Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000058
Số lượt truy cập
16041716
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ PHẦN XII: NỔI BUỒN VÔ CỚ. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2015-07-14 11:37:20

 

 CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ PHẦN XII: NỖI BUỒN VÔ CỚ
 
 
            
   Trường Cao Đẳng Sư Phạm Cửu Long được xây cất trên cánh đồng ruộng cạnh con lộ, nối cầu Khưu Văn Ba và ngã ba Vườn Chuối, ngày nay có tên là đường Phạm Thái Bường; cách con lộ bởi con mương khá rộng làm người đi đường không thể vào trường nếu không qua cổng. Lối dẫn vào cổng trường có một phòng trực hình chữ nhật, nằm dọc theo lối vào ở phía bên phải; trước khi vào cổng có một của sổ để người trực có thể quan sát người ra vào cổng, nơi đây cũng để khách hỏi thăm về trường. Đối diện cửa sổ là cửa chánh, từ cửa chánh đi chẳng bao xa là căn tin của trường. Phòng trực còn 2 cửa sổ nữa, một hướng về sân trường có thể quan sát mọi hoạt động trong trường thấy hầu hết các văn phòng, của sổ còn lại mở về hướng con lộ; Khi trực, học sinh phải mở các cửa sổ lối vào cổng và sân trường.
Sáng sớm thứ Bảy, chín giờ sáng Sơn có mặt tại trường, chàng đi vào cổng thấy cửa sổ đóng kín,, chàng tiếp tục đến cửa sổ thứ hai cũng đóng, chàng nói trong đầu: “ Không lẽ giờ nầy hai nàng chưa đến”. Chàng đảo măt nhìn quanh sân trường vắng lặng, hằng ngày quen cảnh ồn ào náo nhiệt nay cảm thấy vắng lặng làm sao. Rồi chàng đến cử chánh, may quá của đã hé mở, có người đến rồi, không biết đi đâu, thôi đành chờ. Bỗng nhiên gió thổi mở toan cửa ra, chàng nhìn vào, quá ư là ngạc nhiên, Hoàng ngôi bên Diệu không thấy Hạ Mi đâu. Diệu cũng nhìn thấy Sử, Diệu lên tiếng: 
- Bọn nầy cũng đang chờ anh đây! 
Sơn không biết phải làm sao trước hoàn cảnh nầy, anh nói như phản xạ:
- Sơn không làm phiền các bạn, hãy tiếp tục câu chuyện đi.
Hoàng đứng lên ra đi đến hướng Sơn, chàng cũng đi vài bước về hướng Hoàng tay bắt tay, Hoàng nói:
- Toa đã đến đây rồi hãy vào ăn chè và xem hình, trong phòng còn có Phú và Hạ Mi.
Sơn bây giờ mới để ý ở một góc của căn phòng trực Hạ Mi đang ngồi với Phú, Phú thấy anh đưa tay ra dấu như chào nhau, chàng cũng đáp lại, còn Hạ Mi cúi mặt nhìn xuống bàn như không hề biết chàng có mặt ở đây, Sơn cẳm thấy có một cái gì đó bất thường trong chang, nhưng vẫn bình thảng nói:
- Tôi cũng định không đến, nhưng không đến sợ chị Diệu trông.
Diệu nói vào:
Anh đã đến rồi, hãy vào ăn chè, bọn nầy sẽ không giử anh lâu.
- Cám ơn mọi người! Hôm khác tôi sẽ mời các bạn cùng đi ăn chè! 
Hoàng thấy Sơn nói như vậy, cũng không muốn làm cho anh thêm khó sử, nên nói:
- Toa bận thì hẹn dịp khác, moa sẽ nói về những tấm hình đã chụp.
- Cám ơn anh! Chúc các bạn một ngày thứ Bãy vui vẻ.
Vừa nói xong câu nầy Sơn vội vả dẫn xe đạp ra khỏi cổng, rồi lên se chạy một mạch không quay đầu lại.
Sơn chưa bao giờ thấy mình đáng thương như lúc nầy và khó sử như vừa rồi, Ở lại thì không được bỏ đi thì không phải cách cư xử khôn ngoan một người; nhưng thấy Hạ Mi cuối mặt xuống bàn trong một tâm trạng không thoải mái như vậy, chàng không thể ở lại được, dù ai có chê chàng kém lịch sự hay thiếu tế nhị cũng đành, nghĩ đến đây chàng lại tức cho chàng, chàng bị thảm hại như thế nầy cũng vì nàng, trong giấy phút đâu khổ nầy vẫn ngĩ đến Hạ Mi, làm sao tốt cho nàng hơn là bản thân chàng. Thật ra Sơn không có ý định đến để xem hình, nhưng nghe chị Diệu nói có Hạ Mi, anh muốn đến để thấy những tấm hình mà bạn bè đã dị nghị, lúc đó sẽ hỏi chị Diệu, câu trả lời của chị Diệu sẽ chứng minh, giải thích sự trong sạch của chàng với Lan cho Hạ Mi được tường tận; sự thanh minh không còn ý nghĩa nữa khi thấy Hạ Mi ngồi thân thiết bên Phú.
Chạy chẳng mấy chóc qua cầu Thiềng Đức, con đường nầy trở nên ít xe, chàng bắt đầu mê man suy nghĩ về vừa xẩy ra, họ quen nhau từ lúc nào, ngồi bên nhau thân mật đến như vậy, mình làm những điều gì để mất lòng nàng, sao Hạ Mi ghét chàng đến thế, gặp không chào hỏi, thậm chí không thèm nhìn mặt, đầu óc Sơn quay cuồng xém lái xe xuống ruộng, chàng đành dừng xe lại vườn dừa, dùng nước rửa mặt cho đầu óc tĩnh táo. Chàng chợt nhớ ở vườn dừa nầy có câu chuyện về một cô gái hể ai thất tình tương tư, cầu xin sẽ có sự giúp đở hữu hiệu. Đây là một mãnh vườn rộng lớn, trồng nhiều dừa cách ngả ba Bắc Cổ Chiên theo hướng về Cái Sơn lớn hơn nửa cây số , miếng vườn nầy là nơi dừng chân cho học sinh đi từ Mỹ An lên khi trời trưa nắng nóng, có một thời nổi tiếng với câu chuyện ma. Người ta kể rằng, có một thiếu nữ còn trẻ thật đẹp bị một tên côn đồ hảm hiếp rồi bớp cổ chết ở đây, mộ phụ nữ ấy cũng được chôn trong vườn dừa nầy cạnh con lộ. Người ta đồn rằng, những thanh niên đi bán bánh mì trên con đường nầy, sáng sớm chạy xe ngang qua đây thường gặp thiếu nữ xinh đẹp, ăn mặc sang trọng đón mua banh mì, tiền của cô ta đưa sau đó biến thành đồng tiền âm phủ, bận quay về đi ngang mộ cô để ý thấy những ổ bánh mì đã bán nằm trước bia mộ của cô. Người ta cũng kể rằng, những gã sở khanh đến đây sẽ bị mang họa, do bản chất phong lưu ham mê sắc đẹp, đến đây không cưởng chế sự quyến rũ của một thiếu nữ đẹp như tiên hạ trần, tưởng được làm tình với người đẹp trên giường nệm êm ấm nào ngờ bị treo lũng lẳng trên cành cây; cứ tưởng được người đẹp cho ăn đường phèn uống mật ong nào ngờ bị uống nước bùn dơ và ăn đất sét. Cô ấy mất lúc tuổi còn hoa mộng, tuổi bước vào yêu, nên thông cảm với thanh niên thiếu nữ nào bị thất tình, hoặc bị người yêu phản bội, sẽ hết sức giúp đở, ai cầu xin tình duyên sẽ có hiệu nghiệm. Sơn nghĩ lại trường hợp mình, không vào những trường hợp đó, cô ấy không giúp được gì, nhưng không biết tại sao chàng lại buồn một cách vô cớ, thôi thì về quê những ngày cuối tuần để tìm sự bình yên trong lòng.
     
 

Sơn vừa qua cây cầu lộ cạnh nhà, em và cháu của chàng phát hiện, bọn chúng reo mừng chạy đến bên anh, đứa mang túi sách, đứa dẫn xe reo, đứa nắm tay anh kéo đi như bọn trẻ ở quê mừng mẹ đi chợ về. Những lần trước Sơn thường sờ đầu cháu nầy nựng má cháu kia, và không ngớt lời hỏi thăm bọn chúng, lần nầy anh bước đi theo bọn trẻ như cái xác không hồn. 
Bước vào nhà anh đến chào hỏi, mẹ anh vừa gặp bà nói ngay:
- Ở trường có chuyện gì mà con buồn vậy.
Chàng không ngờ mẹ chỉ nhìn là phát hiện nỗi buồn trong anh, lần nào cũng vậy những sự vui buồn chung quanh chàng trừ mẹ, chàng cố làm như không có chuyện gì, nói với mẹ:
- Dạ không! Không có gì đâu mẹ. Mẹ mấy ngày nay có khỏe nhiều - không?
- Mẹ khỏe rồi con. Chị con chở qua thầy Chín ở Vỉnh Bình hốt mấy thang thuốc uống thấy khỏe mạnh lại rồi.
- Trong ruộng có cần làm gì không mẹ?
- Con hãy vô giúp anh con đánh lá mía; con ăn cơm rồi hả đi.
- Dạ, con vô đó rồi ăn luôn.
Sơn thăm hỏi mẹ xong, thấy mẹ khỏe mạnh anh mừng, anh đến đốt nhang bàn thờ cha, anh không dám ở nhà lâu hơn, sợ mẹ sẽ biết nỗi buồn của lòng anh, nên thay bộ đồ nhà nông anh vào cánh đồng để thăm ruộng. 
Gia đình Sơn có hai dãy ruộng, mỗi dãy có mấy chục công; người anh ở dãy đất trên, Sơn không đến đó liền, chàng đến dãy đất dưới, dãy đất nầy kéo dài giáp ranh xã Nhân Phú. Ở phần tiếp giáp có những con rạch có những hàng bần, đây là nơi yên tĩnh mát mẻ. Mỗi lần gặp chuyện căng thẳng, gặp chuyện buồn hoặc trước những kỳ thi anh vô đây để tìm thấy bình thản của tâm hồn, nhìn hàng bần soi bóng dưới nước, tiếng gió thổi rì rào. Tiếng lá reo tí tách làm rì rào sẽ quên hết chuyện phiền muộn. Anh ngồi dưới bóng mát của hàng bần có hằng giờ nhưng không thể nào quên, hình dáng của Hạ Mi xuất hiện trong tâm trí chàng, chàng nhớ hồi cấp ba nàng thường đội chiếc nón khá rộng rành che mát được khuôn mặt, mang chiếc cặp da, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, nhưng mỗi lần nàng cười thì trông rất có duyên; rồi chàng lại nhớ nét mặt buồn của nàng khi theo học trường cao đẳng, những lời nói, cử chỉ của nàng có những thứ quá tầm thường không biết sao chàng vẫn nhớ, chàng tự hỏi không lẽ mình đã yêu cô ta rồi sao. Đêm đó anh ngủ lại ngồi chòi giữa cánh đồng cùng với gia đình của người anh, ngôi chòi được bao bọc bằng vách tre, tối đến gió luồn vào rất mát thường chàng ngủ rất ngon, đêm nay lại cứ trằn trọc thâu đêm. Chàng lấy làm lạ, Hạ Mi không là gì của chàng hết, sao thấy ngồi bên Phú chàng lại đau lòng đến thế, bỗng nhiên chàng nhớ đến Vẹn, và thấy thông cảm cho anh ta, Vẹn chắc đau khổ lắm khi chàng đi cặp kè với Lan. Anh cho Vẹn trước đây ghen hờn vô lý, anh thấy mình vô lý hơn Vẹn, Hạ Mi đâu phải là người của chàng sao lòng chàng bất an; rồi nghĩ đến một chiều hướng khác hơn người ta ngồi bên nhau chưa chắc là tình nhân, dù họ có yêu nhau, chàng cũng nên mừng cho Hạ Mi, nàng yêu được anh Phú là điều may mắn cho nàng, anh Phú đẹp trai, có phong độ, có tư cách hơn bất cứ ai trong lớp, xứng đáng để nói tình yêu với nàng.
Trong tình yêu có sự ích kỹ, có ghen tương, có thù hận đó là những điều thường xãy ra, yêu một người phải giúp cho người mình yêu tìm ra hạnh phúc, tìm ra lẽ sống, tìm ra tương lai của người ấy, như vậy mới tích cực mới có ý nghĩa trong cuộc đời nầy; tình yêu là tiếng nói của con tim, là rung cảm của hai tâm hồn, minh chưa có là gì cả hãy bình thản mà chờ đợi. Khi chia tay với mẹ anh trở lại trường, mẹ anh nói:
- Mẹ thấy con nay đở lại rồi. Một thanh niên nên có hoài bảo, đừng để trong lòng những chuyện nhỏ để rồi mất đi sự sáng suốt trí não.
- Dạ! Con nghe lời mẹ. Con xin lỗi mẹ, cuối tuần về mà không ở bên mẹ được nhiều.
- Thấy tâm trạng của con như vậy là mẹ vui rồi
Đám cháu và đứa em lại bao quanh anh cào nhào, bọn chúng chờ chàng cuối tuần về để được nghe kể chuyện, mấy ngày nay anh biến mất thấy mặt bọn chúng không vui, anh nói:
- Các cháu à! Câu chuyện lần này chưa kể được sẽ kể vào tuần sau và sẽ kể gắp đôi.
Bọn cháu mến Sơn, vì biết chàng quan tâm dạy bảo chúng, biết chàng luôn thương yêu chúng, bọn chúng chỉ được gặp chàng cuối tuần, nên bọn trẻ muốn quay quần bên chàng, kể chuyện là một sinh hoạt để gắn bó Sơn với bọn cháu, nghe Sơn hứa như vậy các cháu vui ra và tiển đưa anh ra lộ
Sáng thứ Hai anh trở lại trường trong tâm trạng bình thường, gặp Phú anh nói chuyện rất vui vẻ:
- Ngày thứ Bảy tôi có công chuyện nên đi vội, chưa kịp chào hỏi anh.
- Đâu có chi, anh bận mà!
- Hôm nào tôi sẽ mời các bạn đi ăn chè để xin lỗi.
- Anh mời thì tôi không từ chối.
Sơn nhìn anh Phú nét mặt mệt mõi đôi mắt thâm quần người trong hóc hát hẳn dường như mấy ngày rồi anh không ngủ; Sơn lấy làm lạ đáng ra anh phải biểu hiện vui tươi hạnh phúc của một người trong giai đoạn ngọt ngào của yêu đương mà lại mang hình ảnh của một người đang thất tình nặng. Đối với mọi người anh vui vẻ bình thường, anh nghiêm nét mặt một chút, anh định không để ý đến nàng nữa, nhưng không biết sao anh cũng để mắt đến nàng, anh càng ngạc nhiên hơn, không biết sao nàng quay về chỗ anh ngồi nhiều lần, khi giờ chơi nàng cố ý muốn tìm anh, nhưng nàng gặp rồi dường như không mở lời được. Hôm đó ngày chia nhu yếu phẩm và lương thực cho lớp, nàng ở lại cuối cùng giống như lớp phó Hoa và anh.
Hoa là cô gái nhạy cảm, nhìn Hạ Mi dừơng như cổ biết hết mọi điều, khi xong công việc Hoa chào chia tay với Sơn và Hạ Mi, còn đưa ánh mắt liếc Sơn như thằm nói: “ Cô nàng phải lòng anh rồi đó”. Nhìn cử chỉ của Hạ Mi Sơn đoán biết nàng muốn nói với anh điều gì đó, có thể một lời giải thích sự việc xẩy ra hôm thứ bảy ngồi cặp đôi với Phú, nhưng nàng đâu là gì của chàng đâu mà giải thích. Nhìn khuôn mặt trái soan lúc hồng lúc đỏ đã biểu hiện những thay đổi trong tâm trạng của nàng, chắc nàng muốn nói gì đó nhưng mắc cở, lại e thẹn, không đủ can đảm biểu đạt lời nói của nàng. Sơn đã nghĩ giữa nàng và anh Phú chưa hẳn họ cặp bồ với nhau, nhưng tại sao nàng ngồi bên Phú khi gặp anh lại cuối mặt xuống bàn, Hoàng Diệu yêu nhau ngồi với nhau, nàng ngồi bên Phú có ý cho anh biết nàng và anh Phú cũng yêu nhau; không biết nàng muốn nói gì đây thôi để nàng mang tâm trạng đó một vài ngày để biết thế nào là khổ sở khi định bài tỏ nổi lòng với một người nhưng ngại ngùng không nói nên lời, nên anh nói: 
- Cám ơn bạn tham gia công việc lớp. Hạ Mi lái xe về cẩn thận trên đường về nhe!
Nói xong câu ấy, Sơn cấm đầu mà đi, câu nói nầy mới nghe tưởng chừng đang lo lắng, nhưng người trong cuộc biết rằng đối phương đang nhắc khéo là tạm chia tay nơi đây.
( Còn Tiếp)

  @Đăng tin-Vĩnh- 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Tình cảm của Sơn đối với Hạ Mi chưa xác định bởi nhập nhằng giữa mến và yêu, để đến một hôm khi thấy Phú và Hạ Mi ngồi thân mật bên nhau, một chút ghen hờn, một nổi buồn vô cớ cứ len lỏi làm tim Sơn nhói đau. Hôm nay đến lớp nhìn Phú với tâm trạng bơ phờ như thất tình, Hạ Mi với thái độ bối rối khiến Sơn băn khoăn, không biết Hạ Mi có muốn giải thích điều gì với Sơn không ?Không biết điều gì sẽ xãy ra , có lẽ Sơn giờ đây trong đầu đã lóe lên một tia hy vọng.

Nhân việc hiểu lầm giữa ( Sơn - Lan với Phú - Hạ Mi ) càng làm rõ tình yêu giữa Sơn và Hạ Mi:" tình trong như đã - mặt ngoài còn e ". Chỉ  là suy đoán thôi, điều gì xảy ra còn tùy lời giải thích của cặp đôi Sơn - Hạ Mi.

Tác giả đã mang lại cho người độc một sự mong chờ khi biết qua từng nhân vật có liên quan trong chuyện tình yêu xen lẫn tình bạn bè.Hấp dẫn rồi suy đoán khiến cho độc giả cứ mong tác giả Hải Vương hãy viết tiếp.....

Cám ơn anh Nguyên Anh đã đọc truyện và viết bình luận. Sự phân tích tâm lý tình cảm của từng nhân vật thật là chặt chẻ, anh đã nhìn ra được tình cảm của Hạ Mi và Sơn. Chúc anh luôn vui vẻ khỏe mạnh.

Cám ơn chị Vĩnh đã tìm những hình minh họa cho câu chuyện. Câu chuyện nầy đến đây cũng đã dài sắp đến phần kết thúc. Chúc chị luôn vui vẻ khỏe mạnh.

Cám ơn chị KIm Hương đã theo dõi câu chuyện dài, chị luôn ủng hộ đệ. Em bận bịu chưa có cơ hội thưa chuyện cùng anh chị. Chúc chị vui khỏe và sáng tác nhiều bài hay.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn