Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000089
Số lượt truy cập
15985846
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ.PHẦN: XIII SỰ THẬT NHẸ LÒNG. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2015-08-08 12:20:36

   

CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ

PHẦN: XIII SỰ THẬT NHẸ LÒNG

Từ trước đến nay, Hạ Mi một cô gái ít nói, ít cười, sống một cuộc sống nội tâm, khi vào cao đẳng sư phạm nàng càng trầm lặng hơn, một nữ sinh như vậy thường bị bạn bè trong lớp bỏ quên, trường hợp của Hạ Mi lại khác, nàng được bạn bè quan tâm, những bậc mày râu chú ý đến, chắc nhờ nàng có nét đẹp tự nhiên, có dáng thanh tao, đôi mắt ẩn hiện những nỗi buồn đã thu hút nam sinh trong lớp, trong trường. Phú là người từng trãi trong xã hội, có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, anh thấy được hết cái nét đẹp của Hạ Mi, anh đặt nhiều tình cảm lên nàng. Trong lớp, Phú là một trong những nam sinh có cái dáng cao to đẹp trai, phong độ, có cách cư xử lịch thiệp; bạn bè nói đùa gọi anh là Nguyễn Chánh Tín, hay Nguyễn Thành Luân nhân vật chánh trong phim Ván Bài Lật Ngữa; tuy lời nói đùa nhưng đã mô tả hết nét đẹp mỹ nam nhân của anh. Phú lớn lên tại thị xã Vĩnh Long, con một trong gia đình khá giả, anh học giỏi, có kiến thức có tư cách, anh là mẩu người lý tưởng cho những người đẹp, các cô thường tìm đến làm quen với anh trước, nên anh rất tự tin và tự hào về mình. Anh để mắt đến Hạ Mi anh nghĩ rằng chẳng bao lâu cô nàng sẽ trong vòng tay của anh, nào ngờ Hạ Mi dường như không biết sự có mặt của anh, không có nhãn quan để nhìn cái mỹ nhân nam của anh, anh muốn tiến tới với nàng, nàng lại giử một khoãng cách, cô nàng còn ngây thơ như một nữ sinh phổ thông, luôn e dè ái ngại lẫn e thẹn khi tiếp xúc với phái nam, nàng mất tự nhiên khi anh đến gần, những cá tính đó càng làm cho anh thích thú và quyết tâm hơn để cua cô nàng. 
Diệu người em bạn dì với Phú, Phú con người dì thứ hai, Diệu con của người thứ út; cô là một cô gái thông minh, lanh lẹ và khôn ngoan; cô am hiểu rõ về tâm sinh lý của nam lẫn nữ. Diệu có một người cha tài giỏi trong thương trường, giao tiếp rộng rãi trong xã hội, quen biết hết chính quyền các cấp, họ luôn tạo điều kiện cho cha cô trong việc làm ăn. Diệu đã học hỏi được từ cha, cô lại thích đọc những quyển sách dạy làm người, cô đã đọc qua những quyển sách nổi tiếng trên thới giới như: 
ĐẮC NHÂN TÂM do Nguyễn Hiến Lê dịch từ quyển HOW TO WIN FRIENDS AND INFLUENCE PEOPLE của Dale Carnegie.
CÁCH NGHĨ ĐỂ THÀNH CÔNG ( THIK& CROW RICH của Napoleon Hill).
7 THÓI QUEN ĐỂ THÀNH ĐẠT ( THE 7 HABITS OF HIGHLY EFECTIVE PEOPLE CỦA STEVEN COVEY).
Người ta nói rằng một người nào đó chỉ cần đọc và thực hiện một trong những quyễn sách dạy làm người nầy, sẽ thành công trong cuộc sống, dễ dàng thu phục được lòng người, làm cho mọi người yêu quý mến và có thể điều khiển con người theo ý muốn. Thế mà Diệu đã đọc qua những quyển sách trên, mà còn đọc sách hơn nữa trong thể loại nầy, có thể nói, cô chưa ra đời nhiều, nhưng rất khôn ngoan và hiểu biết về con người; chỉ một vài lần nói chuyện và tiếp xúc, nàng sẽ biết được có cá tính, tính tình và tình cảm của người đó, Diệu rất tinh ý không cần đặt ra nhiều câu hỏi như những nhà tâm lý thường làm để đánh giá về một con người, qua vài lời nói vài đặc điểm của người đối diện nàng có thể biết người đó thuộc dạng người nào, thuộc người xông xáo, người nhiệt tình, người điềm đạm hay người theo chuẩn mực; nàng cũng nhận định được tình cảm của người đó một cách khái quát.
Diệu biết, Phú phải lòng Hạ Mi, nhưng với cách thức của Phú và tính rụt rè tự kêu ngầm của Hạ Mi, dù có học chung sáu năm chớ đừng nói chi ba năm cũng không gần được cô nàng. Diệu thương mến và kính trọng Phú, nàng cũng biết dì hai của nàng có ý định tìm con dâu nên Diệu âm thầm ra tay giúp Phú, từ việc tìm hiểu, tạo điều kiện cho anh đến bên Hạ Mi và tìm cách thu phục cô gái có cá tính nầy về cho anh của cô. Diệu tiếp cận Hạ Mi, biết cô nàng buồn, cô nàng không có tinh thần để học, Diệu chứng tỏ mình vào trường nầy cũng là điều bắt đắc dĩ, rồi đến bên Hạ Mi chia sẻ những nỗi vui buồn, biết Hạ Mi không thích nói chuyện nam nữ, chị cũng không đề cặp đến. Hai người dần dần chơi thân nhau, có dịp Diệu đến nhà Hạ Mi không ngờ cô nàng ở trong lớp thì học giỏi về nhà lại thạo nữ công gia chánh, sống trong gia đình nề nếp có uy tín với xóm phường, nàng được bà nội thương yêu chỉ dạy mọi mặt nhất về công ngôn dung hạnh, quả là một cô gái tốt xứng đáng làm chị dâu của Diệu và người thích hợp với gia đình Phú. Khi chơi thân với Hạ Mi, tìm hiểu về tình cảm cô nàng, Diệu mới phát hiện cái bên ngoài của Hạ Mi tỏ ra chống đối với Sơn; nhưng trong cái sâu thẩm ở trong lòng nàng có phần nào đó đã dành cho Sơn, cô nàng kính nể trân trọng Sơn, từ sự kính nể trân trọng dẫn đến tình yêu thì không xa mấy đối những cô gái trẻ. Diệu thấy Sơn càng lúc càng nổi bậc, các bạn trong lớp quý mến bầu chàng làm lớp phó học tập, ở trường được thầy hiệu phó Ngô Tôn Ấn tin tưởng giao trưởng ban phong trào thi đua bỏ qua nguyên tắc đảng đoàn. Sơn là một thanh niên có hoài bảo có lý tưởng, miệng nói tay làm, có kiến thức, chính chị cũng phải khen huống hồ chi các cô gái trẻ. Muốn giúp Phú chinh phục Hạ Mi chỉ có cách hạ uy tính của anh ta, phải tìm ra sai sót để kéo anh ta xuống. Diệu đã dùng trí não, dùng kiến thức từ sách mà nàng đọc được, lẫn kinh nghiệm, nhưng chưa tìm ra nhược điểm. Một hôm chị đang chán nản phải học bài chính trị “ Làm chủ tập thể XHCN”, bỗng nhiên chị vui lên khi đọc phần phê phán chủ nghĩa cá nhân, chị mừng quá có cách để hạ bệ anh chàng Sơn rồi, qua Phú chị tìm được thêm những thông tin cần thiết, bổ ích cho việc chị đang tiến hành. Diệu mời nhóm bạn chơi thân với chị đến nhà chơi, ăn uống và trò chuyện, chị đem bài “ Làm chủ tập thể XHCN” ra thảo luận, chị lấy việc làm của Sơn để dẫn chứng để minh họa cho chủ nghĩa cá nhân, cho Sơn là anh hùng cá nhân, thích làm nổi, thích quyền uy, đứng trên đầu tập thể, xem cán bộ lớp chẳng ra gì, vượt quá quyền hạng, lấn lướt lớp trưởng Hoàng, cụ thể như phong trào thi đua phải do lớp trưởng Hoàng phổ biến, đằng nầy Sơn ỷ học giỏi một mình sướng lên, rồi hô hào cũng một mình đưa ra lớp thảo luận chỉ là hợp thức hóa để sai khiến chúng ta phải làm theo. Diệu dựa bài chính trị mà phân tích mạch lạt rồi dẫn chứng minh họa hợp lý làm ai nấy nhận ra sự sai sót của Sơn.
Diệu được các bạn trong nhóm đồng tình, khen ngợi chị có cái nhìn thấy rõ lòng người, cả nhóm phải có nhiệm vụ dạy cho Sơn bài học, còn đang thời gian học tập mà không sửa được thì mai đây trở thành một thầy giáo rất ư là nguy hiểm cho thế hệ trẻ, biến thế hệ trẻ thành những con người chỉ biết danh vọng quyền lợi cá nhân mà quên đi xã hội quên đi đất nước. Thế thì cả nhóm đồng lòng chống đối với Sơn, trong nhóm Diệu có nhiều bạn có uy tính trong lớp có tầm cở trong lớp như Phú, Liêm, Hoàng.... nên đã làm cho Sơn mất ăn mất ngủ một thời gian.
Nhóm của Diệu biết xử dụng những bạn có thành kiến, hoặc đối kị với Sơn như Vẹn, như Liêm để hạ uy tính của chàng. Cứ ngở mọi thứ đã hoàn chỉnh, nào ngờ Hạ Mi một người ít nói, nhưng không dễ dàng nghe theo mà làm theo lời của người khác, mõi lần Diệu nói điều gì nàng im lặng lắng nghe, nàng lại không đồng tình, ba năm học phổ thông chung trường, anh ấy được thầy cô thương mến, bạn bè gần gủi, anh ấy nói nhiều nhưng không phải là người xấu, tại sao chị Diệu nói anh ấy tệ mức độ khổng tưởng được, đâu là sự thật,rồi Hạ Mi tự động đi tìm hiểu. Hạ Mi được anh lớp trưởng Hoàng giải thích tỉ mỉ kế hoạch thi đua của lớp, từ việc hợp với ban thi đua của trường, được thầy hiệu phó tiến cử, các lớp bầu chọn, đến việc, anh nhờ Sơn phát động phong trào thi đua trong lớp làm Hạ Mi tường tận mọi việc, thấu rõ mọi vấn đề . Diệu tính dùng trí khôn ngoan của chị để đưa Hạ Mi rời xa Sơn, nhưng không ngờ ngược lại. Hạ Mi tìm đến Diệu để đính chính thế cho Sơn, phản bác lại những điều vô lý, một người ít nói, khi nói ra có cơ sở vững chắc cho lời nói làm cho Diệu hết sức ngạc nhiên. Diệu không hiểu con bé nầy, một con người đoan chính, xuất phát từ gia đình truyền thống nho giáo lại có cảm tình với anh chàng nổi tiếng hào hoa, lúc nào cũng có các cô bên cạnh; một học sinh vốn ít nói, không để ý chuyện chung quanh, ngại ngùng khi lại gần nam sinh, lại mạnh dạng nói tốt một chàng trai. Diệu bây giờ mới nhận ra, con bé nầy bên ngoài có vẽ đơn thuần, nhưng tư duy và có những suy nghĩ không đơn giản, nhờ có trí não như vậy nên học giỏi, bây giờ chị cảm thấy đưa con bé về bên anh Phú là một chuyện không dễ.
Một cơ hội khác lại đến, trong buổi đêm thơ nhạc, Hoàng chụp những tấm hình Sơn và Lan trông thật nóng bỏng, nhìn những tấm hình nầy cô bé không tránh xa Sơn là chuyện lạ, chuyện những tấm hình gây xôn xao mà cô bé cũng chẳng thèm hỏi đến, nhân trực chung ngày thứ Bảy Diệu mang album hình ra xem. Hôm trực, Diệu ngoài mời Sơn đến ăn chè mà còn có mời Phú và Hoàng. Diệu Mang album hình ra nói:
- Mi ơi! Đêm thơ nhạc mời Mi đi dự Mi không đi, có chụp hình, nhiều tấm đẹp lắm.
Hoàng xen vào:
- Không những đẹp mà con nghệ thuật nữa, nhưng chờ Sơn đến rồi mới giải thích.
Diệu nhìn Hoàng rồi nói:
- Đã là nghệ thuật thì phải cho người ta tận hưởng chớ không nên giải thích mất hay.
Phú nghe nói có Sơn anh lên tiếng:
- Diệu mời Sơn đến cùng ăn chè vậy thì vui quá rồi, mấy giờ Sơn đến
- Khoãng 9 giờ.
Mọi người nói chuyện Hạ Mi xem hình, bất ngờ nàng thấy tấm hình Sơn hôn Lan, còn mấy tấm hình nữa trong hai người rất là thân mật, làm cho nàng thấy bất thường, không ngờ một người nàng tin tưởng, nàng lên tiếng bênh vực lại làm chuyện tồi tệ như thế nầy, cơn giận và bực tức lên cao độ làm cho nàng không che dấu được Diệu và Phú, nàng khép album lại đưa cho Diệu mà da mặt trắng bệch. Diệu thấy rõ sự thay đổi nét mặt của Hạ Mi, chị cũng đoán được tâm trạng của nàng lúc nầy chị nói:
- Một chút nữa Sơn đến cũng chỉ xem những tấm hình đó!
Hạ Mi nghe tên Sơn càng tức giận, nàng không muốn gặp mặt con người nầy, nhìn đồng hồ còn 15 phút thì đến 9 giờ, nàng nghĩ làm gì đây để lánh mặt, nhưng nàng nghĩ lại phải để cho Sơn biết mình cũng đang cặp bồ chớ không phải một cô gái ế, nên đề nghị với Phú:
- Anh Phú, Mi muốn đánh cờ Caro với anh.
- Được! Tôi nghe Diệu nói Mi đánh Caro rất giỏi, tôi cũng muốn mở rộng con mắt.
Thế rồi Phú đi theo hạ Mi cuối phòng ngồi đối diện nhau mà đánh cờ Caro.
Phú định mở của sổ, Hạ Mi cản không cho nói mở cửa dễ phân tâm không tập trung được, đánh chẳng bao lâu Sơn đến. Hạ Mi lại làm như thân thiện với Phú không thèm ngó mặt đến Sơn, nhưng Sơn đi rồi thì vở kịch cũng chấm dứt. Nàng đánh cờ mà đầu óc để đâu đâu, cuối cùng phải dừng lại, đến lúc ăn chè nàng cũng không con tinh thần để mà ăn. Nét thất vọng hiện lên mặt, để tránh sự quan sát mọi người, bằng cách đem sách ra đọc, Hạ Mi nói:
- Anh Phú, anh Hoàng và chị Diệu cứ tự nhiên nói chuyện em đọc sách một chút
- Ừ! Em cứ đọc đi! Chị xuống khu nội trú thăm người bạn một chút.
Diệu đi một hồi, Phú và Hoàng cũng ra ngoài đổi gió, trong phòng giờ còn có một mình Hạ Mi, nàng nghĩ lại sao mà mất bình tĩnh như vậy, lại giận hờn vô cớ như vậy, anh ta đâu có là gì của mình, tại sao xem tấm hình thì trời đất thiếu điều sụp đổ, không lẽ minh yêu anh ấy rồi sao, nàng chưa bao giờ yêu ai chỉ biết yêu cha mẹ ông bà anh chị em, nên cũng không biết thật sự đó là tình cảm gì. Càng nghĩ càng thấy vô lý, đã làm cho chị Diệu, anh Hoàng, anh Phú buồn, khi họ trở lại mình phải thay đổi cảm xúc và xin lỗi các bạn ấy. Nàng định đến cửa sổ ở phần nhìn vào sân trường để xem mấy người bạn đó đang làm gì, Hạ Mi nghe tiếng nói bên ngoài của Phú và Hoàng, nàng định không nghe, nhưng thỉnh thoảng lời nói có liên quan đến những tấm hình nên nàng ngồi lại nghe thử. 
Sao Toa chụp được những tấm hình quá đặc biệt vậy.
Đó là nghệ thuật siêu đẳng của thợ chụp hình chuyên nghiệp đó toa
Toa nói vậy là sao? Chớ không phải họ hôn nhau sao?
Chỗ đông người làm gì ai mà dám hôn nhau!
Ồ! Rõ ràng hình chụp thấy họ hôn nhau mà.
Đó là nghệ thuật chụp hình, khi họ đứng đối diện với nhau, với một góc cạnh nào đó chụp cho những tấm hình như hôn nhau. 
Chụp được như vậy là nghệ thuật quá rồi.
Nghe nói nghệ thuật làm phim cũng vậy, khi hôn nhau ngoại quốc họ quay để thấy rõ nét hai người hôn nhau như thế nào, còn thấy biểu hiện trên khuôn mặt của đôi tình nhân nữa; còn phim mình quay nghệ thuật, mù mờ để người ta lẩm tưởng họ hôn nhau.
Ồ! Thì ra là vậy!
Hoàng thường cha cho đọc nhiều sách pháp nói về văn minh Âu Tây, đặc biệt về quan điểm nụ hôn, nụ hôn là biểu hiện một tình cảm tốt đẹp của hai người yêu nhau, ở Pari người ta hôn nhau nơi công cộng là thường, nguời dân cảm thấy khó chịu ở nơi đó có người nói tục tỉu; ngược lại ở Việt Nam người ta không phê phán những ai mắng chưởi nhau ngoài đường, mà chê cười những ai hôn nhau ngoài đường. Nên anh nói:
Moa rất ngạc nhiên, họ yêu nhau hôn nhau là chuyện bình thường. Tại sao nhìn những tấm hình nầy nhiều bạn đã phê phán anh ta.
Ai nói với Toa là họ yêu nhau?
Diệu nói chớ còn ai.
Lầm rồi!
Sao lầm được!
Sơn và Lan từ trước đến nay là bạn với nhau, cả ngay Vẹn cũng biết điều đó.
Toa nói có thật không?
Thật giả làm sao mà biết được; nhưng toa có để người yêu mình cho thanh niên có tình ý với cô ấy chở cô đi ban đêm không?
Có thật không?
Đêm văn nghệ tổ chức nhà văn hóa, Sơn còn tìm cách cho Vẹn chở Lan về, và từ ngày đó dường như Lan và Vẹn đã bên nhau rồi.
Có chuyện vậy sao!
Nghe đến đây Hạ Mi bỗng nhiên vui hẳn ra, thì ra một sự hiểu lầm, anh ấy không đánh mất lòng của nàng. Hạ Mi nhớ lại hồi đang giận nàng ở bên anh Phú dễ có thể làm anh ấy hiểu lầm, xưa nay ai cũng biết Hoàng, Diệu yêu nhau, anh ấy có thể nghĩ mình và anh Phú, phải làm sao để đính chính, nàng nghĩ lại sự đính chính không quan trọng mà phải tìm anh ấy nói cho anh biết sự thật về những tấm hình.
Diệu đi một vòng trở lại thấy Hạ Mi vui hẳn ra, chị nghĩ Hạ Mi đã lấy lại bình tĩnh rồi, vậy từ đây cô bé sẽ không còn giử hình ảnh đẹp của Sơn trong lòng, cô ấy sẽ bị chinh phục bởi anh của cô, nghĩ như vậy Diệu cũng vui hẳn ra. Phú khác hẳn với Diệu, đây lần đầu trong đời anh mới cảm giác thất bại về tình trường, bấy lâu các tiểu thơ khổ sở vì anh, đau khổ vì anh, có những cô nàng thiếu điều tự tử khi anh quay lưng bỏ lại cuộc tình; bây giờ Phú mới thấy thấm thiết đau buồn chua cay khi anh đã hết lòng quan tâm để ý đến một người mà người ta vô tình, niềm hy vọng của anh tan biến theo mây khói. Thật sự, Phú buồn không phải vì si tình, hay thất tình; mà do tổn thương lòng tự cao, tự hào về bản thân; anh nhận ra sự đẹp trai phong độ con nhà giàu đó không phải là tiêu chuẩn tuyệt đối cho các nàng; về tình yêu, con tim nó có tiểu chuẩn riêng của nó, nó đập theo nhịp đập của nó.
( Còn tiếp)
 
HẢI VƯƠNG
 
@Đăng tin-Vĩnh
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận