Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000096
Số lượt truy cập
14989786
VIẾT TIẾP BÀI: ĐÒ XƯA, BẾN CŨ, GIỌT SẦU... RƠI NHANH! -Hồng Hoa-
Ngày đăng: 2014-11-30 10:15:09
...Công việc ở Hànội phát sinh nhiều chuyển biến phức tạp, khiến Minh Đức một phen vất vả, lại thêm việc gia đình rối rắm nên khi xong việc, anh đổ bệnh phải nằm viện. Sau khi ngất đi nơi làm việc và tỉnh dậy trong nhà thuơng, việc đầu tiên anh làm là gọi điện thọai cho gia đình và cho ông sếp Trần của anh.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi gọi về nhà anh không ai bắt máy và gọi vào điện thọai cầm tay của Mỹ Ngà lại càng thất vọng hơn... Tuy chưa khỏe hẵn, nhưng lòng bất an, anh vẫn một mực đòi xuất viện và lấy vé bay ngay.
Anh vội vã về nhà để rồi sau đó đau đớn tột cùng vì tờ khai tử của vợ nằm cạnh đơn ly hôn chỉ có vỏn vẹn chữ ký của anh.
Mặc cho đêm khuya tăm tối, anh thuê xe về ngay quê vợ, vì nghĩ bà giáo và Minh San còn có thể đi đâu?
Đến bến phà Đình Khao trời vẫn chưa sáng hẵn, anh buớc lên đò lòng thắc thỏm lo âu. Quả đúng như dự liệu, tư bề  vắng lặng, bà giáo không về đây. Anh đi qua nhà cô vợ hỏi thăm thì đuợc biết bà giáo dọn về bên ngọai Mỹ Ngà. Anh quày quả đi huớng phà Tân Phú để về Mỏ cày tìm bà giáo.
Mẹ vợ và con rễ, cha và con gặp nhau trong nuớc mắt và nỗi mất mát đau xé lòng. Minh Đức ra thăm mộ Mỹ Ngà, anh khụyu xuống, chết lặng vì nỗi đau nằm ở trong tim. Anh muốn khóc mà khóc không thành tiếng, lòng vô cùng ân hận vì tính ghen tuơng mù quáng, cố chấp, không chịu tìm hiểu ngọn ngành, để dẫn đến cái chết thuơng tâm của vợ mình.

Tự sâu trong lòng Minh Đức, anh vẫn còn nỗi ám ảnh ai là nguời cha thực sự của Minh San? Chính vì anh vô cùng muốn biết sự thật đó nên mới có cục diện đau buồn ngày hôm nay: mẹ mất con, chồng mất vợ, con mất mẹ. ..
Mãi cho đến khi có thời gian bình tâm lại, Minh Đức thấy hiện giờ mình có hai con đuờng để đi: nếu tha thứ đuợc thì chấp nhận Minh San như không có chuyện gì, nếu không mở lòng ra đuợc thì cha con vĩnh viễn rời xa.
Nhiều đêm thức trắng, anh ta hỏi lại lòng mình và biết anh yêu Mỹ Ngà sâu đậm, đứa trẻ cũng là máu mủ của cô ấy, và nó lớn lên bên cạnh anh một thời gian nên anh cũng đem lòng yêu mến nó. Cả anh, cả bà giáo đều tự nhủ mình không nên đề cập đến chuyện Minh San là con của Mỹ Ngà với ai, để giữ cho Minh San sau này khi truởng thành đuợc sống vui vẻ.
Thế nên khi anh khẩn khỏan xin bà giáo chấp nhận anh như nguời con thay thế Mỹ Ngà để phụng duỡng bà và nuôi nấng Minh San thì bà giáo không có lý do gì để từ chối tấm thịnh tình này. Bà hiểu rõ mai này bà cũng sẽ già, sẽ chết đi, Minh Đức mới là chỗ dựa vững chắc cho cháu ngọai bà trên buớc đuờng đời.  Truớc khi dời Mỏ cày lên nhà Minh Đức, bà giáo yêu cầu đuợc đưa Minh San về Chợ lách một lần nữa, kẻo sau này không có dịp.
Tay dìu mẹ vợ, tay bế con thơ,Minh Đức buớc xuống đò, lòng bồi hồi nhớ ngày qua sông năm năm về truớc bên một Mỹ Ngà xinh xắn yêu kiều, nét mặt ngời ngời hạnh phúc. Bây giờ đây cũng sang sông, cũng bến cũ, cũng đò xưa mà nguời thuơng đã xa cách muôn trùng...

Ngọai truyện:

Ông Tổng Giám đốc công ty may xuất khẩu Phong Lan có một nguời em trai út đi du học bên Anh đã tốt nghiệp và trở về làm việc cho công ty của gia đình. Mỹ Ngà đuợc giao phận sự chuyển sang làm phụ tá cho ông chủ trẻ. Ngay từ lần đầu gặp mặt, anh ta đem lòng "thầm thuơng trộm nhớ " đóa hoa đã có chủ - cô Mỹ Ngà giỏi dang xinh đẹp này.
Trớ trêu ở chỗ ông Giám đốc đẹp trai, độc thân giàu có là uớc mơ của Phuơng Quỳnh, nên vô hình chung, Mỹ Ngà là vật cản trên đuờng đi của cô ta mà lần này cô ta thề sẽ san bằng cho kỳ đuợc.
Cơ hội đến với Phuơng Quỳnh không lâu sau đó khi cô quen biết đuợc ông Việt kiều Canada Tử Kỳ, khách hàng lớn của công ty.
 Vì công việc, nên Mỹ Ngà dù rất guợng ép, vẫn không từ chối đuợc những buổi tiếp xúc, chiêu đãi, ký kết hợp đồng, xảy ra thuờng xuyên giữa hai công ty mà Tử Kỳ là đại diện. Công bằng mà nói, ông Tử Kỳ này cũng đẹp trai, trẻ tuổi tài cao, điều kiện rất tốt, quanh ông thiếu gì bóng hồng mà ông lại kết cô Mỹ Ngà mới là chuyện lạ. Cử chỉ si tình của ông Tử Kỳ không qua khỏi cặp mắt tinh đời của Phuơng Quỳnh, cô chủ động hẹn gặp Tử Kỳ và bàn tính kế họach giúp cho Tử Kỳ đọat đuợc nguời đẹp mà cũng để lọai bỏ đối thủ của mình. Tội nghiệp cho một Mỹ Ngà tâm hồn trong sáng, đoan chính, một mực yêu chồng, chỉ biết cố gắng làm việc để tạo dựng một gia đình sung túc ấm êm, đâu có ngờ đến mưu sâu hiểm độc sắp xảy đến cho mình.
Lễ kỷ niệm 30 năm thành lập Công ty đuợc tổ chức rất long trọng nơi nhà hàng khách sạn Sheraton trên đuờng Đồng Khởi. Là tiệc buffet nên mạnh ai nấy lấy thức ăn rồi túm lại từng nhóm trò chuyện. Mỹ Ngà buớc ra hành lang của phòng tiệc để hít chút không khí trong lành, Phuơng Quỳnh cũng buớc theo sát đó. Tử Kỳ cũng bám theo, giả vờ chào hỏi vài câu xã giao, thì một nhân viên lễ tân mang lại một khay thức uống mời chào, Phuơng Quỳnh cầm một cốc đưa cho Mỹ Ngà, một đưa cho Tử Kỳ, và một cho mình, cô nâng cốc lên nói chúc sức khỏe cùng hợp tác vui vẻ. Mỹ Ngà theo phép lịch sự cũng nhắp môi một chút. Hai nguời họ nói chuyện rôm rả lắm, thỉnh thỏang xoay qua bàn bạc cùng Mỹ Ngà khiến cô không thể rời đi. Phuơng Quỳnh nhìn lên cổ tay xem giờ rồi giả bộ thảng thốt:
- Thôi chết! cũng trể quá rồi, tôi có việc phải về sớm, nào ta uống cạn đi chứ! Nói xong cô uống một hơi, dốc nguợc cái cốc ra vẻ đã uống hết, Mỹ Ngà đành phải làm theo.
Mỹ Ngà cảm thấy hai mắt nặng trịch và cô dựa theo cánh tay dìu của Phuơng Quỳnh buớc đi trong vô thức.
Ông Giám Đốc thấy Mỹ Ngà mới vừa nãy còn đứng nói chuyện với nhóm bạn cùng phòng rồi mất tăm thì lấy làm lạ, ông tiến tới hỏi Ánh Mai là nguời đến cùng một luợt với Mỹ Ngà thì nghe cô này nói mới thấy Phuơng Quỳnh cùng Mỹ Ngà đến quày tiếp tân nói gì không biết mà thấy Phuơng Quỳnh cầm trong tay - có vẻ như là chìa khóa phòng - cũng không rõ lắm, xong cả hai buớc vô thang máy.
Ông không nói gì thêm mà buớc đến quày tiếp tân hỏi thăm sự tình và đuợc biết Phuơng Quỳnh có đặt sẵn một phòng ở khách sạn này số 417. Bằng linh cảm, ông bấm thang máy lên phòng 417. Phuơng Quỳnh vẫn còn đứng xớ rớ khuất sau cây kiểng trong sảnh, nhác thấy ông Giám Đốc đến trao đổi với quày tiếp tân và buớc vào thang máy thì vội lấy điện thọai ra gọi cho Tử Kỳ...
Ông Giám Đốc lên đến nơi thấy cửa phòng đã khóa, ông gõ nhẹ cũng không nghe động tĩnh gì, ông gọi quản lý đem chìa khóa dự phòng đến. Mở cửa vào, thấy chỉ có mình Mỹ Ngà còn ngủ say trên giuờng, chăn gối xô lệch. Nhìn nét mặt cô có vẻ không bình thuờng, ông lên tiếng yêu cầu ông quản lý giữ kín dùm chuyện này vì có ảnh huởng đến bộ mặt công ty rồi chuyển Mỹ Ngà đi bệnh viện cấp cứu bằng cửa thóat hiểm nên không ai hay biết gì.
Vào cấp cứu thì đuợc biết Mỹ Ngà bị đánh thuốc mê nên mới ngủ say như vậy. Khi cô tỉnh lại dòm đồng hồ đã hơn 1 giờ sáng, trong phòng chỉ có cô và ông Giám Đốc đang ngủ gà ngủ gật trên chiếc ghế duy nhất trong phòng. Cô muốn biết chuyện gì xảy ra với mình, nhưng ông Giám Đốc ngăn lại ,bảo cô gọi điện về nhà truớc kẻo nguời nhà lo lắng. Cô trả lời chồng cô đi công tác ở Cantho chỉ còn mẹ cô ở nhà. Cô trấn an bà giáo với lý do về khuya không tiện nên ngủ lại nhà bạn đồng nghiệp.
Ông Giám Đốc sau khi tuờng tận sự việc, ông chỉ có thể than trời thầm trong bụng. Ông im lặng lắng nghe và suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu lên hỏi Mỹ Ngà định thế nào?
Mỹ Ngà ủ rủ nói cùng ông:
- Càng làm to chuyện thì càng mất mặt. Sự việc đã bị ông phát giác nên về phía Phuơng Quỳnh ắt sợ liên lụy sẽ không dám lên tiếng, Tử Kỳ lại càng không!
Việc xảy ra cũng đã xảy ra rồi, càng ít nguời biết càng tốt, cứ như vậy đi!
Ông Giám Đốc không thể không đồng tình với quyết định của nạn nhân khi cô tỏ vẻ thất vọng và đau khổ như thế, nên bí mật này ông chỉ có thể cất sâu trong lòng.
Mỹ Ngà đã kể cho bà giáo nghe điều bất hạnh xảy ra cho cô và cả hai mẹ con đều không ngờ đứa con là do Tử Kỳ chiếm đọat cô mà có. Tử Kỳ sau vụ lùm xùm cũng lặn về nuớc mất tăm. Mỹ Ngà mang nỗi ô nhục theo cô về duới cửu tuyền.

Cuộc đời thiên biến vạn hóa là do trời đã bắt như thế thì khó lòng mà thay đổi được. Phải chăng đời chính là hai chữ được và mất mà tùy ở mỗi con người đón nhận nó ra sao...

                        Lê thị Hồng Hoa 

   @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Phần hồi kết này có thể phù hợp theo hệ thống cốt truyện của tác giả và có hậu.Sáng kiền gỡ nút thắt này cũng hay hay đó chị Hồng Hoa!Viết hay quá mà dấu nghề nghen!

Đây cũng là một cách viết, một ý tưởng mới cho thấy viết văn muôn màu muôn vẻ, kết thúc truyện có hậu. Nhớ viết nữa nghe Hồng Hoa.

Cám ơn bạn cho thưởng thức truyện theo chiều hướng mới, hấp dẫn. Một kết thúc có hậu.

Tác giả dựng thêm những nhân vật mới, tưởng chừng rối rắm, nhưng rất hợp lý và cũng là lối thoát cho câu chuyện, vừa bảo vệ được đức tính thủy chung của Mỹ Ngà . Bài kết thúc có hậu , tác giả viết tiếp đoạn kết rất hay

Thân gởi các bằng hữu, quý bạn khen quá làm cho lổ mũi mình bị sưng to rồi nè,chắc phải đi BS .Thành thật cám ơn sự quan tâm và ưu ái mà các bạn đã dành cho đứa con tinh thần của mình. Mình xin cố gắng và cố gắng hơn nữa. Thân mến.HH.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn