Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000056
Số lượt truy cập
14989300
Tập truyện " Phía sau bục giảng "- NHỚ VỀ BẠN TÔI. -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-11-11 06:14:21

 

 Tập truyện " Phía sau bục giảng "

 NHỚ VỀ BẠN TÔI

 Tìm mãi vẫn không thấy chùm chìa khóa , tôi định chỉ khép cửa để đi họp hội đồng , nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm . Tôi đành quay lại phòng mình , dùng ổ khóa bấm lại , mà không kịp suy nghĩ sau đó làm sao để mở ra ..Phòng họp hội đồng đã đầy người . Tôi lẳng lặng bước đến chiếc ghế trống cạnh anh Chánh ngồi xuống .Anh Chánh quay sang nhìn tôi

        -Sao Kim đi trể vậy ?

        -Tôi tìm mãi không thấy chùm chìa khóa đâu .Đành cứ bấm ổ khóa lại .Một lúc nữa về chẳng biết làm sao vào phòng ? Thôi , cứ kệ .

Anh Chánh lặng thinh .Còn tôi thì buồn rầu nghĩ đến việc tìm người " phá" ổ khóa sau khi tan họp . Chắc phải ra chợ , nhờ bác thợ làm chìa khóa ở góc phố vào giúp .Nhưng chẳng biết bác có chịu vào tận đây không ? Chị Hiền trình bày kế hoạch tháng , nhưng tôi hầu như không chút quan tâm , cứ hí hoáy vẽ những đường ngoằn nghèo lên giấy , rối rắm như nỗi lo trong lòng tôi .

 Xong buổi họp , tôi quay về phòng , đã thấy anh Chánh đứng trước cửa , tay cầm nào búa nào kiềm .Anh cười

        -Có cần tôi "đập" ổ khóa không ?

Tôi gật đâu , lòng thầm cám ơn sự có mặt của anh lúc này . Tôi chưa dám nhờ anh , thế mà anh lại sẵn sàng giúp tôi …không cần "nhờ vả". Đúng như nhận xét của chị Thư : anh là người sẵn sàng với tất cả mọi người . Nghe tiếng lao xao trước phòng tôi , chị Thư bước sang . Nhìn anh Chánh bắt đầu định phá ổ khóa , chị kêu lên

        -Khoan , khoan  , anh Chánh.

Anh Chánh và tôi đều quay lại nhìn chị Thư . Chị mở bàn tay , trên đó là chùm chìa khóa của tôi .Chị giải thích

        -Hôm qua Kim đóng cửa phòng , mà cả ổ lẫn chìa đều nằm hết bên ngoài . Thư lấy chùm chìa khóa "giấu" đi , xem đến bao giờ Kim mới biết mình bị mất chìa khóa ?              

        -Cám ơn chị .May quá …

Anh Chánh bật cười rồi quay lưng bỏ đi , không kịp nghe tôi cảm ơn .Còn chị Thư thì "cốc" vào đầu tôi một cái để trị tội "đảng trí ".

 

                                        &&&

 

Đêm thật tỉnh lặng . Tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ , cố xem cho xong quyển sách mới mượn của thư viện . Tiếng gỏ cửa nhẹ nhàng vang lên , tôi nhìn ra , anh Chánh mĩm cừơi , giọng trầm trầm :

        - Chị Thư , chị Sáu , Kim Xuân đang chờ Kim  . Kim có đi cafe không ?

        -Chứ không ăn bánh bèo sao ?

        -Café xong thì ăn bánh bèo .

        -Ờ ! chờ chút

Tôi thay vội quần áo , rồi bước ra hành lang .Đã có chị Thư , Kim Xuân ,chị Sáu , thầy Tuấn cùng anh Chánh đang chờ .Chúng tôi vào một quán cafe quen thuộc , ngồi với nhau khá lâu , nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời .Đến gần 11 giờ khuya , chúng tôi mới đi đến nhà người bán bánh bèo .Đó là một căn nhà cũ , khá chật hẹp , nhưng mọi vật bày trí bên trong rất sạch và ngăn nắp .Chủ nhà là đôi vợ chồng già . Đêm đêm họ cùng đổ bánh bèo để sáng mang ra chợ bán .Họ bắt đầu công việc đổ bánh lúc 11 giờ khuya , để đến 4 giờ sáng là mang cho các mối trong chợ , còn lại thì họ bán lẻ vào sáng sớm .Chúng tôi rất thích đến ăn bánh lúc vừa được lấy từ nồi hấp ra, nên thường phải đi vào giờ rất khuya này .Bánh rất ngon , bì , chả , nước mắm …không chê vào đâu được .Nhưng thương nhất là những câu chuyện kể của đôi vợ chồng già , nhìn cảnh họ cùng làm việc , cùng chăm sóc cho nhau , mang đến cho chúng tôi cảm giác ấm áp quây quần của một gia đình trong buổi ăn khuya .Cụ bà tuy già nhưng còn rất nhanh nhẹn , miệng cười  rất "duyên" .Tôi thích nhìn đôi tay cụ đổ từng muỗng bột vào những chén nhỏ cho vào nồi hấp , chờ chín lấy ra bằng thanh tre mỏng .Cụ ông cho bánh vào dĩa , thêm đậu xanh cho từng chiếc bánh , thêm bì ,rau .. nước mắm . Cách cụ bày trí dĩa bánh rất khéo , chăm chút từng chi tiết , một cách ân cần và chu đáo , và chúng tôi luôn có được món ăn nóng hổi , thơm ngon nhất .

 

Sau buổi ăn khuya , về đến phòng ,tôi cũng không biết là đã mấy giờ .Anh Chánh đứng lại với tôi vài giây trong ánh sáng chập chờn của ngọn đèn đường hắt vào .Anh nói nhỏ

o Tạm biệt Kim . Chúc Kim luôn vui, khỏe và đừng quên những bạn bè dù ở rất xa.

Thái độ bất thường của anh làm tôi hoang mang .Tôi hỏi :

                -Anh muốn đi đâu sao ?

Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi , chỉ đáp lấp lững

                -Có thể hôm nay là buổi họp mặt cuối cùng của tôi với " nhóm " bạn chúng mình

Và anh quay lưng bỏ đi .Mấy hôm sau , tôi mới biết , anh rời bỏ trường , không tiếp tục công việc đang còn dang dở của mình  .Chúng tôi buồn đến nổi bỏ luôn thói quen ăn bánh bèo ở "quán khuya".

 Thế nhưng sau vài năm bỏ trường bỏ lớp , tự đương đầu với những khó khăn , anh lại trở về là bạn của chúng tôi .Những buổi ăn khuya , những lúc tụ tập trò chuyện với nhau , càng cho chúng tôi hiểu về anh và yêu quí anh hơn .Một buổi chiều Kim Xuân nói với tôi :

                -Anh Chánh " ngỏ lời " với tao .Tao biết trả lời sao đây ?

Tôi trợn mắt nhìn Xuân :

- Trong trường mình , anh Chánh là "tuyệt" nhất , mầy không nhận lời thì còn chờ ai  ?Tao ủng hộ cả hai tay hai chân

      Anh Chánh vốn là một giáo viên dạy giỏi, lại là người sống rất tình cảm , được nhiều người yêu quí , nhất là chị Hiền .Khi biết anh Chánh và Kim Xuân trở thành " đôi uyên ương " , chị Hiền vào Ty Giáo Dục xin  lãnh đạo Ty cho anh Chánh quay về công việc giảng dạy của mình .Với uy tín và khả năng thuyết phục của chị Hiền , anh Chánh được trở về trường , tiếp tục công việc mà anh bỏ dỡ , tiếp tục sống những ngày tháng hạnh phúc sau đó bên Kim Xuân và hai đứa con ngoan .

        Nhưng đường đời anh đi không đến trăm năm . Anh dừng lại ở tuổi sáu mươi , khi đang là hiệu phó của trường chuyên Hùng Vương . Nhưng tình yêu và hạnh phúc đâu phải đơn giản đếm bằng năm tháng , mà là những gì đọng lại trong mỗi trái tim .Những người bạn sẽ không quên anh . Gia đình nhỏ của anh vẫn thật đầm ấm với những người thân còn lại bảo bọc cho nhau . Hai đứa con thành đạt ,  "bạn đời "của anh vẫn được tất cả người thân , bạn bè yêu mến ,chia sẻ , bù đắp khoảng trống mà anh để lại .Nên có những tình yêu vẫn còn đó không phai , vẫn mãi mãi bất diệt theo cùng năm tháng .

Thái Thị Kim Lập

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Thích thật! Đọc bài của chị KL viết, KH có cảm giác như đọc những câu chuyện ngắn trên tờ báo đăng hàng ngày, hàng tuần của các loại báo.Ngắn gọn mà lôi cuốn người đọc chạy theo miết câu chuyện.Rất mong hàng tuần tác giã KL sẽ đăng một bài..hihi..

Kim Hương ơi ! Cám ơn lời khen của KH nghe .KL "phỏng mũi" lắm , nhưng mỗi tuần ...một bài thì "bó tay " .Hihi

Chỉ trong khuôn viên trường, Kim Lập góp nhặt những mẫu chuyện nhỏ đời thường viết lên rất sống động và lôi cuốn, Viết  tiếp đi Kim Lập

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn