Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000137
Số lượt truy cập
14989586
MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI( phần 7). -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2015-03-21 12:18:28

 

MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI

( Phần 7 )

 

 

Tiến đưa tay nhấn chuông. Tiếng chuông ngân vang quen thuộc làm Tiến thấy lòng bồi hồi. Căn nhà ngày xưa vẫn không có gì thay đổi, chỉ như vừa được sơn mới lại . Cánh cửa mở, Giao hiện ra như công chúa trong chuyện cổ tích. Nụ cười tươi tắn làm cả khuôn mặt Giao như sáng bừng lên. Giao khép cửa rồi bước song song với Tiến vào nhà. Tiếng Danh vang lớn

            -Vào đây, ông bạn.

Bên chiếc bàn ăn quen thuộc, Thu đứng lên chào Tiến. Tiến cười thật vui:

-        Có cả Thu nữa à? Thu đến từ bao giờ?

Danh cười lớn:

-        Lịch sự chút đi ông bạn. Xin giới thiệu "bà xã" của tui.

-        Hả?

Thu cười. Tiến ngơ ngác. Giao đẩy ghế về phía Tiến

-        Anh ngồi đi. Rồi từ từ mà tra vấn hai người này.

Tiến lại hỏi:

-        Thiệt …hả Giao?

Giao gật đầu. Tiến trợn mắt:

-        Đám cưới sao không mời bạn bè?

-        Chỉ một ít bạn bè thành phố thôi. Không dám "phô trương", sợ bị "quậy" thì không yên.

-        Sao vậy?

-        Chuyện dài nhiều tập. Uống trước đã. Đêm nay ông ở lại đây, mình tâm sự từ từ.

-        Không ngờ hai người làm "đôi uyên ương" thầm lén bao nhiêu năm như vậy.

-        Đừng xuyên tạc chứ. Chỉ là các người …có mắt như mù. Ai cũng mắc mớ vào đám tơ vò, tự gở không ra, thì còn đầu óc đâu mà quan tâm đến người khác.

-        Chạy tội hay chưa?

Danh đưa tay rót bia. Thu dọn thêm món ăn. Giao bắt gặp Tiến đang nhìn cô thật ấm áp ngọt ngào. Cô bối rối quay đi, nhưng vội ngẩn lên đáp trả thật nhanh tia nhìn của Tiến. Cô không muốn lẫn tránh anh như ngày xưa. Tiến như đọc được ý nghĩ ấy từ Giao. Anh mĩm cười hạnh phúc. Tiến quay sang Danh, giọng đầy vẻ tò mò:

            - Bái phục hai người thật đó. Hai người yêu nhau từ bao giờ sao cả nhà không biết?

            - Cho nên phải "bái sư" đi.

Tiếng cười vang lên làm căn phòng thêm ấm áp tươi vui, gợi nhớ lại bao lần bên chiếc bàn ăn quen thuộc này, họ cũng đã từng có những buổi ăn sum họp. Tiếng Danh trầm trầm:

-        Mấy ngày dự hội nghị , ông ở đây với tôi đi. Sao lại khách sáo ở khách sạn chứ?

-        Tôi cứ tưởng ông ở Long An.

-         Ừ! Mới về đây hai tháng nay thôi. Trốn ông bà già suốt hai năm đó.

-        Vì …chuyện hai người à?

-        Ừ!

 

Cơm nước xong, Tiến đến khách sạn lấy hành lý về nhà Danh. Anh lại được trở về căn phòng cũ. Mùi drap mới thơm nhẹ càng làm anh nhớ chuyện xưa. Đêm ấy anh ngủ thật ngon, mơ giấc mơ đẹp nhất trong cuộc đời mình. Những ngày sau đó, mỗi chiều, anh hối hả về nhà để được cùng ăn buổi cơm thân mật bốn thành viên gia đình đầm ấm. Họ kể nhau nghe về mọi chuyện.

 

 

Danh yêu Thu từ lúc nào không biết. Mỗi lần gặp nhau Danh thường bị thu hút bởi nụ cười  tươi tắn của Thu. Nhìn Thu lúc không cười, cô như người luôn phải suy tư lo nghĩ điều gì đó. Nét mặt trầm tư, đôi mắt u buồn, nhưng khi Thu mĩm cười, cô như biến thành người khác, rạng rở, tươi tắn đầy sức thu hút, như thể cô chưa từng biết buồn là gì. Điều đó gây cho Danh một chút ngạc nhiên tò mò. Danh âm thầm tìm hiểu về Thu và càng ngạc nhiên hơn khi biết Thu chỉ là con gái nuôi của một cô giáo lớn tuổi độc thân. Căn nhà nhỏ nép mình dưới hàng cây bên bờ sông Măng hiền hòa. Thu được cô giáo đưa về nuôi từ trại trẻ mồ côi, lúc Thu khoảng năm tuổi  và lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của người mẹ duy nhất ấy. Với Thu, bà là tất cả những gì quí giá nhất mà cô có. Thu sống tiết kiệm từng đồng, học chăm, và không biết ăn diện đua đòi. Giao hiểu hoàn cảnh của Thu, nên cô thường giúp bạn bằng cách rủ Thu cùng đi mua sắm, để làm như sẵn dịp, mua tặng Thu bộ quần áo, hay vài món đồ dùng lặt vặt cần thiết. Thu không nhận thì Giao đòi "cắt đứt tình bạn". Thu đành nhận tấm lòng của Giao giành cho mình trong cảm giác hàm ơn. Có phải vì vậy mà Thu đặc biệt quí trọng anh em Danh, xem Danh như anh trai của mình. Thỉnh thoảng pha cho Danh ly nước cam khi anh về nhà kêu mệt , ủi cho anh vài bộ quần áo khi Thu có thời gian. Và đặc biệt nấu những món ăn Danh thích khi có tiệc weekend. Thu cứ hồn nhiên chăm sóc cho Danh như cô em nhỏ, đâu biết giữa Danh và cô đang dần hình thành mối liên kết nặng sâu hơn.

 

Người nhận ra tình cảm giữa Danh và Thu là mẹ của Danh. Trong một lần lên thăm Danh, cùng ngồi ăn chung với …cả nhà, bà đọc được trong mắt họ những tia nhìn yêu thương không sao che giấu. Biết hoàn cảnh của Thu, bà không đành lòng buộc Thu ra khỏi nhà bà, vì đó là nơi giúp cô tiếp tục việc học. Nhưng bà cảnh báo Danh, Thu không phải là đối tương để trở thành con dâu của bà. Người bà chọn lại chính là Phương. Hai gia đình "môn đăng hộ đối". Phương lại vừa đẹp người đẹp nết. So với Thu, Phương hơn hẳn mọi mặt. Không có lý do gì để Danh chọn Thu mà không phải là Phương.

 

Nhưng tình yêu đâu thể là những tính toán trong bài toán thông thường. Danh không tán thành mà ngấm ngầm chống đối với mẹ anh. Mẹ anh càng giận Thu. Không muốn để Thu khó xử, Danh khéo léo gìn giữ tình cảm giữa hai người một cách kín đáo , dưới đôi mắt quan sát sắc bén của mẹ Danh. Mẹ Danh thường lên thăm anh hơn và mỗi lần bà đến đều kéo theo buổi ăn "gia đình" , mời thêm Phương và Hồng cho …đủ bạn. Thỉnh thoảng bà gọi Phương là "con dâu" trước mặt mọi người, nhằm khẳng định chủ ý của mình. Đám "trẻ" không ai dám có phản ứng vì tôn trọng bà. Nhưng bà vẫn không yên tâm về những cơn bảo ngầm mà bà linh cảm được.

 

Ra trường, Thu xin được việc làm trong một công ty nhỏ ở thành phố. Danh xin về Long An để đường về Saigon ngắn hơn và vì anh không muốn về Vĩnh Long dưới sự quản thúc của gia đình. Mẹ anh tìm đủ mọi cách ngăn cản Danh đến với Thu, nhưng tình yêu có sức mạnh vạn năng, giúp Danh vượt qua mọi thử thách. Khi anh xin gia đình cho phép cưới Thu, mẹ anh kiên quyết từ chối và tuyên bố sẽ từ bỏ anh, nếu anh không tuân theo ý kiến của bà. Không được sự đồng tình của gia đình, Danh và Thu đành tự mình tổ chức lễ cưới đơn giản với sự góp mặt của một số bạn thân. Họ thuê một căn nhà nhỏ ở thành phố, sống lặng lẽ tách khỏi gia đình Danh. Mẹ của Thu rất yêu quí Danh, nhưng bà cũng đành đứng từ xa, ngấm ngầm ủng hộ cho đôi trẻ mà không dám tham dự lễ cưới, cũng không dám đến thăm ngôi nhà hạnh phúc của con mình. Thỉnh thoảng vợ chồng Danh về thăm bà, như thế đã là hạnh phúc. Nhìn con gái rạng rở bên người chồng biết yêu thương vợ thì bà còn mong gì hơn?

 

Hai năm trôi qua chóng vánh. Khi nhận tin Thu có thai, ba Danh quyết định cho phép Danh về sống trong căn nhà cũ ở cầu chữ Y, thay vì phải ở trong căn nhà thuê chật hẹp. Ông không yêu quí con dâu, nhưng không thể từ bỏ đứa cháu "đích tôn". Lúc đầu Danh không đồng ý, nhưng vì nghĩ cho con mình, Danh nghe theo ý kiến của gia đình. Anh cũng muốn dần dần họ sẽ yêu quí Thu hơn khi gia đình nhỏ của anh tràn ngập tiếng cười con trẻ. Rồi họ sẽ hiểu Thu tuyệt vời đến thế nào trong vai trò làm vợ, làm mẹ. Người con gái nghèo về vật chất, nhưng rất giàu tình yêu thương , giàu nghị lưc và nhất là dành cho anh cả trái tim và tâm hồn mình. Đó là thứ quí giá nhất mà anh muốn gia đình anh sẽ tìm thấy ở Thu.

 

Họ đã cùng trải qua những ngày hè bên nhau trong căn nhà này. Rồi những ngày hè đó sẽ qua đi và mùa xuân hạnh phúc sẽ tới với những người biết chiến đấu không mệt mỏi cho tình yêu của mình.( còn tiếp)

 

        THÁI THỊ KIM LẬP

          @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Từ từ rồi họ cũng toại nguyện, sau những cố gắng bản thân để đến mục tiêu đã chọn lựa, chưa thấy tình cảm eó le trong đám ngũ Long công chúa này. Hihi!...

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn