Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000053
Số lượt truy cập
14989307
MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI( phần 6). -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2015-03-13 10:18:13

 

MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI

( Phần 6)

 

 

 Trời nắng như lửa đốt .Giao nghe tiếng bước chân vào sân nhà mình . Cô ngẩn lên , nhìn người đàn ông đứng trước mặt . Đôi mắt ấm áp , môi cười quen thuộc , chỉ có khuôn mặt là hằn lên vẻ rắn rỏi , lạ xa. Giao có nhận lầm không ? Người đàn ông mấp máy đôi môi :

            -Giao có nhận ra ai không ?

            -Anh Tiến?

Người đàn ông gật đầu . Giao đứng chết lặng không nói câu nào .Tiến cũng đứng yên . Trời ngừng gió .

            -Sao anh tìm được đến đây ?

            -Lần thứ tư rồi đó, Giao biết không ?

            -Lần thứ tư …là sao ?

            -Ba lần đầu , tôi muốn tìm đến cơ quan của Giao theo địa chỉ Danh cho .Nhưng vẫn không thể tìm được đến cơ quan theo địa chỉ khó tìm như vậy. Lần này, đến được cơ quan, thì Giao nghỉ phép .Người trong cơ quan cho địa chỉ nhà Giao.Tôi đi từ 7 giờ sáng đến tận giờ này . Tìm mãi vẫn không biết ấp, tổ …Tôi phải lên tận Ủy ban Xã , hỏi đường đến ấp , đến tổ , đến số nhà …May là Ủy ban chỉ tôi đến nhà chú trưởng ban an ninh ấp .Chú cho con gái chú dẫn tôi vào đây …

Giao bật cười khi nghe giọng "tả oán " lê thê của Tiến

            -À ! Ở đây đâu phải như thành phố . Anh tìm được nhà , làm Giao rất ngạc nhiên .

 

Họ im lặng nhìn nhau . Đã hai năm từ khi tốt nghiệp ra trường , mỗi người mỗi nẻo . Hai năm xa biền biệt , Giao không một lần dám mơ có ngày cô gặp lại Tiến. Hai năm mà như mấy mươi năm, bao đổi thay đã đến, niềm riêng xưa tưởng đã phôi phai, sao bỗng dưng Tiến đến tìm cô?

 

Ra trường, Tiến xin về quê của anh ở Long Xuyên. Cô nghe Thu nói dì của Hồng đã xin được cho Tiến vào một bệnh viện thành phố, nhưng anh từ chối. Anh ung dung về một bệnh viện nhỏ, gần nhà anh. Hồng ở lại thành phố, xin làm trong phòng thí nghiệm của  trường đại học. Ở đó Hồng gặp được người phù hợp với mình và vừa kết hôn cách đây vài tháng. Khi nhận được thiệp cưới của Hồng, Giao đã xếp nó vào đáy tủ bên cạnh bức thư ngày xưa Hồng đã gởi cho Giao.Vì bức thư ấy mà Giao đã khóc bao đêm .Giao đã biết đau buồn từ đó .Giao phải đành chọn lựa giữa Tiến và Hồng . Giao không đủ tự tin , hay không đủ lòng tin vào Tiến ? hay vì tình bạn với Hồng lớn hơn tình cảm cô giành cho Tiến ? Cô không biết , cũng không ai biết tại sao Giao đột ngột có thái độ lạnh nhạt với Tiến, dù trái tim cô đau đớn xót xa.

 

Vậy mà Hồng lại gởi cho Giao thiệp cưới không phải là Hồng với Tiến. Chưa một lần cô hỏi Hồng tại sao ? Tại sao Hồng van xin cô , rồi bỏ mặc lời hứa với Giao? Không giữ được Tiến, không sống hạnh phúc bên Tiến? Tại sao lúc ấy cô không biết từ chối Hồng ? Tại sao cô tự rút lui khi chưa "vào trận " để chiến đấu cho tình yêu của mình ?Kẻ hèn yếu còn tệ hơn người bại trận .Những trăn trở đó , cô đã cố gắng vùi chôn trong trái tim mình.  Vậy mà nó bổng bùng lên chỉ trong tít tắc . Chỉ vừa gặp lại Tiến, Giao có cảm giác như chưa từng có ngày tháng qua đi .Giao ước gì bây giờ có cơ hội cho cô chọn lại .Ừ nhỉ ! Nếu bây giờ cho cô chọn lại , cô sẽ chọn ai? Tiến hay Hồng ?

 

 

Tiến không ngờ bảo tố đang nổi lên trong lòng Giao . Anh xao xuyến nhìn cô , tìm lại nét quen thuộc ngày xưa . Anh cố đọc trong mắt cô chút gợn sóng mà anh vẫn tự hỏi  cô có từng dành cho anh ? sao cô bổng quay lưng , tách rời anh không lời giải thích ?Trong trái tim anh vẫn là nỗi ray rức khôn nguôi .Những tháng ngày được sống bên cô dù đã  rất xa , không mong gì quay lại, nhưng anh không thể nào quên. Sau khi ra trường, Giao như chiếc bóng biến khỏi đời anh. Hỏi thăm bạn bè, không ai chịu nói nơi cô đang sống. Tiến nài nỉ Danh mãi , mới được Danh ghi cho địa chỉ, tìm mất bốn lần mới gặp được cô. Nhưng cho dù khó khăn đến đâu, cho dù trong mơ , anh vẫn ước có ngày được gặp lại Giao, dù chỉ một lần , nhìn vào mắt cô ,để tìm chút gợn sóng ngày xưa trong ánh mắt đã giữ hồn anh mãi mãi.

Căn phòng nhỏ nhìn ra khoảng sân đầy nắng, với những hàng cây xanh ngát. Nhìn Giao ngồi đối diện, ánh mắt lấp lánh, dịu dàng, Giao vẫn như không có gì thay đổi so với hình ảnh mà anh mang mãi trong đáy tim anh. Giao có biết vì sao anh tìm cô ? Giao có biết cô đang "nợ" anh một câu trả lời? một lời giải thích vì sao cô bỗng lạ đi? Nhưng bây giờ, nhìn Giao cười, bao nỗi ưu tư trong anh tan biến. Bao kỹ niệm tràn về. Họ cùng ôn lại những ngày vui xưa như chưa từng có tháng năm chia cắt họ.

            -Sao Giao lại về đây đi làm mà không về Vĩnh Long?

            - Lái Thiêu về Saigon gần hơn, chỉ cách nhau 30km. Công ty mà Giao đang làm cũng là chổ quen biết với gia đình Giao. Hơn nữa về Vĩnh Long, Giao sợ suốt ngày nghe mẹ Giao hát "bài ca con cá" lắm.

Tiến bật cười:

            -À! Thì ra Giao đang làm …cách mạng hả?

            - Nói đúng hơn là Giao đang..chạy trốn đó chứ.

            -Trốn cả anh phải không?

Giao lúng túng, mặt cô đỏ lên:

-  Đâu có.

- Thật không? Nếu không phải trốn anh thì Giao …ở yên đây, thỉnh thoảng anh đến thăm được không? Dù đường có xa nhưng không sao.

- Dạ.

            -Giao có thường gặp Hồng không ?

            -Thỉnh thoảng , nhưng không thường lắm.

            -Chúng ta cùng đi thăm Hồng được không ? Anh có được vài ngày đi dự hội thảo ở thành phố. Còn Giao thì có bận gì không?

            -Giao đang nghỉ phép mà.

Thế là  họ cùng đến nhà Hồng .Gặp nhau , Hồng hỏi họ câu đầu tiên bằng thái độ không vui :

            -Tại sao hai người cùng đến thăm tôi ?

Giao giải thích :

            -Anh Tiến đến thăm Giao , sẵn tiện , Giao có giang xe cùng ghé thăm Hồng

Hồng cau mày nhìn Tiến :

      - Nhà Hồng ở ngay trung tâm thành phố dễ tìm , anh không đến nhà Hồng trước mà lặn lội đi tìm Giao , rồi mới ghé thăm Hồng là sao ?

Tiến gỏ tay vào thành ghế :

       - Là vậy đó .Không sao cả .

 

Nhìn cách hai người đối đáp ,họ vẫn như đôi bạn thân thiết lâu ngày gặp nhau .Hồng liếc xéo Giao , mĩm cười .Giao cũng cười . Họ cùng chuyện trò , nhắc bao chuyện xưa .

Lúc chia tay, chờ Tiến ra xe, Hồng giữ tay Giao thật chặt, thì thầm:

       - Hôm nào Giao cho Hồng xin lại bức thư ngày xưa Hồng gởi cho Giao.

       -Thư nào?

        -Thôi mà, đừng làm bộ quên. Hay Giao không còn giữ? Hay Giao đốt bỏ đi?

       - Tối nay Giao sẽ đốt nó. Giữ làm gì những chuyện không vui phải không?

       - Hả?

Giao bước đi. Hồng bâng khuâng nhìn theo Giao, lòng buồn hay vui cô cũng không nhận biết. Cô bỗng thầm ước phải chi mình chưa bao giờ viết cho Giao một lá thư như vậy.

 

Đường về nhà như thu ngắn lại. Đến cổng nhà Giao, Tiến chưa muốn rời đi. Anh đứng lặng yên nhìn Giao, chỉ mong nghe Giao mời anh vào nhà. Nhưng hình như Giao không có ý định đó. Cô ngập ngừng hỏi Tiến:

      - Bao giờ anh trở lại Long Xuyên?

      - Anh sẽ dự hội thảo khoa học ở bệnh viện Chợ Rẩy vài ngày. Trong những ngày này, Giao có thời gian nào để chúng ta được gặp nhau không?

     -  Giao còn ba ngày nghỉ phép.

      -  Vậy ngày mai anh đến thăm Giao được không?

       - Ngày mai anh đến nhà cũ ở cầu chữ Y nha. Bây giờ vợ chồng anh Tiến đang ở đó.Giao sẽ về đó mấy ngày. Chúng ta gặp nhau ở đó anh không phải đi xa.

Tiến cười hớn hở:

            -Vậy thì tốt quá. Hẹn gặp Giao ngày mai…

Ngày mai. Đó là cụm từ giành cho những gì phía trước. Là những gì sẽ đến trong tương lai. Giao chợt thấy lòng mình vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc đâu khó tìm cho những ai có trái tim biết yêu thương.

Mùa hè đã qua rồi. Mùa hè không ở lại. Rồi mùa xuân sẽ tới nếu người ta biết đợi chờ.

 

 

THÁI THỊ KIM LẬP

 

  @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Câu chuyện càng về sau càng nhẹ nhàng đáng yêu các nhân vật.KH rất thích"Mùa xuân sẽ đến cho những ai biết đợi chờ" nhà văn KL viết truyện ngắn thật là hấp dẫn!

Bài viết hấp dẫn, lời ý mượt mà, dễ cuốn hút người đọc. @- tôi đề nghị bạn phía dưới mỗi phần bạn nên có dấu hiệu để người xem biết câu chuyện hết hoặc còn, xin cảm ơn.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn