Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000069
Số lượt truy cập
15053661
MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI( phần 5). -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2015-02-27 09:10:00

 

MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI

(Phần 5)

            @Đăng tin-Vĩnh-

Phòng ăn sáng ánh đèn ấm áp. Vây quanh chiếc bàn là các thực khách quen thuộc. Bác Châu, mẹ của Danh, ngồi giữa Danh và Giao. Ngồi cạnh Danh là Tiến. Bên cạnh Tiến là Hồng, rồi đến Phương và Thu. Buổi ăn được Thu, Khánh và Giao chuẩn bị khá chu đáo. Mì Ý là món ăn bác Châu thích nhất. Nhưng biết do Thu là người nấu, bác không muốn khen dù chỉ một lời, dù nó rất ngon, rất hợp với khẩu vị của bác. Ngược lại bác cứ khen chiếc bánh kem mà Phương mang tới, dù không biết do Phương tự làm hay Phương mua ở một tiệm bánh nổi tiếng nào đó. Buổi ăn đã xong, bác Châu ra ngồi ở phòng khách, kéo theo Hồng, Phương, và Danh. Trong khi Giao và Khánh rửa chén thì Tiến nhanh chóng lau dọn phòng ăn. Thu pha trà, mang bánh kem và trà ra phòng khách. Bác Châu kéo Phương ngồi cạnh bác, thăm hỏi ân cần:
-        Ba mẹ con khỏe không?
-        Cám ơn bác. Ba mẹ con vẫn khỏe.
-        Ông bà có thường lên đây thăm con không?
-        Dạ! chỉ thỉnh thoảng khi nào có việc.
-        Bận việc làm ăn, nên bác cũng ít gặp ba mẹ con. Cho bác gởi lời thăm và nhất định hôm nào bác sẽ đến chơi.
-        Dạ .
-        Để hỏi xem ba mẹ con có cho con về làm dâu nhà bác không ?
-        Dạ???
-        Có gì mà ngạc nhiên? Hai gia đình quen biết từ lâu. Kết thêm tình sui gia càng tốt phải không?
 
Trong khi Phương bối rối lặng im, Hồng chen vào câu chuyện:
-        Phương làm dâu của bác thì quá tốt rồi. Hai gia đình "môn đăng hộ đối". Phương lại vừa đẹp người đẹp nết. Bác khéo chọn thật.
-        Con cũng nghĩ vậy à?
-        Dạ.
Phương bấm tay vào đùi Hồng. Hồng giật mình liếc nhìn Danh. Danh mĩm cười:
-        Lạ thật. Đời bây giờ mà vẫn còn tư tưởng chọn hôn nhân "môn đăng hộ đối ". Hồng không nghĩ đối với tuổi trẻ chúng ta thì đó là điều …lạc hậu à?
-        Sao lại lạc hậu ? Dù biết yêu nhau thì không kể nghèo giàu, nhưng nếu hai người cùng đẳng cấp thì vẫn tốt hơn.
Tiến nhìn Hồng có vẽ ngạc nhiên. Hồng nhận ra tia nhìn bất thường của Tiến. Cô chợt nhớ đến hoàn cảnh gia đình Tiến, làm cô bối rối lặng im. Có thể vô tình cô vừa làm tổn thương anh. Danh không nhận ra sự thay đổi của Hồng, anh quyết tấn công Hồng không khoan nhượng :
            - Tôi thì nghĩ khác. Tình yêu là tiếng nói của trái tim. Nó không biết"cân, đong, đo, đếm"…
Hồng liếc nhìn Tiến. Cô nói nhanh như để Tiến quên đi quan điểm "môn đăng hộ đối" mà cô vừa đồng tình với mẹ của Danh.
            - Ờ! Thì anh nói cũng đúng.
Bác Châu nhìn Hồng rồi quay sang nhìn Danh bằng đôi mắt không hài lòng:
            -Con giỏi mà về nói như vậy với ba con.
Danh không một chút nao núng:
            -Bao giờ ba hỏi ý kiến con. Con cũng sẽ nói như vậy.
Bác Châu tròn mắt nhìn Danh. Phương vội nắm tay bác nhỏ nhẹ:
            -Ai cũng có chủ kiến của mình mà bác. Chỉ là câu chuyện nói với nhau để hiểu nhau hơn. Bác muốn chọn con làm con dâu, con cám ơn bác. Nhưng chuyện còn xa lắm. Tụi con chưa ra trường, mà tình cảm cũng chưa có gì gắn bó. Bác để tụi con từ từ suy nghĩ nghe bác.
Bác Châu như vừa được uống ly nước mát. Bác quay sang Phương, vuốt tóc cô:
            -Bác muốn con hiểu ý bác. Nhưng cũng phải tùy vào ý kiến của con nữa chứ.
            -Dạ. Con cám ơn.
Danh mĩm cười, khẽ gật đầu với Phương như ngầm cám ơn cô đã khéo léo dừng lại cơn giận của mẹ anh. Danh biết mẹ anh đang muốn nhắn gởi anh "thông điệp" của bà. Anh cũng biết Phương là cô gái tuyệt vời nhất mà anh từng gặp. Nhưng tình yêu đâu biết "cân, đong, đo, đếm". Trái tim anh không dành cho Phương thì anh biết làm sao?
-        Còn Hồng thì sao hả con? Con đã chọn ai chưa?
-        Dạ. Con có người yêu rồi bác à.
-        Chắc là một chàng trai sẽ làm ba mẹ con hài lòng ?
Hồng hướng mắt về phía Tiến, cố ý nói lớn cho Tiến nghe :
-        Dạ. Nhất là dì con.
-        Vậy là tốt quá rồi. Bao giờ giới thiệu với bác đây?
Hồng hơi ngập ngừng. Cô không thể đường đột giới thiệu Tiến là người yêu của cô, trong khi thực tế, cô yêu Tiến, nhưng Tiến chưa lần nào tỏ thái độ dành cho cô chút tình cảm đặc biệt nào. Cô vẫn đang tìm mọi cách đi đến trái tim anh, nhưng sao anh vẫn xa vời vợi…
-        Dạ. Chắc phải chờ …dịp khác con sẽ giới thiệu với bác.
-        Chúc mừng con. Làm con gái không có gì tốt hơn là gặp được người xứng đáng với mình.
Hồng vẫn không rời mắt khỏi Tiến, trong khi Tiến quay nhìn Giao bằng ánh mắt dịu dàng thầm lặng. Giao cụp mắt xuống rồi nói với Phương :
            -Các bạn ngồi chơi với mẹ mình nha. Mình có việc phải làm.
Giao kéo tay Thu và Khánh bước lên lầu. Phương đứng lên:
            -Phương cũng phải về đây. Con xin phép bác.
            - À! Con về sao?
            -Dạ. Còn nhiều bài học lắm bác.
Hồng bước theo sau Phương. Tiến và Danh gật đầu chào hai cô gái trước khi họ lên xe. Bác Châu nhìn Danh đe dọa:
-        Con không biết nhìn người. Liệu mà nói với ba con.
-        Má yên tâm. Chuyện của con để con lo.
Bác Châu giận dỗi bỏ lên lầu. Danh vẫn tươi cười dù biết mẹ mình đang giận. Anh luôn tỏ thái độ cứng rắn, không khoan nhượng mẹ anh về chuyện tình cảm của mình. Cuộc sống của anh phải do anh quyết định. Dù biết mẹ không hài lòng, nhưng anh đâu thể đi trên con đường do mẹ anh chọn lựa mà không phù hợp với cách nghĩ, cách sống của anh? Danh không ngờ rằng  quan điểm hôn nhân của mẹ anh không làm anh băn khoăn , nhưng lại làm Tiến lo lắng. Tiến lặng lẽ về phòng . Mắt anh như tối lại.
 
Ba mẹ Tiến là những nông dân chân chất, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, vất vã nuôi anh ăn học. Quê anh ở Long Xuyên, vào học y khoa, anh cùng lớp với Danh. Đôi bạn thân nhau nhanh chóng, biết hoàn cảnh của Tiến, Danh mời Tiến về nhà mình để Tiến không tốn tiền thuê phòng trọ khi anh không xin được vào ký túc xá sinh viên. Rồi Tiến gặp Giao, cô " chủ nhà" vui vẽ, hồn nhiên, đơn giản. Giao đã chinh phục cảm tình của anh không một chút khó khăn. Mỗi ngày gặp Giao, anh luôn có cảm giác được sống trong niềm hạnh phúc, mỗi khi nghe tiếng cười, giọng nói của Giao, mỗi lúc tình cờ trao nhau ánh mắt êm ái ngọt ngào, kín đáo. Tình yêu như ngày một lớn dần .
 
 Nhưng bỗng dưng gần đây Giao thay đổi lạ thường. Giao như muốn đẩy anh ra xa. Ngoài những lúc gặp nhau trong các buổi ăn "gia đình", Giao luôn tránh mặt anh, hoặc chỉ chào nhau bằng nụ cười nhẹ. Đó có phải là tình cảm thật của Giao giành cho anh? Có phải vì Giao có cùng quan điểm với mẹ cô? Vì anh và cô không "môn đăng hộ đối" nên cô muốn anh tự hiểu mà dừng lại con đường tình cảm chỉ vừa mới bắt đầu? Như vậy từ bao lâu nay anh chỉ sống trong "hạnh phúc ảo" mà anh tự vẽ vời ra, mà không phải là những yêu thương thầm lặng gởi trao giữa hai người như anh vẫn nghĩ?
 
Làm sao để anh có thể tìm được câu trả lời cho một câu hỏi không có lời giải đáp? Làm sao để anh hiểu được tình cảm thật mà Giao dành cho anh, khi Giao càng lúc càng tránh gặp anh? Biết được quan điểm hôn nhân của mẹ Giao, anh càng thấy những ngăn trở trong tình cảm của mình. Anh có nên dừng lại, quên đi người con gái tưởng gần mà vô cùng xa cách với anh?
 
Trong khi ngược lại, Hồng ngày càng tỏ ra thân thiết với Tiến hơn. Thỉnh thoảng Hồng đến nhờ Tiến đến nhà dì của Hồng để kiểm tra sức khỏe cho dì ấy. Có khi Tiến được mời ở lại dùng cơm tối với gia đình dì. Biết chỉ là cái cớ, nhưng dì là người cởi mở, thân thiện, nên Tiến cũng nhanh chóng có cảm tình với dì. Chồng của dì là sĩ quan cao cấp. Hai vợ chồng không có con, nên xem Hồng như con ruột. Dì cũng tỏ ra yêu quí Tiến như người thân trong nhà, chinh phục tình cảm của Tiến từng chút một. Có lần dì nói với anh bằng giọng nhẹ nhàng đầy sức thuyết phục:
-        Cháu định về đâu sau khi ra trường?
-        Dạ! Cháu sẽ xin về quê của cháu ở Long Xuyên
-        Cháu có muốn ở lại Saigon không? Dì có thể thu xếp cho cháu vào làm ở một bệnh viện.
-        Cháu cám ơn dì, nhưng cháu vẫn mong được về quê mình.
-        Ở đây cháu có cơ hội tiến xa hơn. Cháu không nghĩ vậy sao?
-        Cháu biết điều đó, nhưng cháu muốn tìm cơ hội ngay trên miền đất mà cháu sinh ra và lớn lên. Cháu không thuộc nơi này.
Hồng chen vào câu chuyện :
-        Anh lạ thật. Ở lại thành phố không tốt hơn sao? Hồng cũng sẽ ở lại đây. Anh đừng lo, dì Hồng sẽ giúp anh và Hồng.
-        Cám ơn dì, cám ơn Hồng, nhưng tôi có dự định riêng cho mình. Tôi biết mình thuộc về nơi nào và sống ra sao là tốt nhất .
 
Tiến biết dì muốn vun đắp tình cảm giữa Tiến và Hồng, nên anh thường tìm cơ hội để nói thật với dì tình cảm của mình. Nhưng dì của Hồng rất khôn khéo, biết giữ một "khoảng lặng" cho Tiến suy nghĩ, thêm thời gian, thêm cơ hội cho tình cảm giữa Tiến và Hồng gắn bó nhau hơn. Tiến như con thuyền về đến ngả ba sông, với một nhánh sông nước đổ mạnh, thênh thang, nhánh còn lại nhỏ nhoi lặng lẽ, lại bị ngăn bằng con đập vô hình.
 
Rồi ngày tháng cứ trôi, chuyện học hành thi cử, cùng thời gian ở bệnh viện thực tập đã giành hết thời gian của Tiến. Anh dồn hết sức lực cho công việc, giấu vào lòng những trăn trở không tìm được câu trả lời. Mỗi mùa hè qua đi, anh càng thấy lòng mình buồn hơn. Càng gần đến ngày ra trường anh càng thấy Giao xa cách anh hơn. Anh đành gởi tình yêu thầm lặng của mình theo cùng mây gió, theo những mùa hè trôi đi không dừng lại. Mùa hè không ở lại cùng anh.
 

                    THÁI THỊ KIM LẬP

 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Chuyện tình nầy buồn thật, cám ơn Kim Lập đã viết thành truyện dài, đây là lúc gay go, mong được xem tiếp.

Tôi nghĩ câu chuyện sẽ bắt đầu hay từ đây, thực tế trên tình trường là thế, thường có những cuộc tình so le, để rồi ôm nổi tương tư đơn phương âm thầm chịu đựng... Tôi đang chờ phần tiếp theo.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn