Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000115
Số lượt truy cập
15006015
MÙA HÈ KHÔNG Ở LẠI( Phần 2). -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2015-01-23 05:56:40

Một chiều, Giao với Thu cùng nhau đi mua sắm. Danh và Tiến đi thực tập chưa về. Nắng nhạt dần, trời chuyển màu hoàng hôn với những đám mây pha hồng tím. Khánh một mình lên sân thượng, ngồi bên chiếc bàn nhỏ với ly nước chanh lạnh trong tay. Gần cuối năm học rồi. Mùa hè sắp đến. Một năm qua đi lặng lẽ, Thanh vẫn "gần mà xa ". Không ai biết Khánh đã "lớn lên từng ngày " trong nhận thức của mình.Tình yêu đơn phương như ly nước chanh lạnh. Một chút ngọt ngào. Một chút vị chua. Một chút lạnh.Tất cả hòa quyện vào nhau không thể tách rời, mà nếu thiếu bất kỳ yếu tố nào cũng không thể làm thành một ly nước chanh ngon. Ngày ngày đối mặt với chính mình, uống từng ngụm ly chanh, nhìn Thanh, nhìn xuống lòng mình, Khánh càng hiểu không phải dễ dàng để giết chết một tình yêu đã bén rể, ăn sâu trong lòng mình. Nhưng cô biết giá trị của tình yêu chân chính không phải là sự chinh phục, chiếm hữu mà là cho đi lặng lẽ, như hương hoa tỏa vào khoảng không êm ái,  nhẹ nhàng. Đôi khi cô tự hỏi, tình cảm mà cô giành cho Thanh có thật là tình yêu? Hay chỉ là một chút rung động của cánh hoa dưới giọt sương rơi nhẹ? Hay chỉ là thoáng hương làm ngất ngây một chút cô gái thức sớm đầu xuân? Rồi nắng sẽ lên, sương sẽ tan. Rồi xuân sẽ qua, hè tới …

Nghĩ miên man, Khánh không biết Thanh vừa ngồi xuống bên cô. Đặt ly café lên bàn, Thanh gọi khẻ :

 

                -Khánh .  

Khánh ngẩn nhìn. Mặt cô tái đi và đỏ hồng nhanh chóng.Thanh nhẹ nhàng :

             -Tôi có làm phiền Khánh không ?     

            -Dạ không .

            - Sao Khánh lại ngồi đây một mình? Không cùng đi chơi với bạn bè  ?

            - Vậy còn Thanh ?

            - À! Tại tôi …nhiều bạn quá không biết đi với ai .

Khánh bật cười :

            -Gần đây sao không thấy Thanh vào trường Khoa Học đón Phương ?

Thanh nhìn Khánh ngạc nhiên :

-Phương nào?

Khánh nhướng mày, làm ra vẻ …thấu hiểu mọi chuyện:

            -Phương trong nhóm "ngủ long công chúa Vĩnh Long " của Khánh nè .

            -Hả? Thanh có biết ai là Phương đâu. Lại càng không quen với "ngủ long công chúa ". Bộ Vĩnh Long mình có "ngủ long công chúa " thiệt hả? Ai bình bầu? Hay tự "xưng hùng xưng bá "?

Khánh  cười :

-        Thanh không biết Phương thật à? Sao Hồng nói …Thanh …

-        Hồng nào ???

-        Thua Thanh rồi.Hỏi kiểu này làm sao trả lời ?

         Thiệt mà.Thanh đâu quen ai …ngoài …Khánh. À! có thêm Giao với Thu …

         Thiệt hông?

         Thiệt .

Khánh nhìn Thanh đăm đăm. Hai mắt Thanh mở lớn, tia nhìn thẳng thắn, chân thật, nét mặt hơi căng thẳng một chút, nhưng …không có vẽ gì giả dối. Khánh gật đầu :

            -Ờ! Khánh tin Thanh .

Thanh bật cười. Khánh đỏ mặt, cô sợ Thanh hiểu được cô đang nghĩ gì, nên vội chuyển đề tài :

-        Thanh ít về Vĩnh Long phải không?

-        Bạn bè đi xa hết rồi.Về đó cũng không gặp được những người mà mình muốn gặp. Bài vở lại nhiều.Tiền xe …không đủ !

-        Nghe Thanh "tả oán" sợ luôn

Thanh nhìn Khánh mĩm cười, nhưng trong mắt Thanh như có chút gợn buồn, hình như anh không nói đùa. Khánh bổng trở nên lúng túng. Thanh hỏi :

-        Khánh mang ước mơ gì cho tương lai?

-        Nghiên cứu thức ăn của biển.

-        Vậy à?

-        Điều đó làm Thanh ngạc nhiên sao?

-        Không phải. Nhưng Thanh cũng …thích làm công việc gì đó có liên quan đến biển.

-        Vậy à?

-        Nhưng …không biết tương lai rồi sẽ ra sao ?

-        Vậy là …ý gì?

-        Nếu …Thanh đi xa …thật xa?

-        Thanh đi du học hả?

-        Nếu vậy thì sao?

-        Thì Khánh …mừng cho Thanh. Đâu phải ai cũng được đi du học ?

-        Thật không? Nhỡ Thanh đi …lập nghiệp luôn ở xứ người, không quay về quê nhà?

-        Ở đâu cũng là nhà, nếu nơi đó cho ta cuộc sống mà ta mơ ước. Có bao giờ Thanh nghe câu "Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương " chưa?

-        Khánh nghĩ như vậy thật à?

-        Ờ! thì sao?

-        Cám ơn Khánh. Cám ơn bạn hiền. Ít nhất cũng có người …ủng hộ ý tưởng  "Đất lành chim đậu " mà không nguyền rủa "kẻ ngoại lai ".

-       

-        ….

-        Bao giờ Thanh đi?

-        Thanh đang tiến hành làm thủ tục hồ sơ. Có thể đầu năm học tới Thanh đi

-        Và sẽ …không quay về?

-        Không ai biết "sẽ ra sao ngày sau " phải không? nên Thanh không trả lời câu hỏi này của Khánh được không?

-        Ờ! Thanh đừng trả lời. Cứ …để tương lai trả lời vậy nha.

 

Đêm dần xuống. Đôi bạn vẫn ngồi lặng lẽ bên nhau .

Dòng đời xuôi ngược, rồi họ có còn gặp lại nhau không, hay số phận sẽ đưa họ về hai ngả rẻ? Mùa hè mỗi năm vẫn cứ qua nhanh. Mùa hè không ở lại, nhưng một chút nhớ cho mùa hè năm ấy sẽ vẫn là thoáng hương không thể phai phôi .

 

 Thái Thị Kim Lập

@Đăng tin-Vĩnh- 

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Mối tình đơn phương, nhưng có sự đáp trả nhẹ nhàng, hiểu được tâm tư nguyện vọng của người mình yêu đó là niềm an ủi. Vĩnh đang chờ đọc tiếp truyện của bạn đây.

Có lẽ cuộc trao đổi tình cờ là tia hy vọng cho Khánh, nhưng phía trước vẫn còn khoảng cách dài. Có thể chuyến du học của Thanh sẽ là cầu nối cho hai bạn hiểu nhau và gần nhau hơn, chỉ là suy đoán thôi, còn quyết định tất nhiên là ở tác giả, phải không Kim Lập?

Hình như có tia nắng sớm ấm áp len vào kẽ hở ở buồng tim Khánh, nó mang đến niềm hy vọng dù nhỏ nhoi nhưng Khánh rất cần, đối với người có kiến thức nhất định, ít khi họ vội vàng, và muốn thành công phải qua nhiều thử thách, "muốn có ly nước chanh ngon, thì phải hội đủ các vị: chua, ngọt, đôi lúc bị đắng vì hạt chanh.v.v.. Cảm ơn bạn, tôi đang chờ xem hồi kết.

Một sự đáp trả thật tình cờ và rất có niềm tin khi tim của Khánh đang hướng về một tình cảm thật kín đáo. Chờ..chờ xem tiếp. KH chúc KL vui khỏe để sáng tác thêm nhiều mẩu chuyện hay.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn