Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000191
Số lượt truy cập
15562087
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ. PHẦN CUỐI: NHỮNG LỜI TỎ TÌNH NGỌT NGÀO. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2015-09-28 09:51:59

 

 CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ
PHẦN CUỐI: NHỮNG LỜI TỎ TÌNH NGỌT NGÀO

Hạ Mi biết được bí mật về những tấm hình Lan và Sơn do Hoàng chụp, những tấm hình gây nhiều đàm tiếu, phê phán của các bạn trong lớp; nàng muốn gặp Sơn nói cho anh ấy rõ mọi việc để Sơn có thể giải thích cho bạn bè; gặp mặt trao đổi một vấn đề với người bạn chung lớp thật là đơn giản, nhưng đối với Hạ Mi lại khó vô cùng. Nàng không biết bắt đầu từ đâu, gặp ở chỗ nào và nói những gì, nàng sợ hai người bên nhau lại mang tai tiếng đến cho chàng, trong lòng nàng có sự ngại ngùng, tự nhiên tìm chàng có thể làm cho chàng hiểu lầm rằng, mình đã thích chàng, vô tình mình đã hạ thấp lòng tự trọng của một cô gái, bảng thân nàng không cho phép làm chuyện đó. Sau bao nhiêu đắn đo, cân nhắc, suy nghĩ đi suy nghĩ lại, nàng quyết định phải gặp anh ấy, chỉ có nàng biết rõ chuyện nầy, giử im lặng có nghĩa đồng tình với chuyện sai trái của chị Diệu muốn bôi nhọ làm mất đi uy tính của anh ấy. Trong đầu nàng đã quyết tâm, nhưng khi gặp Sơn, miệng nói không nên lời, đến bên chàng sao nàng thấy hồi họp, tim đập rộn rả lên thôi đành im lặng, nàng giận cho trái tim nàng không theo sự điều khiển của nàng, nàng cũng không biết tại sao mỗi lần gặp anh ấy tim của nàng lại đập một cách lạ lùng như vậy. 
Hôm đó là ngày phân phát lương thực và nhu yếu phẩm của lớp: Hạ Mi ở lại tham gia cùng Hoa và Sơn, xong công việc chỉ còn lại ba người, một thời điểm thuận lợi để cùng nhau nói chuyện, nào ngờ Sơn nói đôi lời rồi ra về. Nàng nhớ lại trước đây, Sơn luôn quan tâm đến nàng, luôn tìm cơ hội nói chuyện cùng nàng, nay sao chàng có thái độ thờ ơ, có phải chăng hôm trong phòng trực, anh ấy đã thấy nàng ngồi bên Phú và thái độ của nàng lúc đó đã làm anh ấy tưởng nhằm nàng có người yêu rồi nên giử một khoãng cách với nàng.Thôi thì cứ để anh ấy hiểu lầm đi, còn chuyện của anh ấy để anh ấy lo liệu, đâu có liên quan gì đến nàng, bận tâm cho người ta làm chi, tự nhiên lại mang phiền não vào thân, nghĩ như vậy nàng lên xe đạp chạy về. Hạ Mi trên đường về nhà, đi ngang qua nhà Thu, nàng chợt nhớ lâu rồi không ghé thăm chị Thu, thôi thì ghé qua, sẳn nhờ chị giúp đở cho nàng.

Thu về nhà được một hồi, định chuẩn bị cơm chiều thì nghe tiếng gõ cửa, chị mở cửa ra thấy Hạ Mi chị mừng vui và nói:
- Hôm nay ngọn gió nào khiến rồng ghé nhà tôm đây!
- Em xin lỗi chị, lâu rồi không ghé thăm chị.
- Em ghé đây là chị mừng rồi! Sao hôm nay đi học về trể vậy Mi?
- Em ở giúp Hoa phân phát nhu yếu phẩm.
- Chớ không phải ở lại gặp.
Nói đến đây chị Thu ngừng lại, chị nhớ những tấm hình của Sơn nên không hài lòng về chàng; Hạ Mi hiểu ý chị muốn nói gặp đây là gặp Sơn, xưa nay chị thường gán ghép Sơn cho nàng, nên Hạ Mi nói:
- Đúng rồi chị! Anh ấy lúc nầy có ghé chị không?
- Em đừng nhắc con người tồi tệ đó!
- Chắc có sự hiểu lầm phải không chị!
- Hiểu lầm gì mà hiểu lầm, hình chụp rõ ràng, anh ta cũng không có lời giải thích.
- Chính sự hiểu lầm đó mà em ghé đây.
- Em nói vậy là sao?
Thế rồi Hạ Mi thuật lại những lời đàm thoại giữa Hoàng và Phú, Thu bây giờ mới biết sự thật về những tấm hình, và đồng thời hiểu được lòng của Hạ Mi đối với Sơn. Thu mỉm cười rồi nói:
- Chị không ngờ em cũng quan tâm anh chàng hào hoa đó!
- Chị lại hiểu lầm rồi! Trong câu chuyện nầy có một mình em biết sự thật, em muốn giúp cho một người bạn.
- Em giúp bạn, thì hãy đi gặp bạn mà nói cho bạn biết!
- Dạ! Nhưng em ngại quá!
- Bạn với nhau mà ngại gì! Chỉ trừ khi em đã phải lòng người ấy rồi!
- Chị đừng nói chơi như vậy tổn thương em đó.
- Người ta nói con gái Viêt Nam nhút nhát nên không kết hôn được người mình thương, con gái Đại Hàn bạo, yêu ai thì mạnh dạn bài tỏ, nên họ lấy được người họ yêu.
- Chị ạ! Mình là nữ phải giử sự tôn nghiêm nhất định người ta mới kính trọng mình.
- Điều em nói là truyền thống xưa nay, nhưng chị thấy không nhất thiết như vậy, cái quan trọng là hai người có tình cảm với nhau không,nếu sợ điều nầy sợ điều nọ để mất đi một người mà mình yêu, sau nầy hối tiếc cũng đã muộn.Theo chị thấy em đã có cảm tình sâu nặng với Sơn rồi.
- Thôi em không nói chuyện với chị nữa!
- Chuyện nào thì chị sẽ giúp em, còn chuyện nầy thì không được.
Hạ Mi mang một tâm trạng lúc nào cũng muốn gặp Sơn để nói, nhưng mỗi lần gặp thì không cách nào nói được làm cho nàng có những đêm thao thức khó ngủ và suy nghĩ về Sơn, nhiều lúc nàng quyết tâm quên đi, nhưng nửa đêm thức giấc hình ảnh chàng hiện trong đầu, nàng tự hỏi với lòng tại sao có chuyện lạ đến với nàng như thế nầy, có phải mình có tình cảm sâu đậm với Sơn rồi không như chị Thu nhận xét, có phải mình bắt đầu yêu anh ấy rồi không? Nàng xưa nay chưa hề yêu ai, cũng không biết tình cảm của yêu đương như thế nào, nên chỉ muốn không vướng bận hay suy nghĩ về Sơn nữa nhưng khổ nổi ban ngày thì quên đêm lại hiện về.
Một sự kiện xẩy ra mang phiền phức cho mọi người sống bên kia sông cầu Thiềng Đức, cây cầu cũ kỷ nầy bị xụp một nhịp ở phía đông, tất cả những người ở phía bên kia sông muốn qua chợ phải đi đò, sau đó sửa chửa tạm thời chỉ có đi bộ không dẫn được xe đạp. Hôm đó Hạ Mi đi sớm để đi con đường tắt dẫn đến trường mà chị Thu đã hướng dẫn cho nàng, con đường nầy đi bằng cách vừa qua cầu Thiềng Đức quẹo trái vào cầu Công Xi Heo, vừa qua cầu Công Xi Heo quẹo phải trước khi gặp chợ, đi một đoạn qua hai cầu đúc có một đường mòn sẽ dẫn đến gần trường. Hạ Mi đang mò mẩm tìm thì thấy Sơn đi ở phía trước, nàng cảm thấy yên tâm vì biết mình đi đúng đường, và lo sợ vì con đường quá vắng vẻ. Hạ Mi vừa vui vừa hồi họp, muốn lên tiếng nhưng rồi lại thôi, nàng luôn giử một khoãng cách để Sơn khỏi hiểu nhầm; bỗng nhiên Sơn dừng lại, nép bên một bui cây như cố không để ai phát hiện chàng. Tim của Hạ Mi đập liên hồi, lòng hồi hộp khi mỗi lúc mỗi gần đến chỗ chàng đứng, dù muốn dù không nàng cũng phải đi đến chỗ chàng vì đây chỉ có một con đường, nàng đang tò mò Sơn đang định làm gì thì Sơn cũng ra dấu cho nàng nép vào bụi cây, tự nhiên nàng không thấy sợ nữa và làm theo lời chàng, Sơn nói nho nhỏ cốt ý chỉ để nàng nghe: 
- Hạ Mi có nghe gì không?
Hạ Mi không nói gì hết chỉ lắc đầu có ý nói không nghe, Sơn lại nói tiếp:
- Hãy để ý kỹ, nghe lại.
Hạ Mi lắng tai chỉ có tiếng chim hót,nên nàng nói:
- Có phải tiếng chim không?
- Đúng rồi! 
Bây giờ Hạ Mi mới tập trung nghe tiếng chim, tiếng hót thánh thót làm sao, âm thanh như một khúc nhạc, tầng số lại cao vút, khó có một nhạc cụ nào có thể nhái được tiếng líu lo như thế nầy. Từ tiếng hót đó, nàng nhìn lên trên cành cao chót vót có một con chim màu đen cánh và vùng bụng màu trắng, màu trắng sen kẻ màu đen trên thân thể con chim nầy làm cho nó đẹp lạ thường, Hạ Mi hỏi:
- Chim nầy là chim gì vậy anh? Trông đẹp thật.
- Chim Chìa Vôi, có người gọi chim chích chòe than, chim nầy đẹp nhờ màu lông.
- Đẹp thật!
- Có một loại chim khác đẹp nhờ đôi mắt, Hạ Mi biết chim gì không?
- Dạ không?
- Tên chim ấy cũng có chữ Mi như tên bạn, nó tên là chim Họa Mi.
- Không ngờ anh biết nhiều về những loại chim.
- Tôi lớn lên vùng quê, sáng mở mắt nghe chim hót.
Con chim hót một hồi rồi, nó dường như có linh cảm ai đó đang theo dõi nó nên cất cánh bay đi. Hạ Mi và Thanh Sơn cùng nhau cùng bước, và tiếp nối câu chuyện, Hạ Mi nói:
- Thấy anh đi, là Mi biết anh rành con đường, anh biết con đường nầy từ khi nào?
- Hồi phổ thông tôi có đến nhà một nguời bạn tên là Nguyễn Thượng Tân, anh ấy dẫn tôi đi con đường nầy.
- Nhà của anh Tân ở gần trường?
- Không! Nhà anh ấy qua cầu Khưu Văn Ba một đoạn, anh ấy dẫn đi con đường nầy lại vườn xoài nhà anh, để hái trái. Hầu như cả vùng đất cặp bên bờ lộ dẫn vào trường là đất ruộng của gia đình anh ấy.
- Vậy chừng nào ngang vườn xoài mình hái trái.
- Đất nhà anh ấy bây giờ một phần thì bán, một phần bị nhà nước trưng thâu hết rồi.
Đang đi Sơn dừng lại hỏi Hạ Mi: 
- Mi có ngửi thấy gì không?
Hạ Mi ngửi thoảng mùi hương, không biết mùi hương của hoa gì và xuất phát từ đâu, nên hỏi lại Sơn:
- Mùi thơm gì mà dễ chịu vậy anh?
- Hoa cam, chúng ta đang đi dưới những hàng cam. Mi hãy nhìn kia, ẩn nấp trong những chiếc lá màu xanh là những hoa cam màu trắng, một màu trắng trinh nguyên, nó cũng có những cánh giống hoa mai, nhưng không rực rở như hoa mai, người ta quý nó ở mùi thơm, mùi thơm của như hoa lài lại mang cho người ta thấy sự ngọt ngào, mỗi lần tôi đi ngang vườn cam nhìn hoa cam màu trắng tôi liên tưởng đến một người.
- Anh Nguyễn Thượng Tân phải không?
- Không! Hoa là dại diện cho phái nữ, đây là một người bạn học chung bây giờ, nàng trong trắng như hoa cam, nàng lại thẹn thùng như hoa trinh nữ.
Hạ Mi biết Sơn nói về nàng, chàng lại so sánh một cách lạ lùng, nàng cảm thấy vui trong lòng, nàng phải mở miệng cười thầm khen anh chàng học sinh ban toán, nói chuyện hay như một nhà văn. Trong ánh nắng ban mai , khuôn mặt của Hạ Mi khả ái vô cùng, nàng nở nụ cười trông duyên dáng làm sao khiến Sơn phải nói:
- Mi ơ! Bạn có nụ cười hiền dịu, và khi bạn cười mặt lại sáng lên, hãy nên giử nụ cười trên môi. Vui vẻ cũng sống một ngày, buồn bả cũng sống một ngày, sao không chọn một ngày vui mà sống.
- Hạ Mi nhớ câu nói nầy của anh của những ngày đầu đến trường, nhờ câu nói nầy mà Mi cảm thấy có một niềm vui nào đó trong thời gian qua.
- Câu nói nầy tôi dùng nói cho chính tôi khi gặp chuyện buồn, vậy mà tôi đã nói với Mi. 
- Thời gian qua Mi buồn lắm, vì bản thân làm mất lòng tin của Bà và các em.
- Làm mất lòng tin ư?
- Các cô các chú của Mi là nhà giáo. Anh biết đó người ta nói: “ Nhà Giáo ăn cháo”
Sơn đã nghe câu nói nầy rồi, nay nghe Hạ Mi nói anh họa theo:
- Nhà giáo có người còn nói nghề bán cháo phổi đó!
- Câu nói nầy không sai đâu anh. Chú Út của Mi là một thầy giáo tận tụy hết mình cho học sinh, khi bệnh không còn sức để dạy nữa thì rơi vào khốn cùng. 
- Bây giờ ngành nghề đều do chánh quyền nắm, mọi chánh sách, mọi chế độ tiền lương do chánh quyền quyết định, ngành giáo dục chỉ quản lý người thôi đâu có khả năng làm gì.
- Đồng nghiệp quan tâm, nhưng đâu có thể giúp gì vì những thầy cô ấy cũng nghèo. Còn chánh quyền địa phương của chú ấy, chỉ lo lấy lòng, nịnh nọt lo lót cho cấp trên hầu tăng quan tiến chức, đâu có màng chi đến một giáo viên nghỉ hưu non vì mất sức khỏe.
- Thật mà buồn cho chú ấy.
- Cuối cùng chú ấy phải qua đời với bệnh phổi.
- Thật đây là một trường hợp thật đau lòng.
- Nội của Mi thương chú ấy lắm, và nội là người quan tâm đến con cháu, nội muốn các cháu của nội từ đây một ngành nghề khác, nội hy vọng ở Mi sẽ là người đầu tiên mở đường cho các em.
Sơn bây giờ mới hiểu được nỗi buồn của nàng bấy lâu, chàng đưa mắt nhìn nàng thể hiện sự cảm thông và quý mến, Hạ Mi nói tiếp:
- Các em của Mi không cố gắng học nữa, chúng bảo học như Mi còn thi rớt, điều nầy làm cho Mi càng thêm buồn.
- Mi ơi! Hôm nào cho tôi đến nhà chơi để tôi thưa chuyện với nội và các em.
Hạ Mi nghe câu nói của Sơn nàng cảm thấy sao có một sự gần gủi thân thiện lạ, nên nói:
- Mi biết anh sẽ có cách nói để em của Mi cố gắng học, cám ơn ý tốt của anh.
Hạ Mi và Sơn đã đi sắp đến trường, thấy nàng có vẽ lo ngại mọi người biết hai người đi bên nhau, nên Sơn nói:
- Mi đi trước đi, đôi dép tôi bị tuột quay rồi.
Hạ Mi nhìn xuống đôi dép làm bằng bánh xe của Sơn quả thật đã tuột một quay nàng nói:
- Mi đi trước, gặp lại anh trong lớp.
Sáng ngày hôm sau, Mi thức vậy ủi bộ đồ đi học, rồi đứng trước gương sửa đi sửa lại bị cô em gái phát hiện, cô em nói:
- Chị Năm, có phải đang cặp bồ không?
- Hạ Mi hết hồn, mới có thay đổi một chút cô em đã phát hiện, chỉ bào chửa bằng cách:
- Học thì không cố học! Em cứ nói chuyện bậy bạ!
- Em nghi lắm đó. Chị đang làm đẹp. Nghe nói nhiều anh để mắt đến chị, bây giờ chị chọn được người rồi phải không?
- Chị không nói chuyện với em nữa! Chị đi học đây.
Hạ Mi đi đến con đường cũ, không khí buổi sáng hơi lành lạnh làm cho người dễ chịu, những cỏ dại hai bên đường còn đọng những hạt sương đêm, dưới ánh nắng như những kim cương lắp lánh, mọi thứ chung quanh thật đáng yêu làm sao, nàng cố ý nhìn quanh, nhìn trước nhìn sau để tìm Sơn, nhưng sốt ruột đi suốt con đường không thấy bóng dáng chàng. Ngạc nhiên hơn vào giờ học rồi chỗ học của chàng vẫn trống, không khí của trường vẫn ồn ào náo nhiệt sao vắng bóng chàng nàng cảm thấy một sự tẻ nhạt lạ thường, hai ngày trôi qua cả tuần nàng không thấy chàng đâu, nàng không còn ngại ngùng nữa đến hỏi lớp trưởng Hoàng về chàng, mới hay ra mẹ của chàng bệnh, phải nghĩ học lo than thuốc cho mẹ.
Chuyện xẩy ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người, trong lớp làm buổi tiệc để chia tay với anh ấy, bạn bè mỗi người mang một tâm trạng buồn luyến tiếc khác nhau với Sơn, một buổi tiệc chia tay nặng tình nặng nghĩa. Gặp lại Sơn, Hạ Mi cảm giác buồn buồn khi thấy chàng ốm ra, nước da trở đen sậm, rồi lòng nàng vô cùng xúc động khi nghe Sơn ngâm bài thơ chia tay với lớp.

Anh cùng em vào trường cao đẳng
Nắng hanh vàng, màu nắng quê hương
Đường đến trường ríu rít tiếng yêu thương
Chim ca hát, mừng ta chung bước
Em trong trắng như hoa cam mới nở
Dáng thẹn thùng, bở ngở khi mới quen
Em lớn lên chưa một lần hò hẹn
Chưa nghe lòng xao xuyến bởi con tim

Nghe đến đây, nàng biết bài thơ nầy chàng viết về nàng, Hạ Mi nghe lòng bâng khuâng, một cảm giác bồi hồi, nhìn thấy đôi mắt sáng của chàng đang chăm chú nhìn nàng như truyền đi những nhung nhớ của những ngày không gặp mặt.

Bao ngày bên nhau, sao cứ lặng im
Giờ xa cách sao nghe thương nghe nhớ
Còn đường xưa giờ chỉ có trong mơ
Ẩn hiện em về với những vần thơ
Anh sẽ mang bên anh theo năm tháng.

Sơn ơi! Anh có biết lòng em không, em cũng không biết nó như thế nào nữa, nhưng bài thơ của anh, những câu thơ của anh giống như lá thư tình em sẽ khắc sâu trong tim não. Xa nhau đây không biết bao giờ gặp lại, em cám ơn anh để cho em biết nhớ, biết trông chờ và biết nghe lòng bâng khuâng. Cám ơn bài thơ của anh mang đến cho em bao xúc động, em chưa có người yêu, chưa biết cảm giác yêu đương là gì, sự ngọt ngào của tình yêu như thế nào, nhưng em rất vui xem bài thơ nầy là một lời tỏ tình ngọt ngào, những câu thơ đã làm lòng em xao xuyến, những lời thơ tuy mộc mạc đơn sơ nhưng khắc sâu vào tim em rồi.

      HẢI VƯƠNG

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Chị rất ngưỡng mộ mối tình" tình trong như đã mặt ngoài còn e" giữa Hạ Mi và Sơn. Hạ Mi đó là cô gái dễ thương nề nếp...đúng là con gái thời chúng ta. Mong được đọc truyện của Hải Vương nữa nhé!

Bài thơ thay lời tỏ tình của Sơn rất hay . Vậy là chuyện tình của Sơn và Hạ Mi tác giả cho kết thúc rất có hậu. Mong được đọc tiếp truyện của Hải Vương.

Phục tài anh chàng Sơn này hén. Biết chọn bạn và cũng biết chọn người yêu. Khá khen tuổi trẻ tài cao đó nha. Tác giã câu chuyện này chắc chẳng kém gì Sơn đâu nha... hihi. Chúc Hải Vương cùng gia đình luôn hạnh phúc!

Cám ơn anh chị bạn bè theo dõi một câu chuyện dài. cám ơn những lời bình luận của các anh chị qua nhiều giai đoạn, cám ơn tình cảm chị Thu Vàng, anh Nguyên Anh, chị Vĩnh, chị Kim Hương đã luôn ủng hộ em. Như lời hứa lúc đầu sẽ có quà gửi tặng những ai tham gia trả lời đúng câu hỏi, bây giờ khó mà tổng kết, anh chị có ý kiến gì cho em biết.

Chị xin có ý kiến nha tại vì em hỏi à nhen...hihi

Hải Vương đem món quà đó chia đều ra đi, tổng cộng là bao thì chia bấy nhiêu, vậy là vui hết cả.

Chúc HV luôn hạnh phúc trong cuộc sống!

Bài thơ thay lời tỏ tình của Sơn, một kết thúc có hậu, nhưng Hải Vương ơi KH còn thắc mắc cặp đôi Lan, Vẹn! Kết thúc của họ ra sao? Có giông như Hạ Mi, Sơn hay là có thêm nhân vật mới giữa Lan, Vẹn?? Tác giả Hải Vương đã tốn công sức viết thành văn, thành truyện cho độc giả thưởng thức, nay lại còn tính phần thưởng. Thật cảm động! Riêng KH nghe nói có phần thưởng thì rất là thích, thích lắm đó! Nhưng mà áy náy lắm ! Theo ý kiến của KH, món quà (tượng trưng) là một chầu cà phê tại TP Vĩnh Long với sự có mặt đầy đủ các cộng tác viên để cùng tận hưởng một bữa vui chung thật hoành tráng: - Niềm vui là 9, có đủ mặt là 10, vui đoàn kết là 11, xiết chặt tay nhau cùng góp phần vào trang web 71.com ngày càng bền vững là 12... hihi....

ĐÃ GIÁN ĐOẠN MỘT THỜI GIAN DAI, LÀM NGƯỜI ĐỌC CŨNG MẤT HÀO HỨNG VÌ ĐÃ LÂU VÀ QUÊN ĐI CÂU CHUYỆN Ở ĐOẠN ĐẦU. CÂU CHUYỆN ĐÓ CÓ MỘT PHẦN SỰ THẬT; CÓ NHÂN VẬT DÙNG TÊN THẬT CÓ NGƯỜI THAY TÊN ĐỔI HO. BỐN MỸ NHÂN TRONG CẦU CHUYỆN, HẠ MI, LAN, HOA VÀ LỆ ĐỀU CÓ HÔN NHÂN TỐT ĐẸP. VẸN Ở LẠI LỚP NHƯNG SAU CÙNG CŨNG CƯỚI ĐƯỢC LAN VÀ SỐNG HẠNH PHÚC KHI TÔI ĐẾN THĂM THÌ CÓ MỘT CÔ CON GÁI DỄ THƯƠNG. QUA CÂU CHUYỆN CÁM ƠN CHỊ TRINH, CHỊ HỒNG HOA, CHỊ VĨNH ĐÃ TÌM RA NGƯỜI BẠN TRẦN MẠNH TIẾN, CHỊ HỒNG NHUNG CHO TÔI. KHI BIẾT NHỮNG NGƯỜI ĐÓ KHÁ GIẢ VÀ THÀNH CÔNG TÔI ĐÃ BỎ NHƯNG SUY TƯ LO LẮNG TRONG LÒNG.
 THEO Ý KIẾN CHỊ THU VÀNG, CHỊ KIM HƯƠNG VÀ MỘT SỐ BẠN GỬI QUA EMAIL TÔI  BÀN THÊM CÙNG CHỊ TRINH, CHỊ VỈNH, CHỊ HỒNG HOA VÀ SẼ SỚM CÓ THÔNG BÁO CÙNG CÁC ANH CHỊ, HY VỌNG MỌI NGƯỜI THAM GIA ĐÔNG ĐỦ CHO VUI.

Tuy chưa diện kiến Hải Vương nhưng tôi và Hải Vương gặp nhau nhiều lần qua các bài viết trên TPH 71 cũng như trên Fb.

Tôi thích đọc các bài văn &  thơ của tg Hải Vương cũng như tôi trân trọng sự cộng tác của Hải Vương trong trang TPH 71, trong lúc các cây viết khác lần lượt xa rời trang web này.

Tôi ủng hộ ý kiến của Kim Hương vì tôi ao ước các bạn có điều kiện gặp gỡ nhau nhiều để hiểu nhau nhiều hơn.

Tôi cũng có lời hứa cùng các bạn tham gia TPH 71, và tôi đang trả nợ dần dần đây.

Nguyenthilieu

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn