ không bao giờ đánh giá thấp Nguyễn Ánh trong bất cứ việc gì, ngay cả chuyện Nguyễn Ánh có thể ký mật ước nhượng đất cho ngoại bang để lấy lại chiếc ngai vàng. Nhưng biết làm sao hơn, trong khi hoàng đế Quang Trung đang bận lo đánh đuổi giặc Thanh ở phương Bắc thì tháng 9 năm 1788 Nguyễn Ánh lợi dụng cơ hội kéo một số quân Pháp, chiến thuyền Pháp và quân bản địa về tái chiếm thành Gia Định. Từ năm 1788 đến khi giành giựt lại được giang sơn, Nguyễn Ánh đã bắt ép dân chúng Nam Kỳ làm việc cật lực và tất cả lúa gạo đều chở về Gia Định, tích trữ cho cuộc trường chinh của dòng họ Nguyễn. Nguyễn Ánh đã vơ vét hết lúa gạo chở đi đến nỗi từ năm 1799 đến năm 1802 dân Gia Định phải lâm vào cảnh đói, mà chính sử sách của Nguyễn triều cũng phải thú nhận là những năm ấy dân Gia Định đói lắm, phải ăn củ thế cơm. Tại sao dân chúng trong vựa lúa mà lại đói? Họ đói vì tham vọng của một ông chúa. Đến khi dẹp xong giặc Thanh thì vua Quang Trung vì thương dân tình đã bao năm chinh chiến lầm than nên không muốn cất binh diệt ngay Nguyễn Ánh, để rồi tai họa đổ dồn lên đầu lên cổ dân tộc Việt Nam khi vua Quang Trung băng hà không lâu sau chiến thắng Đống Đa. Nếu vua Quang Trung không nghĩ tới dân tình mà cất quân đánh Nguyễn Ánh ngay sau hào khí Đống Đa, thử hỏi Nguyễn Ánh có phương cách gì chống đỡ cho nỗi với quả đấm thần chùy của đại đế Quang Trung? Âu cũng là định mệnh của cả dân tộc!

Mặc dầu Nam Kỳ Lục Tỉnh là xứ của kinh rạch chằng chịt, tuy nhiên, sông rạch thiên nhiên uốn khúc cong queo và cạn nên việc giao thông đường thủy không mấy thuận tiện. Vì thế mà khi Nguyễn Cửu Vân vào Nam ông đã đề nghị với chúa Nguyễn nên đào thêm một số kinh quan trọng để nối liền những nơi quan trọng. Ông đã khởi công đào con kinh đầu tiên nối liền sông Vũng Gù qua sông Mỹ Tho, nghĩa là nối liền sông Vàm Cỏ Tây qua sông Tiền Giang. Tuy nhiên, vì bị nước của hai con sông đổ vào tạo ra giáp nước nên đất phù sa cứ bị mang vào khoảng giữa kinh, làm cho lòng kinh cạn dần, nên ghe thuyền lớn phải chờ nước lớn mới di chuyển qua được. Như vậy hồi đó từ Chợ Lớn theo sông Bình Điền qua Ba Cụm, từ Ba Cụm theo đường nước đến Bến Lức, rồi từ Bến Lức thông thông qua Vàm Cỏ Đông đến Vũng Gù, rồi từ Vũng Gù theo đường kinh qua sông Mỹ Tho để đi về miền Tây, tuy có phần hơi xa, nhưng so với thời bấy giờ cũng là thuận tiện lắm rồi vậy. Đến năm 1772, con của Nguyễn Cửu Vân là Nguyễn Cửu Đàm lãnh lệnh đào kinh Ruột Ngựa nối liền Rạch Cát đến Kinh Lò Gốm mà trước kia ghe thuyền không qua lại được, vì nó chỉ là một đường nước nhỏ. Mãi đến thời Pháp thuộc người ta vẫn còn dùng kinh Ruột Ngựa để chuyên chở hàng hóa từ các tỉnh miền Tây lên vùng Sài Gòn Chợ Lớn. Trong khi đó từ Cần Giuộc và Gò Công cũng có đường thủy đi lên Rạch Cát. Vào cuối thế kỷ thứ 18, ngoài cảng cù lao Phố và Sài Gòn ra, theo nhật ký của cố đạo Levavasseur thì khoảng năm 1776 ở vùng Hậu Giang có cảng Ba Thắc, người ta đoán có lẽ là vùng Bãi Xào (Mỹ Xuyên ngày nay). Những nông phẩm, thủy hải sản, cá khô, tôm khô, gà vịt, cũng như đủ loại trái cây và rau được đưa tới đây từ các vùng Bạc Liêu, Cà Mau, và Cần Thơ để tàu bè chở đi các nước lân cận như Mã Lai hay Tân Gia Ba. Vì cửa Ba Thắc cạn và có nhiều bùn nên tàu bè phải chờ nước lớn mới đi vào hay đi ra được. Ngoài ra, miền Tây hồi đó còn có hải cảng Hà Tiên, dưới thời Mạc Cửu, cảng này rất phồn thịnh vì tàu bè, nhất là tàu bè từ Tân Gia Ba, Hương Cảng và Đài Loan rất thích làm ăn mua bán với Hà Tiên.

Ngày nay nhân dân miền Nam no cơm ấm áo, an cư lạc nghiệp, không thể nào quên được công lao của các chúa Nguyễn cũng như của các bậc khai quốc công thần, và những người đi tiền phong khai phá và mở đất về phương Nam chỉ với hai bàn tay trắng, nhưng họ đã đến đây với một nghị lực phi thường và một quyết tâm khó dời đổi. Cha ông chúng ta đã đổ mồ hôi và máu xương để khai phá, phát triển và bảo vệ vùng đất mới này. Họ đã ngày đêm chiến đấu với sơn lam chướng khí, rừng thiêng nước độc, và dã thú với đủ loại, nào hùm, beo, cá sấu, rắn, rít... Dù đa phần những lưu dân Nam Kỳ đầu tiên thuộc những thành phần bỏ xứ ra đi vì nạn hạn hán mất mùa ở vùng Thuận Quảng, họ là những lưu dân nghèo khổ không có điều kiện học hành đỗ đạt, nhưng vào tới vùng đất Nam Kỳ thì họ có một sắc thái sinh hoạt khác hẳn. Chính vùng đất hứa này đã tạo cho họ một tinh thần mạnh mẽ, một nghị lực phi thường. Họ siêng năng làm việc ngày đêm. Tuy nhiên, họ vẫn phải tiếp tục nhận chịu cảnh đói khát trên vùng đất mới này ít nhất là vài ba năm, cho tới khi những đất mà họ đã khai khẩn bắt đầu trở thành đất thuộc (đất đã hết phèn và bắt đầu tốt cho việc trồng trọt) thì họ mới bắt đầu có thâu hoạch. Rất nhiều người tiền phong vô danh không may mắn, đã phải gục ngã vì bệnh tật trước khi họ nhìn thấy được những thành quả do chính mồ hôi và xương máu của họ tạo nên. Thật tình mà nói, công lao của những anh hùng vô danh đó là vô biên vô tận đối với dân tộc nói chung và đối với người miền Nam nói riêng.

Cho tới bây giờ vẫn chưa có tài liệu đích xác về khởi điểm của cuộc Nam tiến; tuy nhiên, cuộc Nam tiến của dân Nam diễn ra rất sớm, có lẽ trước thời các chúa Nguyễn đặt chân đến Nam Kỳ rất lâu. Vào những năm đầu Tây lịch thì trên bán đảo Đông Dương có rất nhiều sắc dân cư ngụ, tuy nhiên, có năm sắc dân chính là Việt Nam, Chiêm Thành, Lão Qua, Phù Nam và Chân Lạp, về dân số thì các dân tộc này ngang ngửa về số lượng. Sau một thời gian thì dân Việt lại tăng vượt trội hơn các dân tộc khác, trong khi các dân tộc khác chẳng những không tăng mà có phần suy giảm vì do sự du canh và điều kiện rừng thiêng nước độc ở các vùng này. Trong suốt quá trình dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam luôn bị áp lực từ phương Bắc, nên muốn sinh tồn Việt Nam không có con đường nào khác hơn là mở đất về phương Nam. Thế nên từ khi nhà Ngô giành lại độc lập năm 939 (sau gần 1.000 năm Bắc thuộc từ năm 110 trước Tây lịch đến năm 939 sau Tây lịch), đất nước ta bắt đầu mở ra một kỷ nguyên độc lập với các triều đại nối tiếp về sau này như Đinh, Lê, Lý, Trần... Lúc đó tổ tiên chúng ta còn ở quanh vùng Bắc Việt, từ Thanh Hóa trở ra. Không đầy 2 thế kỷ sau đó, Việt Nam đã tiến xuống Quảng Bình và Quảng Trị (năm 1069). Đến năm 1307 thì vua nhà Trần gã công chúa Huyền Trân cho vua Chiêm để đổi lấy hai châu Ô Lý (bây giờ là vùng Bắc Thừa Thiên). Năm 1425, Việt Nam chiếm Thuận Hóa (vùng phía trung và nam Thừa Thiên bây giờ). Năm 1471 chiếm Qui Nhơn, 1611 đến Phú Yên, 1653 đến Nha Trang. Năm 1658, Chân Lạp xin thần phục chúa Nguyễn. Năm 1680, chúa Nguyễn chính thức cho nhóm quan quân lưu vong của nhà Minh bên Tàu khai khẩn vùng đất Đồng Nai. Năm 1693 quân chúa Nguyễn tiến đến Phan Thiết. Năm 1698, chúa Nguyễn Phúc Chu sai ông Nguyễn hữu Kỉnh (có sách viết là Nguyễn Hữu Cảnh) là Kinh Lược đất Chân Lạp và chia đất Đông Phố ra làm dinh huyện để tiện việc cai trị. Ông lấy đất Đông Phú để lập ra huyện Phước Long, Biên Hòa lập ra dinh Trấn Biên, và đặt Sài Gòn là huyện Tân Bình. Sau đó đặt ra 2 dinh là Trấn Biên (Biên Hòa) và Trấn Phiên (Gia Định).

                                                             ( Còn tiếp)

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn