Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000104
Số lượt truy cập
15986087
CHUYỆN TÌNH BÀI THƠ. PHẦN XI TÌNH DUYÊN ĐÃ ĐẾN. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2015-06-23 11:17:48

 

CHUYỆN TÌNH BÀI THƠ 
PHẦN XI : TÌNH DUYÊN ĐÃ ĐẾN

Lan và Sơn sau dự đêm Thơ Nhạc về, trong lớp, trong trường nhiều tiếng xầm xì bàn tán chung quanh những tấm hình chụp giữa hai người, có người cho xứng đôi vừa lứa, còn những lời nói khó nghe hơn, trong lớp giả bộ bạn bè ra ngoài thì hẹn hò yêu đương tình tứ. Có những phê phán chị Thu nghe không lọt lỗ tai khiến chị vốn không ưa Diệu, mà phải đến gặp Diệu để xem hình, xem xong chị thấy người ta bàn tán như vậy là không sai, chị nghĩ hai đứa em nầy chắc phải lòng nhau rồi nên chụp hình tình tứ như vậy, sau mấy ngày thấy không bình thường, nên tìm đến Sơn để hiểu sự thật, chị nói:
- Chụp hình mùi mẫn quá vậy Sơn:
Sơn ngạc nhiên khi nghe chị Thu nói như vậy, nên hỏi lại:
- Chị nói ai chụp hình mùi mẫn?
- Sơn với Lan chớ còn ai.
Đêm thơ nhạc chị Thu bận về quê, chỉ có Lan và Sơn cùng đến dự. Hoàng đem máy chụp hình chụp cho mọi người để làm kỷ niệm, cũng đề nghị chụp riêng cho Lan và Sơn, Sơn và Lan thấy cũng nên có tấm hình làm kỷ niệm đâu dễ có điều kiện chụp hình, đứng chụp cũng bình thường, sao mà thiên hạ lại bàn tán như thế nầy, Sơn lấy làm lạ rồi chàng đính chính:
- Lan và em có chụp chung, nhưng rất bình thường mà chị.
- Chị xem còn muốn nổ con ngươi, mà làm sao mà thường cho được.
- Lạ vậy!
- Em hãy xem lại đi. Nếu người yêu em thấy được mấy tấm hình nầy thì cô ấy bỏ em ngay.
- Dữ như vậy sao chị.
- Em xem lại đi rồi sẽ biết.
- Dạ!
Vẹn đứng gần đó nghe hết lời đối đáp giữa chị Thu và Sơn, anh ta kéo ra chỗ vắng vẻ mà nói với Sơn:
- Bồ bị người ta ghép hình rồi.
- Tôi có chụp chung với Lan một tấm.
- Không phải một mà nhiều đó bạn ơi!
- Vậy à! Cám ơn anh tin ở tôi.
- Các bạn ấy cho Vẹn xem hình còn nói câu nầy câu nọ; người ta có bị gạt thì một lần thôi, nay tôi biết về Sơn rồi, không ai có thể gạt được nữa.
- Để tôi xem hình chụp ra sao rồi mới nói với anh được.
Nói chuyện xong với Vẹn, Sơn đi tìm Hoàng – Diệu, anh muốn xem hình của mình chụp như thế nào mà tự nhiên gió yên biển lặng, sóng lại nổi lên. 
Sơn thấy Hoàng Diệu đi từ căn tin về, Hoàng mặc áo thun ngoại có hình tháp paris biểu tượng của nước pháp, trông anh phong độ làm sao, còn Diệu trong áo đầm xanh trong thật đẹp đôi, đi bên, một cặp tình nhân thơ mộng. Hoàng- Diệu thấy Sơn đi về hướng hai người, đoán được việc gì đã xẩy ra, Diệu mặt mày vui vẻ miệng nỡ nụ cười, còn Hoàng trong rất lịch thiệp nói theo cách người quen dùng tiếng pháp:
- Toa tìm Moa chắc có chuyện phải không?
- Nghe nói hình chụp có rồi, Sơn muốn xem coi như thế nào!
Diệu vừa cười vừa nói trả lời thế cho Hoàng:
- Ảnh đẹp như tài tử đài Loan đó!
- Toa chụp hình trông rất là nghiêm chỉnh.
- Xin cám ơn nhị vị có lời khen. Có thể nào cho Sơn mượn xem được không?
Diệu cũng vừa cười vừa nói:
- Đương nhiên là được! Anh không hên rồi, bữa nay Diệu không có mang theo .
- Vậy ngày mai có được không?
Hoàng nhìn Diệu như chờ ý của người yêu, Diệu cũng tươi cười nói rất ư là ngọt:
- Anh Sơn, thứ Bảy nầy Diệu và Hạ Mi trực, dự định nấu chè bắp, mời anh vào ăn chè và xem hình.
- Cám ơn chị có lòng, tôi phải về quê!
- Ngày đó Hạ Mi và Diệu trực 8 giờ sáng đến 4 giờ 30 chiều, anh đến lúc nào cũng được.
- Sơn không dám hứa, nếu được Sơn vào khoãng 9 giờ.
Diệu nói như khẳng định:
- Diệu sẽ mang hình vào ngày hôm đó.

Nói về Hoàng, anh là người luôn mặc những bộ đồ sang trọng, ăn nói giao tiếp lịch thiệp, cử chỉ tao nhả giống như những người của tầng lớp quý tộc của các nước châu âu. Nghe nói cha anh du học ở Pháp và gặp mẹ anh ở đó hai người thương nhau rồi kết hôn, hết thời gian học cha anh đưa mẹ anh về nước, cả hai cùng làm viêc về hành chánh của chánh quyền miền Nam. Sau năm 1975 đất nước thay đổi, ba anh đưa mẹ về Vĩnh Long mua một miếng vườn ở xã Tân Ngãi giáp với thị xã mà sinh sống. Sống được vài ba năm, mẹ anh không chịu nổi cảnh phải quần quật vì chén cơm manh áo, sống trong cảnh đầu tắt mặt tối mà không có ngày mai, không có tương lai. Bà còn giử quốc tịch Pháp còn một người cậu đang sống ở Pháp, nên bà quyết định đưa hai người chị của Hoàng sang Pháp sống. Lúc đó Hoàng còn nhỏ đi theo không tiện, anh ở lại với cha chờ khi mẹ anh ổn định sẽ bảo lãnh anh đi sau. Đến một quốc gia khác định cư, sinh sống không phải là một chuyện dễ, sự giúp đở của người quen cũng có giới hạng, bà có ăn học không muốn sống nhờ vào sự tài trợ của chính phủ, bà tìm công việc để nuôi hai cô con gái đi học, trong một sớm một chiều không thể bảo lãnh cho Hoàng qua đó được vì cuộc sống của bà cũng chật vật. Sau đó mẹ anh gặp người đàn ông Pháp rất tốt bụng lại hợp với mẹ anh, nên hai người đi đến sống chung, cuộc sống mẹ anh trở nên khá giả hơn và bảo lãnh anh qua để sum hợp; anh quyết định ở lại VN sống cùng cha. Cha anh từng du học Pháp, đến đó sinh sống không gặp trở ngại mấy về ngoại ngử, cha anh không muốn sống ở xứ người, không muốn sống trong cảnh làm công làm thuê cho người ta; cha anh muốn mình làm chủ lấy mình, có được một mãnh vườn không lớn không nhỏ, chịu khó làm thì cái ăn cái mặc không phải lo. Cha anh là người có kiến thức, có trí tuệ, có đầu óc áp dụng vào làm vườn quá ư là dễ dàng, ông luôn dự đoán đúng trồng loại hoa màu nào, loại cây trái nào thì mang lợi ích kinh tế cao nhất. Mặc dầu về làm vườn nhưng cách cư sử, cách giao tiếp, cách nói chuyện làm cho xóm làng luôn nể trọng. Rồi tình duyên đã đến với cha anh, trời xui đất khiến cha gặp một người phụ nữ khác, mà Hoàng gọi là cô Bảy như một duyên phận mà bề trên đã sắp xếp, như một món quà mà thượng đế ban thưởng cho cha anh và anh. Một buổi chiều cha anh xuống đất thánh Tân Ngãi để thăm một bà nội gặp một người phụ nữ trẻ trong khu nghĩa địa bị bọn xì ke ma túy trấn lột có ý hảm hiếp; cha anh ra sức bảo vệ, giúp cô ấy thoát khỏi bàn tay bọn côn đồ. Xe của cổ bị chúng đập phá hư hại nặng không chạy được phải để chổ thợ sửa, ba anh phải giúp đưa cổ về nhà ở phường 3 thị xã Vĩnh Long. Trên đường đi nói chuyện mới biết cô là một góa phụ trẻ, cô mới có chồng vài năm mới sinh một đứa con thì chồng cô đã chết, bà mẹ chồng thương yêu cô vô cùng cũng chết, rồi sau đó một vài người thân yêu của cô lại qua đời, những chuyện đau buồn chồng chất đè nặng lên người cô khiến cho người nghe phải thương tâm và đau lòng. Cô sống buồn bả trong năm năm nuôi đứa con, nhiều người thấy cô đẹp lại có phẩm chất, có công dung ngôn hạnh muốn đến cô, nhưng đau buồn liên tục xẩy ra làm lòng cô nguội lạnh, trái tim đó dường như bị đóng băng, cô không còn thiết tha vì đến hôn nhân và hạnh phúc nữa. Những nỗi buồn những tâm sự trong lòng cô chỉ biết đến mộ chồng mà tâm sự, có những điều thầm kín cô viết vào giấy rồi đốt tại mộ chồng như để một mình chồng của cô biết thôi. Do chuyện thường xuyên lên mộ chồng, làm cho bọn côn đồ biết được đường đi hướng về, nhân dịp buổi chiều ở nghĩa địa không người mà ra tay, nhờ vậy ba của Hoàng mới quen được. Ngày trở lại lấy xe cô tìm đến nhà ba của Hoàng cho một ít quà để nói sự cám ơn. Gặp lại nhau, họ đã quý trọng lẫn nhau, đã nhận ra người nầy là phân nửa của người kia, tuy vậy họ vẫn giử tình nghĩa như anh em. Ba của Hoàng biết mình lớn tuổi nhiều hơn cô Bảy sợ không thể mang được hạnh phúc, không mang được niềm vui, và sợ cô Bảy phải tủi thân khi đi bên một người đàn ông lớn tuổi. Cô Bảy gặp nói chuyện với cha của Hoàng, lời nói cử chỉ hành động đã làm cho cô tin tưởng đây là người đàn ông mà cô gửi thân cho cuộc đời còn lại, cô vui vẻ kết nghĩa anh em, nhưng rõ ràng người đàn ông nầy chăm sóc lo lắng cho cô còn hơn một người yêu, miệng lại không nói về tình cảm nam nữ; cô Bảy là một góa phụ trẻ vừa đẹp vừa sang nên nhiều người đã mở lời tiến đến hôn nhân, có cả một Việt Kiều từ Canada nhờ người dẫn đến dạm hỏi, tất cả đều bị cô từ chối, những điều nầy cũng cố niềm tin của cô, nên mạnh dạng nói lên tình cảm phát xuất lòng của cô cho cha của Hoàng nghe. Từ đó họ thành người của nhau, khi về chung sống, cô Bảy mới nhận ra thế nào là hạnh phúc thật sự trên đời nầy; mới cảm nhận được sự yêu thương từ người bạn đời, từ lời nói đến cử chỉ việc làm đều thể hiện của tình thương, sự nâng niu, sự quý trọng của người đàn ông nầy đối với cô. Chồng cô trước đây cũng yêu thương cô, nhưng sau đó anh lại cho rằng cô là người đàn bà của ảnh rồi, không cần phải giử lời nói, không cần phải nhả nhặn, không cần phải tôn trọng, chồng cô làm cho cô có cảm giác như cưới cô về để làm một phụ nữ để sinh con cho anh ta, để giúp anh ta trông coi cho gia đình. Có chuyện gì quan trọng thì không trao đổi với cô mà lại bàn với cha mẹ, các anh của chồng thậm chí với bạn bè, cô cũng buồn nhưng thấy chồng mình còn tốt hơn những đàn ông khác chung quanh, nào là la hét vợ như con ở, thậm chí còn đánh đập. Cô thường ngán ngẳm trong việc chăn gối, vì chồng cô không bao giờ để ý đến cảm nhận của cô như thế nào, hể anh muốn thì đòi cho bằng được, xong rồi thì lăng ra ngủ như chết. Cô sợ nhất là chồng đi uống rượu say về, người thì nặc nồng mùi rượu, thân thể thì mô hôi mồ kê nhể nhạy, trông bẩn thỉu làm sao, đầu óc thì không tỉnh táo, nhưng lại biết đòi hỏi làm cho cô mang bệnh lạnh cảm không còn muốn gần gủi chồng. Cô mang chung tâm trạng của nhiều người phụ nữ, muốn giử gia đình trong ấm ngoài êm nên chịu đựng tất cả, chồng chết rồi cô nghĩ không dại gì mang cái gông khác vào cổ. 
Nay gặp người đàn ông khiến cho lòng cô ấm lại, tuy là lớn tuổi lại có sự cuốn hút một cách lạ thường làm trái tim của cô rung động, khi về sống chung ông ấy, ông ta mới cho cô cảm nhận được sự ân ái ngọt ngào như thế nào, thế nào là nguồn ân bể ái, sự nồng ấm của chăn gối. Người đời thường nói:" Gừng càng già càng cai”, càng ở bên nhau cô càng thấy hạnh phúc, cô cám ơn cuộc đời, cám ơn người bạn đời mang đến cho cô mái ấm gia đình. Cô vốn một phụ nữ nhân hậu, có lòng thương người, nay thấy Hoàng không có mẹ bên cạnh cô cố làm mọi việc để bù đắp, để Hoàng thấy không có thiếu thốn tình mẹ, và cảm nhận một gia đình ấm áp. 
Hoàng lớn lên bên cha, cha dạy cho anh tiếng Pháp, dạy nhiều thứ, cha là tấm gương mà anh nhìn và noi theo về cách cư xử đời. Nhiều người bên nội có ý cười chê ba anh du học ngoại quốc cuối cùng cũng về làm vườn, càng lớn càng hiểu biết, anh càng thương yêu kính trọng ba anh, ba anh tuy là một ông làm vườn nhưng bản chất khí tiết không thua bất cứ một ai, đầu óc rộng mở luôn bao dung tha thứ cho người khác, trân trọng yêu thương chăm lo cho người phụ nữ của cha, hy sinh cho con cái. Anh biết được cha học được cái hay của văn hóa của Âu Tây là biết tôn trọng người phụ nữ, anh sẽ noi gương cha và khi trở thành giáo viên dạy cho thế hệ trẻ Việt Nam biết tôn trọng yêu thương người phụ nữ, đây là những người bỏ hết thời gian của đời mình hy sinh cho gia đình.
Hoàng gặp Diệu trong mùa luyện thi đại học, rồi yêu nhau, bao lần thi đại học không kết quả hai người cùng vào trường cao đẳng, tình cảm trở nên gắn bó hơn. Cách hai người đối đãi nhau, khiến bao nhiêu học sinh ở nơi đây khao khát và muốn được như vậy. Cách chăm sóc, cử chỉ lời nói của Hoàng đối với Diệu làm cô hãnh diện với bạn bè, các thanh niên nam nữ đang lớn muốn được yêu đương nhìn họ một như một cặp tình lý tưởng, các cô muốn làm thân với Diệu để học hỏi cô làm thế nào để khiến cho một thanh niên phong độ, đẹp trai thương yêu chiều chuộng cô như vậy. 
( Còn tiếp)

                   HẢI VƯƠNG

   @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Tôi thấy duyên tình chưa đến trong phần nầy , có lẽ tác giả dàn dựng cho " tình duyên đã đến " ở phần sau. Chúng ta hãy chờ xem .

Tuy phần này tác giã không nhắc nhiều đến Sơn, Vẹn và Lan nhưng lại nói về tình yêu của những bậc làm cha mẹ, có tính chất lãng mạn mà cũng có phần thực tế, TV rất thích. Có phải chăng tác giã muốn đưa người đọc vào những mối tình chân thật, đi trước để dẫn giải cho mối tình của người trẻ thời nay. Bọn trẻ có ảnh hưởng gì với nề nếp gia phong không? có đi theo nhịp đập con tim khi bước vào tình yêu không? có phán xét kỷ càng khi xây dựng một sống chung không?...

Đoán mò ủng hộ cốt truyện nha tác giã, đừng phiền hén Rất mong tác giã cho đọc tiếp. Chúc vui luôn!

Phần này, tuy cốt chuyện chưa nhắc đến tình yêu tuổi trẻ(Sơn, Vẹn, Lan) nhưng đọc qua phần gia đình, tình yêu của Hoàng, tình yêu của thế hệ trước(ba của Hoàng)thấy hấp dẫn, mong chờ được xem tiếp,hởi tác giả ui!

Cám ơn anh Nguyên Anh đã theo dõi câu chuyện, và viết bình luận. Những bình luận của anh em đã đọc đi đọc lại, phần biện luận của bài trước cũng như bài nầy, qua đó em cảm thấy anh có cái nhìn rất sâu về xã hội. Chúc anh luôn mạnh khỏe. ( Em rất thích những bài vọng cổ của anh sáng tác)

Chị Thu Vàng kính mến của đệ! Trước hết đệ xin cám ơn nhưng tình cảm chị dành cho người em nầy trong một thời gian dài. Em có một cơ hội sống vùng quê rồi ra tĩnh rồi ra nước ngoài chứng kiến không biết bao gia đình tan vỡ, chúng ta gặp không biết bao nhiêu người có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Có những ông mỹ già tuổi đã 80 ngày nào cũng vào nơi chăm sóc người già để thăm vợ, ngồi bên người vợ mãi đến tối mới về. Gặp những chuyện tốt đẹp đó, nhất về cách cử sử tốt đẹp vợ chồng đệ muốn mang vào câu chuyện, hơn nữa đệ muốn người đàn ông VN phải trân trọng vợ mình hơn nữa vì người phụ nữ VN đã hy sinh cho gia đình và cho chồng con rất nhiều. Chúc chị vui vẻ và sáng tác khỏe.

Chị Kim Hương thương kính! Cám ơn chị theo dõi và viết nhiều bình luận cho em. Cám ơn những thâm tình của chị dành cho người em xa quê. Em một ngày nào đó phỏng vấn chị về hạnh phúc gia đình, chị là tấm gương, là những nhân vật thật sự đáng đóng vay người vợ, người mẹ, người bà để cho một mái ấm gia đình ấm êm hạnh phúc. Chúc chị anh luôn khỏe mạnh.

Truyện ở đoạn nầy chưa thấy rõ tình yêu của 3 bạn trẻ( Sơn, Lan, Vẹn) nhưng có lẽ tác giả đang dẫn dắt ta vào tình thương yêu của bậc cha mẹ làm cơ sở cho thế hệ trẻ, là tiền đề dần dần hé mở nhiều vấn đề...Chị đang chờ xem tiếp truyện. 

Hải Vương, người bạn CTV thân mến!Khi nào rãnh HV cứ"phỏng vấn"chị KH này, chị rất sẵn sàng và hân hạnh được trả lời những câu hỏi của HV về hạnh phúc gia đình,vì chị đoán sẽ rất dễ trả lời hihi...bởi với gia đình của anh chị vốn đã có lối sống rất giản đơn, luôn luôn tiết kiệm tiền bạc nhưng không tiết kiệm tình thương và sự chia sẻ. Rất mong được xem tiếp tục những trang"tiểu thuyết" đầy hấp dẫn với câu chuyện tình của 3 người:Sơn, Lan, Vẹn. Chúc HV vui khỏe, hạnh phúc.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn