Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000334
Số lượt truy cập
15053464
HAI ÔNG BÀ ĐÁNH CẦU LÔNG. -Đoàn Cổ Tích-
Ngày đăng: 2015-12-15 06:26:59

 

 

HAI ÔNG BÀ ĐÁNH CẦU LÔNG .

Tản văn 2015 của Đoàn Cổ Tích

Không nhớ từ khi nào mà tôi để ý thấy có hai ông bà đánh cầu lông vào mỗi sáng sớm ? Hình như vào độ một mùa lập đông đường mờ mịt sương mù ? Mang máng chớ không chắc lắm ! 
Tôi vẫn chạy xe trên con đường nầy từ mấy năm trước, nên ắc hẳn hai ông bà mới về ở đây thôi . Tôi nghĩ là hai vợ chồng già, bởi không thể là 2 người bạn hay hai anh em hoặc hai chị em . Tự nhiên tôi nghĩ vậy . Không cần suy luận .
Không phải tôi đi mỗi sáng. Cứ 4 - 5 ngày mới tới một ngày tôi cần phải đến cơ quan làm việc lúc 7 giờ . Như vậy mỗi khi tôi đi tới ngang chỗ hai ông bà luôn đúng vào lúc 6 giờ 15 để đến nhiệm sở chừng 6 giờ 50 . 
Từ ngày tôi để ý biết sự hiện diện của hai ông bà, gần như mỗi sáng  đi ngang qua là thấy hai ông bà đánh cầu lông . Riết rồi chỗ đó như một điểm mốc trên đoạn đường chừng 2 cây số nầy : Cà phê Citi , nhà Chín Thơm, nhà cô Vĩnh bên kia đường, tới chỗ hai ông bà đánh cầu lông, tới Ẩm Thực Phố và cuối cùng là ngả tư Đồng Quê...
Mới đầu hơi lạ,dần dần thì rồi cũng bình thường, như những cây Sanh buông rũ chùm chùm rễ phụ, trồng dài trên vỉa hè, những tấm bảng có logo quảng cáo,... bởi hai người sáng sáng đánh cầu lông thể dục thể thao thì có gì đặc biệt đâu . 
Chỉ có một lần hình như chạy tới đó thì sợi dây cột đồ trên xe bị sút, tôi phải dừng lại . Nhờ vậy mới có dịp nhìn rỏ, và tôi đã bật cười khi thấy kiểu đánh cầu của hai ông bà ! 
Khi ông giao cầu qua thì bà đánh hụt, trái cầu rớt xuống gần đó, bà lượm lên giao qua cho ông, ông vớt một cái cũng khí thế, nhưng cũng hụt, ông lại lượm trái cầu giao qua cho bà , cứ giao qua giao lại mà không ai đánh trúng trái cầu một lần nào ! Cứ lượm lên rồi giao qua cho người bên kia lượm rồi giao lại ! Tôi tắt máy xe nhìn một hồi, vừa tức cười vừa thương thương . Hai ông bà hình như không thấy hay không để ý tôi đang đứng xem ông bà đánh cầu lông, một trận giao đấu mà lần đầu trong đời tôi được thấy . 
Cả hai ông bà đều có vóc dáng gầy và nhỏ người. Cổ quấn khăn lông, nhốt 2 đầu khăn vào cổ áo để không bị rớt khi giao đấu . Tôi có cảm tưởng đây là hai vợ chồng từ miền ngoài vào, chắc là cán bộ hưu trí ? Vì phong thái không phải là người nhà quê hay người từng lao động phổ thông . 
Nhờ dừng lại xem tôi mới hiểu hai ông bà chỉ dùng quả cầu cây vợt như một công cụ thể thao độc lập vậy thôi chớ không phải là phương tiện để giao đấu .
Và phải công nhận sự kiên trung hàng ngày từ mấy tháng đã qua, ông bà đã chọn cách thể dục sáng như vậy, như một sự nương náo, cần thiết, trong chuỗi ngày cuối đời . 
Những lần sau, mỗi khi ngang qua tôi đều đi chậm lại để nhìn, để ban tặng cho lòng mình một chút vui vui một chút ngưỡng vọng một chút thương thương . 
------------------------
Hết mùa đông. Tới mùa giáp tết . Hình như trong mấy ngày tết đi ngang tôi thấy vắng vắng, thiếu thiếu, cũng bình thường, vì tết nhất luôn có những lịch sinh hoạt sai chạy so với thường ngày . Ai cũng vậy, chắc ông bà cũng vậy. Và cái nhìn của tôi với kiểu đánh cầu lông có một không hai trên đời nầy dần dần cũng bình thường như những cây Sanh, những tấm bảng logo quảng cáo . Cuộc sống trôi đều đều và chầm chậm có chút gì buồn buồn, như một bài nhạc xưa có tiết tấu trầm trầm không vút cao hạ thấp đột biến . 
------------------------------
----
Quen dần đến nỗi khi hai ông bà không còn sáng sáng ra vỉa hè đứng đánh cầu lông nữa mà tôi cũng không để ý . Tôi hầu như quên đi hoặc hòa trộn tất cả cái mốc vị trí trên đoạn đường 2 cây số nầy, vì hàng 10 năm trời qua lại, tôi thuộc lòng đến từng viên đá gồ lên mặt đường, những vệt sơn phân cách chỗ nào mờ chỗ nào lệch xéo, quen một cách vô thức . 
------------------
Bổng một buổi sáng tôi thấy ông ! Chỉ có một mình ông thôi ! Ông đứng cũng khoảng chừng chỗ của ông trước đó, nhưng thay vì ông ngó vào hướng của bà đứng ngày xưa để giao cầu, thì bây giờ ông đứng nhìn ra đường, nhìn những chiếc xe chạy qua, hoặc không nhìn gì hết ? Nét mặt ông bình thản làm sao nhưng ...vô hồn ! Vẫn còn cái khăn lông quấn trên cổ, nhưng hai đầu khăn không nhét vào bâu áo, mà buông thõng hững hờ qua 2 vai trũng oằn như 2 vệt xe hằn lõm trên con đường vào xã huyện được làm từ lâu, xuống cấp . 
Hai tay ông chấp cũng hờ hững không có sự ráng sức nào sau cái lưng cong về một bên có lẽ do khung xương quá lâu đời không còn muốn giữ thân người cho thẳng thóm đàng hoàng nữa .
----------------------------
Tôi chợt nhớ lại một khoảng thời gian nào đó gần gần đây khi đi ngang qua có thấy một lá cờ chữ thập đỏ biểu tượng của một đám tang ! Nhìn khuôn mặt bình thản nhưng vô hồn của ông, tôi đã hiểu ! 
------------------------------
Có lần tôi hục hặc với bà xã - chuyện cũng tào lao, không gì to tác - tôi nổi máu giang hồ xách xe, ôm ba lô, quảy đàn bỏ đi tỉnh xa 3 ngày .

Đường lạ cảnh lạ ban ngày rong ruổỉ trên đường ghé nơi nầy nơi kia chụp ảnh, không thèm nhớ gì đến chuyện hục hặc tào lao với vợ. Nhưng tối về nằm nghỉ trong quán trọ ven đường bổng thấy sao trống vắng quá ?! Cảm giác lạ chưa trải nghiệm bao giờ ! Không phải cái cảm giác gối chăn hay hơi hướng ! Bởi vì vợ chồng không ngủ chung đã gần 20 năm . Cũng không phải cái cảm giác lạ cảnh lạ chỗ, vì tôi vẫn thường đi du lịch, đi hội nghị,hội thảo....xa nhà , có khi cả gần nửa tháng . Cái cảm giác nầy nó như mất mác, chơi vơi ....

Không thèm bắt máy nghe điện thoại của vợ, của con, các con bèn gởi tin nhắn : “ Má mỗ mắt kỳ nầy đau quá, đau hơn lần trước “ .

Lương tâm không cho phép tôi kéo dài trận giang hồ bất đắc dĩ. Tôi quay về. Với cái lý là lương tâm, trách nhiệm. Nhưng trong cõi vô thức hình như do một thôi thúc kiếm tìm, kiếm tìm cái mất mác gì đó . 
---------------
Về nhà vài ngày, chiều lang thang ra đầu ngỏ....xỉa răng, nghe cháu Thu chủ cái quán cóc bên đường, nói : ” Mấy ngày chú quảy đờn đi chơi, chiều nào cũng thấy thiếm ra ngóng tới tối mịt mới vô, tội ghê “ ! 
-------------------------
Ông cụ đánh cầu lông ( tôi tạm gọi như vậy, vì không biết gì hơn về ông ) không phải mỗi ngày mỗi ra đường đứng , đều đặn, như thời gian còn đánh cầu lông với bà. Thỉnh thoảng thôi, có khi cả tháng tôi mới thấy ông . Nhưng lạ ! Ông đứng đó như một pho tượng, nghĩa là lần nào cũng giống như lần nào ! Và đôi mắt ! Đôi mắt không có hồn, nhìn mà như không nhìn gì hết ! Tôi độ ông không thấy gì rỏ lắm đâu, vì theo quy luật lão hóa, thì khi vào cở tuổi nào đó - thường khoảng 70 đổ lên - người ta bỏ kiếng đọc sách báo thì mắt không còn nhìn thấy xa được nữa nếu không mang kiếng . Có thấy thì cũng lờ nhờ nhòe nhoẹt ! 
Tôi nhớ cái cảm giác mất mác khi bỏ nhà đi giang hồ, rồi liên tưởng đến đôi mắt xa vắng của ông già ? ! Ông thấy gì sau bức màn mờ ảo khói sương đó ? Quảng thời gian dằng dặc của một đời người ? Thành bại hưng suy trong quá khứ ? Hạnh phúc và khổ đau ? ...

Chắc thế nào trong bức màn mờ ảo đó cũng có lờ nhờ người đàn bà từng đánh cầu lông , mà đến lúc nầy tôi quyết chắc bà là người bạn đời của ông . 
-----------------
Đoàn Cổ Tích.

 Thành Phố Vĩnh .  Sáng chủ nhật 23-8-2015

-----------------

https://drive.google.com/file/d/0B8OZCvD7Rk99QjNrUXpNcU8yZmM/view?usp=sharing

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Vĩnh biết hai ông bà đánh cầu lông từ khi họ còn trẻ( lúc mới tiếp thu) họ rất vui vẻ và tử tế với hàng xóm nhưng Vĩnh thấy họ đánh cầu lông mà không có quan sát, nay mới biết. Bạn thức tỉnh với những việc làm sốc nổi của mình mà trân quý gia đình thật đáng ngưỡng mộ. Mong được xem tiếp tản văn hay của bạn.

Rất vui đón chào người bạn mới. Đọc bài của bạn, cảm thấy vui lây khi bạn nhận ra được vấn đề. Rõ ràng " quay đầu là bờ "Sự hồi tâm có lẽ công của 2 ông bà đánh cầu lông không nhỏ.

Hục hặc với bà xã, lại" tào lao" nổi máu giang hồ. Đêm gát tay ở quán trọ, liên tưởng đến ánh mắt xa vời của ông già ( cầu lông ), trăn trở với sự cô đơn, thiếu vắng, mất mát....Thì ra con người luôn cảm thấy thiếu trong cái đủ, con gà vẫn cứ bươi trên đống lúa. Sau 3 ngày " tào lao " giang hồ, nay quay về mái ấm với tư duy đổi mới, thật là không tào lao tí nào.

Nội dung câu chuyện thật thú vị! Chào người bạn mới cùng với câu chuyện thật thâm thúy trong cuộc sống! rất mong được đọc bài của bạn.

Tuyến nhân vật chính trong bài tản văn, theo ý định của tác giả, là :” Hai ông bà đánh cầu lông “ . Còn câu chuyện “ đi giang hồ 3 ngày “ mà tác giả đặt vào nhân vật “ tôi “ chỉ là tuyến phụ, và cũng có thể là hư cấu, nhằm tạo 1 hình tượng tương phản để nổi bật cho tuyến chính . ( Là 2 người có thật theo xác nhận của cô giáo Vĩnh ) . Đáng tiếc, tác giả không làm mờ hơn nữa tuyến phụ nầy ! Làm cho quý anh chị khi xem qua, đã lưu ý nhiều đến tuyến phụ , hơn là tuyến chánh! Nhờ các phản hồi quý báu của quý anh chị, tác giả phải rút kinh nghiệm thêm . Xuyên qua 3 hình tượng : 1/- Hai vợ chồng già nương náo nhau trong những ngày cuối đời . 2/- Ông già còn lại một mình với thân hình xiêu vẹo và ánh mắt vô hồn . 3/- Nhân vật “ tôi “ giận vợ bỏ nhà đi giang hồ . Trong đó hình tượng 3 chỉ nhằm làm hình nền, mờ ở phía sau thôi . Còn hình tượng 4 nữa, đó là ông già , ngay cả 2 vợ chồng của nhân vật “ tôi “ rồi cũng sẽ theo người bạn đời của ông già , mà tác giả không vẽ lên, chỉ ẩn đâu đó để người xem chỉ có thể ngầm thấy thôi . Thông điệp mà tác giả muốn gởi gấm vào các hình tượng : “ Hai ông bà đánh cầu lông “ , “ Ông già đứng xiêu vẹo một mình “ , và hình tượng ẩn “ Mọi người rồi đều phải ... lên đường “ , là triết lý của một tôn giáo, vốn rất quen với đời sống tâm linh của người dân Miền Nam - nói riêng - và của người Việt - nói chung - . đó là thuyết :” THÀNH - TRỤ - HOẠI - KHÔNG của đời người, của vạn hữu . Nhưng do năng lực truyền đạt của tác giả trong tác phẩm còn hạn chế, nên ....phải viết thêm phần nầy ( ! ) . Rất cám ơn Ban biên tập trang web đã giúp tác giả , cho đăng lên bài viết . Rất cám ơn quý anh chị em đã phản hồi góp ý . Đoàn Cổ Tích mong sẽ còn dịp tiếp tục tham gia . Tình thân .

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn