Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000059
Số lượt truy cập
6921766
Duyên Với Thi Văn. -Huỳnh Hữu Đức-
Ngày đăng: 2017-06-18 05:41:35

 

Duyên Với Thi Văn

 

 
 
 
 Di Ảnh Ông Nội

      Đến với thơ văn ở mỗi người mỗi khác, đều có một nét riêng, tuỳ vào hoàn cảnh, môi trường đưa đẩy. Cho dù thế nào, người tìm đến thơ văn vẫn có những điểm chung, trước hết là yêu thích thơ văn, tiếp theo có đôi chút lãng mạn, có trí tưởng tượng phong phú... Riêng tôi, con đường đi đến thi văn do ảnh hưởng từ những người mà tôi có dịp thân cận, gần gũi.               
       Vào năm học Đệ Ngũ, tôi đã say mê tìm hiểu về thơ Đường Luật. Có lẽ do ảnh hưởng của Ông Nội lúc ông còn sinh thời, khi tôi còn  học ở bậc Tiểu Học.
      Tôi không hề biết Bà Nội, chỉ nghe ba tả lại thôi, vì Bà mất lúc Ba chưa lập gia đình. Còn với ông Nội thì tôi nhớ rất rõ. Tướng ông cao ráo, dáng gầy gầy, thường mặc bộ đồ bà ba màu trắng, chân mang đôi guốc vông, với cây dù đen, không hề rời mỗi khi ông ra khỏi nhà. Tuy đã gần 70, nhưng nội tôi còn rất khỏe, tóc của Nội chỉ mới lấm tấm trắng, riêng bộ râu thì bạc hoàn toàn.

      Quê nội tôi ở Cầu Dừa, Chợ Lách, Vĩnh Long (tên ngày xưa của Phú Phụng), hiện tại mồ mã ông bà, ba má, các cô cùng đứa em trai thứ bảy của tôi đều an nghỉ nơi đây. 
       Lúc sinh thời, Nội cũng đóng góp ít nhiều công sức cho đình làng địa phương, nên được bà con chợ Cầu Dừa đề cử chức danh Kế Hiền.  Tôi nhớ mãi hình ảnh Ông, nhất là trong những ngày gần Tết, từ dưới vườn lên chơi với cháu nội, Ông thường viết câu đối để dán trong nhà, hay đọc thơ Đường và giải thích ý thơ cho cháu nội nghe. Thú thật tôi chẳng hiểu gì, nhưng lại chăm chú nghe. Thấy cháu nghe có vẻ say mê, ông càng hứng khởi mặc dầu đứa cháu nội mới có 8 tuổi.


      Thông thường, nếu một vấn đề nào mà mình đã yêu thích, say mê nhưng không có người để đàm đạo, thảo luận, các điều đó như bị đè nén trong lòng, khi có dịp thì không thể nào chặn lại được.
       Nội tôi cũng vào hoàn cảnh này, ở dưới quê, những người lớn tuổi thường thất học, thì lấy ai nghe, cũng không ai kiên nhẫn để nghe những điều Nội nói. Là một người theo Nho Học, sau chuyển sang Tây Học, Nội tôi vừa có quan niệm của một nhà nho, vừa có những tư tưởng phóng khoáng. Mỗi khi lên chơi cùng cháu nội, Người thường nói thật nhiều về đạo làm người... nhất là về những nhà thơ Đường... đến sau này, tôi cố moi lại trong ký ức những điều Ông nói, nhưng chỉ còn rời rạc những mảnh vụn.

       Có lẽ từ những mảnh vụn này đã khiến cho Thơ Đường chiếm một vị trí quan trọng trong tôi. Cũng như đến giờ, tôi mới hiểu được, vì sao Nội đem một loại thơ mà ông thường cho rằng "Đường Luật Thi Vi Tiên", nói với một đứa con nít, trong khi chữ Quốc ngữ vẫn chưa rành.

 
       Khi bước vào năm học đầu tiên, lớp Đệ Thất ở trường Trung Học Tống Phước Hiệp. Lần đầu tiên, tôi được học thơ qua những bài ca dao Lục Bát với cô Từ Tiểu Linh. Cô người Bắc, tuổi khoảng 30 ngoài, có giọng nói thật ngọt ngào, dáng người mảnh khảnh. Tôi rất thích Cô và thích tất cả những gì Cô dạy. Từ nơi Cô, tôi cảm thấy say mê những vầng thơ Lục Bát. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ đến vóc dáng và tên họ của Cô, trong khi ở lớp Đệ Lục tôi không còn nhớ ai đã dạy Văn lớp mình và mình đã học được những gì.
       Đến những năm học kế tiếp, tôi mới thật sự làm quen với thơ Đường và Hán Tự qua sự dìu dắt của Thầy Ngôn. Thầy cũng là người miền Bắc. Dường như Thầy cũng đam mê thơ Đường và các thi nhân Lý Bạch, Đỗ Phủ..như Nội tôi. Mỗi khi dạy những bài thơ Đường của các Thi Nhân này, Thầy giảng giảng, nói nói thật say sưa, đến nước bọt đọng hai bên khóe miệng mà Thầy cũng không biết hay quan tâm. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ không phải Thầy đang giảng bài, mà Thầy đang diễn tả cảm xúc của bản thân, Thầy và bài thơ như hoà quyện như Lý Bạch trong bài thơ "Độc Toạ Kính Đình Sơn"

..."Tương khan lưỡng bất yếm"... 
(Cả hai nhìn nhau mà không thấy chán )
       Một hình ảnh giông giống như Nội tôi ngày trước.
...
      Nơi trường, thời gian dạy về thơ Đường luật không nhiều và rất khái quát, không đi sâu vào chi tiết, không thể thỏa mãn, tôi thường tìm tòi học hỏi thêm từ các sách của Phan Kế Bính, Quách Tấn, Dương Qung Hàm... Tìm đọc và sưu tầm thơ Đường Luật, tôi vẫn thường xuyên đọc các quyển Luận Đề về Tú Xương, Tản Đà, Nguyễn Khuyến...hay các tác phẩm Kiều, Bích câu Kỳ Ngộ, hay Chinh Phụ Ngâm... với thể thơ Lục Bát và Song Thất Lục Bát...Từ việc đi tìm các sách về thơ Đường, tôi được làm quen với Thơ Mới trước khi học về loại này ở Đệ Nhị Cấp, qua các bài Tình Già của Phan Khôi, Hổ Nhớ Rừng của Thế Lữ, Ông Đồ của Vũ Đình Liên...
 

Thật cũng nực cười, tuy yêu thơ, khi chọn Ban vào lớp Đệ Tam, tôi lại chọn Ban B là ban Toán Lý, mà không chọn Ban C Văn. Đến đổi sau này có người bạn thắc mắc:
- Sao Đức không chọn Ban C mà lại chọn Ban B?
Tôi cười và giải thích
- Đi Thi khi giải đề Toán, đúng sai rất rõ ràng. Còn với một đề văn khi mình phân tích và bình luận,
đúng ý Giám Khảo thì không gì phải nói. Nếu không hợp ý, dầu hay cách mấy thì cầm chắc đi đời hết 50% điểm cho môn chính. Mình không dám đánh cuộc, thời buổi bấy giờ, thi rớt là đi lính. Trong khi Ba và anh đang là lính nên Ba không muốn mình cũng lính.



      Có những chuyện không thể tin nổi. Khi đi dạy, dư thời gian, tôi xin dạy thêm giờ bên Trung Học, vì tôi vốn là một giáo viên Tiểu Học. Được sắp xếp dạy môn toán lớp 9, đúng với văn bằng Ban Toán của tôi, nhưng sau đó nghịch lý xuất hiện, được Hiệu Trưởng của trường giao dạy thêm môn Văn, cũng lớp 9. Nhà Trường tiếp tục giao cho tôi dạy Văn lớp 10 (là năm trường Trung học Thới Bình bắt đầu phát triển lên Đệ Nhị Cấp còn thiếu GS Văn). Tôi thật sự ngạc nhiên, trong những Môn chính của tôi học ở trường sau khi phân Ban, chỉ là Toán Lý Hóa, cũng như Chứng Chỉ Văn Bằng không hề có môn văn chương, thế mà Hiệu Trưởng vẫn tin tưởng và đề nghị tôi dạy Văn lớp 10.
       Cơ duyên lạ lùng này đến với tôi là kết quả của sự yêu thích thi văn.
      Giờ nghĩ lại, có lẽ Nội, Cô Linh, Thầy Ngôn, chính là những người đem đến cho tôi tình yêu thơ văn, khai thông con đường đi đến thi văn của tôi. Ông Nội, người đầu tiên gieo vào đầu óc non nớt của tôi một thể thơ khắc khe nhất. Cô Từ Tiểu Linh đem đến cho tôi sự thích thú với thơ của dân tộc qua ca dao. Thầy Ngôn tiếp bước Nội khơi dậy trong tôi niềm say mê Thơ Đường Luật. Tôi đã yêu thích thơ từ đó và chắc chắn là mãi mãi..
 
 


     Học Thơ Đường Luật

Mười ba đã thích học thơ Đường
 
Hán Tự làm quen cũng ở trường
"Độc Toạ Kính Đình Sơn" Lý Bạch
 
"Tranh Hai Tố Nữ" Hồ Xuân Hương   
 
Vừa Bằng lại Trắc sao kỳ quá
 
Đã Đối thêm Niêm thiệt khó đương
 
Kiên nhẫn mài mò giờ đã thấu
 
Trắc Bằng Niêm Đối cũng bình thường
                                    
***
Huỳnh Hữu Đức
 

   @Đăng tin-Vĩnh-

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Anh Đức mến, vậy là tôi với anh có những điểm chung, tôi cũng ban toán nhưng lại thích văn thơ, tôi cũng ảnh hưởng rất nhiều ở Ba tôi về thơ. Hồi còn Tiểu học, tôi thích nhất lục bát, lên khoảng lục ngũ, tôi nghiêng về thơ Đường. Nhớ hồi còn học lớp bốn ( lớp nhì ), tôi có kỷ niệm sợ đến xanh mặt cũng vì mấy câu lục bát lỏm bỏm mắc dịch. Năm ấy Thầy T dạy 2 lớp nhì ( tôi học lớp nhì B, buổi chiều ).Không biết vì hết chương trình dạy, hay vì lý do gì mà gần một tuần thầy chỉ đến lớp điểm danh xong không dạy mà hay đến trò chuyện cùng cô V dạy lớp Ba hay cùng tán gẩu với mấy Thầy. Cả lớp được dịp như ong vỡ tổ, chơi thỏa thích. Nhưng phá phách mấy ngày cũng chán. Buổi chiều hôm đó không biết có ông ứng bà hành thế nào tôi lấy giấy viết vội 2 câu thơ " xà bát":  " Lớp B xin nhắn với Thầy  -  Mai Thầy không dạy ta về nghỉ luôn " viết xong tôi nhét trong học bàn, hiên ngang ra về không hề nghĩ đến hậu quả. Chiều hôm sau đi học, gặp mấy thằng bạn lớp A cho hay : Thầy cho mầy nghỉ luôn rồi, khỏi đi học.Nghe như sét đánh ngang tai, hồn bất phụ thể, vô lớp rón rén, mặt xanh như gà bị cắt tiết, hồi hộp chờ đón cơn thịnh nộ của Thầy. Nhưng không biết tai sao, chiều hôm ấy Thầy đến lớp dạy bình thường, không rầy một tiếng, thật là tiền hung hậu kiết,mà cũng thật khó hiểu....Bài viết của anh hấp dẫn, tôi đang chờ ....

Thân chào Nguyên Anh,

Không riêng gì anh và tôi, Tôi biết có nhiều người học Toán, dạy Toán lại thích văn thơ, có thể do các học sinh Ban này có trí tưởng tượng dồi dào, có sự diễn giải suy luận Logic, nhưng lãng mạn chăng? Nói vui vậy thôi, chớ thật ra, Trong mỗi người Việt đều là một nhà thơ, Văn. Bởi bản chất Tiếng nói của Ta đã là Thơ, trầm bổng du dương nhiều cung bậc. Ngôn từ Ta phong phú.

Tôi tuy không rành về Nhịp, Diệu trong ca cổ, nhưng nếu nói về các giọng hát hay nghệ sĩ trước 75, tôi thuộc lòng giọng của rất nhiều người.

Chúc anh vui và có nhiều sáng tác,

Thân

Nghe anh Hữu Đức và anh Nguyên Anh kể về nguyên do đến với văn thơ mỗi người mỗi vẻ thật đáng ngưỡng mộ.

Tôi rất phục anh Đức với sự hiểu biết rộng rãi của anh. Nhờ đọc bài nầy mà tôi mới biết được là Cô Từ Tiểu Linh đã từng dạy Văn ở trường của chúng ta và đã để lại một ấn tượng rất tốt, để rồi sau mấy chục năm Cô vẫn còn được nhắc đến với sự mến trọng của một người học trò của Cô năm xưa. (Tôi chỉ học ở TPH 2 năm cuối Trung Học niên khoá 69/70, 70/71) Cô bây giờ chắc cao tuổi lắm rồi. Sở dĩ tôi nhớ tên Cô (trước khi đọc bài nầy của anh Đức, tôi không chắc Từ Tiểu Linh là Thầy hay Cô), là vì chính Cô là người đã ký tên trên bằng Tú Tài 2 của tôi vào năm 1971. Cô có một cái tên quá đẹp, quá hay, vô cùng nên thơ, thảo nào Cô đã theo học văn chương, thi phú và truyền dạy tiếp cho thế hệ đi sau. Tôi tin chắc rằng, nếu sức khỏe của Cô còn tốt, Cô sẽ thỉnh thoảng đọc những bài viết trên trang nhà của chúng ta và sẽ rất cảm động với bài viết nầy của anh Đức. Tôi cám ơn anh Đức đã cho tôi một sự hiểu biết, một kinh nghiệm mới trong cuộc sống lúc xế chiều của mình. Tôi đã viết một lần rồi, nhưng vì lý do nào đó, bị thất lạc, nên bây giờ viết thêm lần nữa. Hy vọng những dòng chữ nầy sẽ đến nơi, đến chốn.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn