Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000057
Số lượt truy cập
14989352
Một câu đùa. -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-12-10 11:18:14

 

Một câu đùa

 Ngọc Thanh ngẩn lên nhìn , chạm ngay ánh mắt người thanh niên ngồi cùng bàn đang nhìn cô chăm chú . Cô bất ngờ , lúng túng . Chàng trai mĩm cười hơi ngượng ngùng vì bị "bắt quả tang " tia nhìn lén .Anh nhìn sang nơi khác , nhưng vội quay lại nhìn cô . Anh như bị cô cuốn đi bằng một lực hút mạnh mẽ .Khuôn mặt cô xinh xắn , đôi mắt đen đầy tia sáng lấp lánh rạng ngời. Đôi mắt cô như mang cả mùa xuân ấm áp , hạnh phúc .Anh bổng thấy như mình đang bị đắm chìm vào đôi mắt đó , anh như đang dạo chơi giữa vườn hoa xuân đầy tiếng chim ca , đầy hương hoa bát ngát .Lần đầu anh cảm thấy tim mình gỏ lên tiếng chuông ngân , vang động cả tâm hồn anh thật êm dịu ngọt ngào .Anh rất muốn quay đi ,nhưng mắt anh cứ dán chặt vào cô gái .Để tránh bị chạm trực tiếp vào mắt cô , anh hướng tia nhìn vào nhánh tóc rủ nhẹ nhàng trên trán của cô gái chưa quen.  Nhánh tóc đen lòa xòa trên vầng trán cao bướng bỉnh .Anh thầm nghĩ : " Một cô gái thông minh , nhưng …không hiền đâu" .

 Ngọc Thanh cũng biết mình đang bị chàng trai đối diện nhìn chằm chằm một cách …rất bất lịch sự . Ánh mắt vừa chạm vào nhau đã làm cô như bị tia lửa điện đánh trúng . Cô nghe tim mình thót lại , hồi hộp không hiểu vì sao . Cô không phải là cô gái hay e lệ thẹn thùng , lại càng không phải chưa từng có ai nhìn cô như thế .Nhưng lần này thì khác , cô bổng thấy thiếu tự tin không đủ bản lĩnh để "đấu mắt " với anh .Tia nhìn của chàng trai mạnh mẽ , với sức cuốn hút cô chưa từng gặp . Ngọc Thanh phải lẫn tránh tia nhìn ấy , bằng cách liếc sang anh bạn ngồi cạnh mình .

            -Sao lớp mình không ngồi chung ? Sao lại "xé lẽ" ngồi với người lạ?

            - Huệ nói xếp mỗi bàn phân nửa là bạn của cô dâu , phân nửa là bạn của chú rể để làm quen cho vui .

 Ngọc Thanh gật đầu thầm nghĩ "Vậy anh chàng kia là bạn của chú rể". Cô lại nhìn người đối diện .Lần này nhất quyết "không chịu thua, không lẫn tránh ". Chàng trai như đã sẵn sàng đón nhận ánh mắt của cô , khẻ gật đầu chào cô thân mật . Cô chớp mắt và tự nhiên đầu cô cũng gật nhanh .Họ cùng mĩm cười . Anh bạn đối diện chồm tới , rót thêm nước vào ly cô . Cô nhấp một chút ly nước ngọt .Anh lại mĩm cười . Anh hỏi :

            -Cô là bạn học của cô dâu?

            -Dạ .

            -Tôi là Nam , bạn của chú rể .

            -Dạ. Tôi là Ngọc Thanh…

Chưa kịp tự giới thiệu thêm ., cô dâu chú rể cũng vừa đến bên bàn họ .Chú rể cười hớn hở

- Giới thiệu với nhau chưa ? hay để tôi giới thiệu các bạn của mình cho các bạn của "bà xã " nghe . Đây là Nam , Sơn , Lý , Quốc , Nhân , đều làm cùng công ty với tôi .

Quay sang cô dâu , chú rể nói:

- Em giới thiệu các bạn của mình đi

- Dạ .Đây là Ngọc , Phương , Hoa , và anh chị Thanh.

Hai mắt Nam mở lớn , sững sờ , nhìn theo bàn tay cô dâu hướng về cô gái và chàng trai ngồi đối diện anh : anh chị Thanh. Vậy mà …

Nam quay đi , cố nén tiếng thở dài . Anh cảm thấy như mình vừa phạm sai lầm trầm trọng khi tỏ ra muốn quen biết Ngọc Thanh  bằng cử chỉ thân thiện vừa rồi .Nam lúng túng, uống vội ngụm bia .Buổi tiệc cưới bổng trở nên nhàm chán .Anh lơ đểnh nhìn ra khoảng sân đầy nắng ,mà nghe cả lòng mình vần vũ đầy mây .Anh không dám nhìn " đóa hoa có chủ " ấy nữa. Nam cố ngồi lại đến nửa tiệc  , thì đứng lên xin về sớm .Nam bổng nghe lòng mình buồn hiu , trống trải , như có ai vừa lấy mất trái tim anh .Thật lạ lùng !!!

 

&&&&&

 

Một năm qua đi , không có dịp nào để Nam được gặp lại cô gái trong tiệc cưới .Anh cũng không dám hỏi thăm về cô . Anh lặng lẽ nén vào tim nỗi nhớ âm thầm , nỗi ray rức như mình có lỗi .Một năm qua đi , anh vẫn không quên được cô , dù biết "đóa hoa có chủ " sẽ không hề nhớ đến mình , dù biết tình cảm anh mang là vô vọng , không nên có .Nhưng thỉnh thoảng đôi mắt cô vẫn ngời sáng trong anh , không thể xóa nhòa , không thể tan biến , không thể nào quên .

Tiệc đầy tháng con của "cô dâu chú rể " ngày nào được tổ chức cũng "đình đám" lắm .Họ mời gần hết những bạn thân , trong đó có Nam . Anh không muốn đến dự vì sợ "chạm mặt " với anh chị Thanh , bạn của cô dâu .Nhưng không hiểu sao , anh vẫn cứ đến với nỗi thôi thúc kỳ lạ .Như anh chỉ mong dịp này , để được gặp lại "đóa hoa có chủ" làm khổ trái tim anh .Nam đến muộn .Bàn tiệc đầy người .Anh đi rảo qua một vòng chào bạn bè , mà thật ra anh đang thật tìm ai ? Bên góc sân , Nam nhìn thấy anh Thanh đứng bên người phụ nữ xa lạ , tay đặt ngang hông người phụ nữ ấy với vẽ âu yếm , dịu dàng . Nam ngạc nhiên .Anh đi nhanh về bàn tiệc có Thanh .Hai người họ đang cùng uống chung ly rượu với tràng vổ tay tán dương của bạn bè .Đứng đối diện với Thanh , Nam cố làm ra vẽ tự nhiên.

            -Chào anh Thanh .Anh còn nhớ người bạn chung bàn tiệc cưới cách đây một năm không ?

            -Anh …Xin lỗi , tôi nhớ anh , nhưng không nhớ chính xác tên anh

            -Tôi là Nam .

            -À ! chào anh Nam .Cũng xin giới thiệu thêm "bà xã " của tôi , Ngọc Mai .

Nam lúng túng chào người phụ nữ đang đứng cạnh Thanh .Anh ngơ ngác hỏi không kiềm chế được , dù biết mình rất thiếu cẩn trọng và bất lịch sự thế nào :

            -Vậy … chị Thanh …ở tiệc cưới ?

Thanh phá lên cười :

            -Anh muốn nói đến Ngọc Thanh ? Đó là cô bạn trùng tên với tôi , nên đi đâu các bạn vẫn cứ thích trêu đùa gọi chúng tôi là "anh chị Thanh " .

            -Sao đùa "ác" vậy ?

            -Hình như anh có hiểu lầm gì ?Ai cũng biết chúng tôi đùa , không lẽ chỉ có anh là không hiểu ?

            -Vậy hôm nay Ngọc Thanh có đến không ?

            -Có , nhưng cô ấy vừa về .

Thấy vẽ thất vọng trên khuôn mặt chàng trai đối diện , anh Thanh bật cười nói nhỏ:

- Đưa điện thoại cho tôi

  – Sao ?

-Tôi cho anh số điện thoại của tôi .Anh có cần gì thì gọi cho tôi

Nam đưa điện thoại của anh cho Thanh .Đêm ấy về nhà , anh thao thức không ngủ được .Gọi cho Thanh để hỏi về Ngọc Thanh thì suồng sã quá .Anh chợt nhớ đến Huệ ,cô dâu của tiệc cưới năm ấy .Sao anh không hỏi Huệ về Ngọc Thanh ? Nghĩ vẫn vơ mãi ,anh hầu như thức suốt cả đêm.Đó là lần đầu mà anh mất ngủ .Anh cứ lẫm bẩm :

            -Đùa gì mà ác ?

 

                                      **********

 

Bước qua cổng rào quen thuộc , Nam nghe tếng nhạc êm dịu phát ra từ phòng khách hòa lẫn với tiếng cười giòn giả của vợ chồng Huệ , chủ nhà .Anh gỏ cửa , dù cửa không đóng .

            -Anh Nam đến rồi đây .Mời vào , mời vào .

Tiếng chào vui vẻ của Hiệp , chồng Huệ. Nam ngồi vào chiếc ghế đối diện với Hiệp:

-Sao hôm nay nhất định phải lôi một người cực kỳ bận rộn đến đây vậy ?

-Ông thì bận rộn gì ?Vợ con chưa có .Tình cũ đã không còn .Chủ nhật nào mà chẳng ngủ đến trưa , chiều café cho qua hết buổi ?

-Đừng "tả oán" giùm tôi . .Nếu không phải tại "bà xã" ông …

Nam ngừng lời đột ngột .Anh tròn mắt nhìn cô gái vừa bước vào cửa .Cô gái với đôi mắt to và nụ cười rạng rở .Ánh nắng vàng rực chói lọi  phía sau cô , như thể cô vừa mang cả một trời xuân vào phòng . Những lọn tóc đen phất phơ trên trán .Anh kêu khẻ

-Ngọc Thanh .

Cô gái cũng bất ngờ khi nhìn thấy Nam .Cô đứng sững lại một giây .Không gian và thời gian như ngưng đọng lại .Họ nhìn nhau , rồi cùng quay nhìn vợ chồng Hiệp -Huệ . Huệ vội vàng kéo Ngọc Thanh vào ghế

            -Ngồi xuống .Chủ nhật mời bạn bè tới chơi cho ấm áp nhà cửa thì có gì mà ngạc nhiên ?

Ngọc Thanh mĩm cười .Cô đưa túi xách nhỏ cho Huệ :

-Có cần mình giúp xếp ra dĩa không ?

Huệ đón túi xách .

            -Không cần .Để mình .Ngọc Thanh còn nhớ anh Nam không ? Hai người đã cùng ngồi chung bàn vào tiệc cưới của vợ chồng mình ?

 Ngọc Thanh gật đầu , vừa để chào Nam , vừa để xác định câu trả lời cho Huệ .Nam đưa tay về phía cô :

            -Tôi là Nam , làm cùng công ty với anh Hiệp .Chúng ta đã có dịp gặp nhau trong tiệc cứoi .

            - Dạ . Thanh vẫn nhớ .

Bàn tay cô thật mềm mại ấm áp trong tay anh . Nam siết nhẹ và buông ra nuối tiếc .Anh thầm cám ơn Huệ đã mời anh đến nhà hôm nay .Huệ đứng lên , Hiệp đưa tay đón cháu bé , ôm vào lòng :

            -Các bạn ngồi chơi nghe .Mình ra sau bếp một chút .

Nam bắt đầu câu chuyện một cách vụng về :

            -Ngọc Thanh đã tìm được công việc sau khi ra trường chưa ?

            -Dạ rồi .Phòng kế hoạch cho một công ty nhỏ .

            -Như thế là tốt rồi

            -Dạ.

Câu chuyện trôi đi nhẹ nhàng , tự nhiên thoải mái dần .Quan trọng là Nam có được số điện thoại của Thanh , biết được địa chỉ nhà , và lời mời của Ngọc Thanh

-"Có rảnh rổi mời anh đến chơi " .

Thế thôi cũng đủ cho lần gặp "không phải bất ngờ " này .

Khi tiển Nam ra cửa , Huệ nói nhỏ với anh

            -Đừng nói tôi "ác" nữa nghe .

Nam cười thật vui .

-Cám ơn, " bà mai " .Bà "ác" thiệt.


Thái Thị Kim Lập

   @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Một câu đùa, may thôi làm lỡ duyên 2 người. Bạn viết hay lắm! tôi chờ đọc truyện của bạn.

Bạn viết bài rất hay, đủ sức cuốn hút người xem. Bạn cho tôi hỏi nhỏ nhé: ngày xưa bạn có học bên Văn Khoa không? Cách thể hiện của bạn như g/v văn, chứ không phải g/v sinh, bạn lấn sân lắm nhe, cách sắp xếp chi tiết câu chuyện, đưa ra sự kiện để nói lên tâm trạng nhân vật hợp lý "tia lửa điện đánh trúng" Tôi đồng cảm với câu truyện. Chúc KL vui khoẻ trẻ, hạnh phúc. Thích xem thêm bài mới của KL.

Không biết câu chuyện có thật hay hư cấu, nhưng đầy kịch tính. Từ sự hiểu lầm, một tình cảm đơn sơ vừa nhen nhúm, tác giả khéo diễn đạt, đưa Nam và Ngọc Thanh tiến đến một tình yêu rất nhẹ nhàng đầy bất ngờ và cảm động . Kim Lập bạn viết rất hay .

Câu chuyện hấp dẫn.Tác giả ơi, có cho đọc giả viết tiếp không? Câu chuyện Nam- Ngọc Thanh này dễ tạo cho độc giả có hứng thú viết tiếp, dễ có nhiều điều thêu dệt thành mối duyên đẹp tình đẹp đẽ tròn trịa lắm à nghen!Chúc nhà văn Kim Lập khỏe, sáng tác nhiều bài hay.

Kim Hương có ý kiến hay à nha .Vậy BBT phát động "phong trào " viết tiếp cho câu chuyện "một câu đùa " được không ?Chắc chắn KH sẽ viết bài ủng hộ đầu tiên nha .

@Vậy là Kim Lập đồng ý để BBT phát động phong trào viết tiếp truyện" Một câu đùa". Thân, Vĩnh.

Chúng ta cùng ủng hộ ý kiến của Kim Hương đi ...và KL chờ bài viết tiếp cho truyện "Một câu đùa " của tất cả các bạn có nhiệt tình tham gia .Nhất định là không thể thiếu KH rồi hén ?

Cám ơn Hà Thanh , anh Nguyên Anh , Kim Hương và đặc biệt là bạn Tấn Hạp đã chia sẻ cảm nhận về bài viết của KL. Lập hồi hộp chờ các bài viết "hồi tiếp theo" lắm luôn.Nhất là bạn Tấn Hạp , quên đi phiền buồn cùng vui với bạn bè nha.

KH sẵn sàng viết tiếp đây, nhưng nếu có nói sai ý, khi câu chuyện này có thật thì tác giả KL đừng có"rầy" nghen!Bởi vì KH sẽ hư cấu cho câu chuyện tình Nam-Ngọc Thanh thêm mượt mà và hấp dẫn.haha... Anh Hạp đâu rồi,cố gắng ăn uống bồi dưỡng cho khỏe vượt qua bệnh tật để đủ sức tham gia viết tiếp truyện ngắn của Kim Lập nghen!

Tôi ở đằng đông nè!.. Bạn KH ui! Tôi động viên hết mình cho các bạn trổ tài, sân bóng có đông khán giả ủng hộ bằng những tràng vổ tay thì vui biết mấy. Còn tôi thì không biết trước vì sức khỏe không cho phép.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn