Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000070
Số lượt truy cập
15053654
Đò xưa, bến cũ, giọt sầu...rơi nhanh! ( tập 8). -Công Tử Miệt Vườn-
Ngày đăng: 2014-10-22 10:00:27

 

Mặc cho bà mẹ có bóng gió, chê bai Mỹ Ngà đến mấy, anh con trai cưng của bà vẫn không suy suyển tấm tình si dành cho cô này. Dù cho bà mẹ có dàn cảnh, giới thiệu cho anh bao nhiêu cô gái khác đẹp hơn, anh cũng không hề liếc mắt đến. Rốt cuộc, bà đành cắn răng chấp nhận đi cưới Mỹ Ngà cho cậu quý tử. Bà tiếc rằng từ nay những bà bạn có con gái đến tuổi gả chồng không còn tử tế, nồng nàn, o bế bà như xưa nữa... Để rồi ba tháng sau, đám cưới của Mỹ Ngà và Minh Đức được tổ chức thật long trọng, rỡ ràng.

Suốt buổi tiệc, Minh Đức tỏ ra là một chú rể hoàn hảo và hạnh phúc vì anh đã cuới đuợc Mỹ Ngà. Tiệc tùng đối với Mỹ Ngà không xa lạ vì cô chuyên phụ trách tổ chức sự kiện cho công ty. Nhưng trong ngày trọng đại của đời mình thì bên cạnh niềm vui lại kèm sự mệt mõi và nỗi bồn chồn lo lắng.

Cuối cùng Mỹ Ngà cũng thở phào nhẹ nhõm khi buổi tiệc kết thúc.
Rước dâu về, tan cuộc thì mọi người mệt rã. Ai về phòng nấy, Minh Đức thừa lúc không ai để ý, anh bế bổng cô dâu đưa vào phòng tân hôn. Mỹ Ngà không kịp phản ứng, cô đành nằm im trong vòng tay của anh.
- Mỹ Ngà, từ nay anh đã thật sự có em rồi!
Choàng tay qua cổ anh, Mỹ Ngà xiết nhẹ:
- Em sẽ giữ chặt anh mãi như thế này nè!
- Vậy sao?
 Anh cúi xuống môi Mỹ Ngà, cô nhẹ khép mi mắt, cử chỉ tự nguyện và hiến dân
g, cô thấy mình hạnh phúc khi đã thật sự là vợ của Minh Đức
Gối đầu trên tay anh, Mỹ Ngà cảm nhận một sự mất mát rất thiêng liêng và hoàn toàn sung sướng vì cô biết một điều không bao giờ thay đổi đó là cô và Minh Đức đã là của nhau.

Cuới xong, nguời ta đi huởng tuần trăng mật ở tận Nha trang hay Dalat, còn Mỹ Ngà lại muốn về quê Chợ lách để đuợc ở bên mẹ. Một tuần lễ qua nhanh, sáng nay vợ chồng Mỹ Ngà trở lên Saigon. Trong lúc đợi đò cô thóang nghĩ vu vơ, cũng trên cây cầu nhũi bắc trên bến nuớc này, không biết bao lần cô đã từng một mình đứng đợi đò sang sông. Lần sang sông này cô không lẻ loi cô độc nữa, từ nay bên cạnh cô đã có nguời chồng yêu thuơng cho cô một bờ vai vững chắc để cô nuơng tựa buớc đi trên đuờng đời.

Khi về sống chung một nhà, dần dà bà mẹ chồng đón nhận cô con dâu Mỹ Ngà với tấm lòng thuơng yêu, vì với bà, cô luôn dịu dàng hiền hậu. Cô rất biết lấy lòng bà: mỗi khi có dịp mừng của bà, hay nhân một ngày lễ lộc gì đó, cô đều khôn khéo tặng bà một món quà mà bà ưa thích.
Tháng nào lĩnh luơng ra cô cũng đưa bà đi mua sắm, nhìn bà vui vẻ đi bên đứa con dâu vào tiệm nguời ta cứ ngỡ cô là con gái ruột của bà. Cô tíu tít ép bà hết thử áo này đến thử đồ bộ kia, rồi cô dành trả tiền mua quần áo cho mẹ chồng. Để bà khỏi thắc mắc, cô nói:
- Tiền nầy do anh Đức làm ra, mẹ có quyến xài, ảnh sẽ rất vui khi biết mẹ dùng tiền nầy.
Sau đó, hai mẹ con
cô vào quán nghỉ chân, ăn bánh, uống cà phê, uống trà, ăn kem...
Nghe bạn bè mách nơi nào bán hàng hạ giá cô chạy về hối bà thay đồ lẹ lẹ đi mua sắm với cô, cô lấy lý do vì chỉ còn một hôm nữa là hết hạn, không mua uổng lắm! Có hôm cô đưa bà đi xem cải luơng, xem phim đến khuya mới về, báo hại Minh Đức ở nhà chờ cửa với cái bụng đói meo! Cô nói làm như vậy để chồng cô
mới biết quý cái không khí ấm áp của bữa cơm bình thường mỗi ngày trong gia đình.

Dạo truớc bắt gặp Mỹ Ngà ở cùng phòng với con trai mình giữa đêm hôm khuya khoắc, lời giải thích của Minh Đức sau đó cũng khá là thuyết phục, nhưng khi nghe cậu ta đòi cuới vợ gấp, bà lại nghĩ ngay đến cái đám cuới "khắc phục hậu quả" nên dù có hơi tiếc cô dâu hụt Chung Ánh, bà cũng vui vẻ chấp nhận liền vì nghĩ mình "mua trâu đuợc nghé". Ai dè cuới dâu hơn hai năm rồi mà chẳng thấy vợ Minh Đức bầu bì gì hết!

Sốt ruột vì bà ca mãi cái điệp khúc: "Hồi mẹ bằng tuổi con mẹ đã có con cái đề huề. Con sanh mau mau cho mẹ một đứa cháu ẵm bồng là tốt nhất, mẹ thèm cháu nội lắm rồi!" Mỹ Ngà âm thầm đi làm xét nghiệm coi có phải tại mình hiếm muộn? Bác sĩ cho biết vấn đề chậm con là do nơi ông chồng. Cô lấy hẹn rồi rủ Minh Đức, hai nguời cùng đi khám, ba ngày nữa có kết quả. Cô dành đi lấy với lý do hôm đó cô đuợc nghỉ buổi chiều. Khi về, cô chìa tập hồ sơ, giọng vui vẻ nói với chồng và mẹ chồng:

- Dạ, hai đứa con đều không có trục trặc gì, bác sĩ dặn canh đúng chu kỳ trứng rụng và bồi bổ cho anh Đức, cần nhất là tâm lý ổn định sẽ có bé bi ngay. Cô còn lôi ra một lô một lốc thuốc bổ, ngày nào cũng lấy thuốc, rót sẵn nuớc ép Minh Đức uống đều đặn. Anh tuân thủ một cách nhiệt tình.
Sáng nay khi vừa mới tới công ty, cô đã phải chạy ào vào nhà vệ sinh với cơn chóng mặt và buồn nôn ập tới một cách bất thường. Sau cơn nôn khan, cổ họng cô khô rát và vô cùng khó chịu, cô rót cho mình một ly nuớc mát để dịu bớt. Trong suy nghĩ, cô buột miệng cười tủm tỉm:" Hay là mình sắp có em bé?".
Cuối tuần, mẹ Minh Đức luôn chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn hơn ngày thường. Hôm nay cũng vậy, trên bàn có nhiều món rất hấp dẫn, mực xào, cá lóc chiên, canh chua, toàn món khoái khẩu của cô. Bữa cơm ngon là thế lại bị cô phá hỏng, chỉ mới húp muỗng canh đầu tiên, cô đã không kìm được chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Minh Đức phát hỏang, liên tục hỏi cô có bị làm sao không?
Mẹ chồng cô nghĩ ngợi một chút rồi hỏi:
- Hay là vợ con có thai rồi?
Dìu Mỹ Ngà ra ghế ngồi, anh lấy khăn nhúng nuớc ấm lau mặt mũi cho cô.
- Mẹ trông chừng dùm vợ con, để con ra hiệu thuốc chút xíu về liền.
Kết quả thử thai có hai vạch hồng, cô làm mẹ thật rồi!
Mỹ Ngà không ngờ trên đời này vẫn tồn tại những điều kỳ diệu lớn lao đến thế, cảm ơn ông trời đã ban cho cô niềm hạnh phúc này. Cô dang rộng hai tay chào đón đứa trẻ này từ rất lâu, rất lâu rồi nhưng lại không nghĩ sinh linh bé nhỏ ấy đến theo cách này. Và cho dù là cách nào thì đó vẫn là con cô, cô sẽ bảo vệ thật tốt, yêu đứa trẻ thật nhiều, giống như cái cách cô yêu Minh Đức vậy.
Mỹ Ngà đuợc nuông chiều hết mực, bà mẹ chồng luôn nhắc nhỡ phải kiêng cữ, ép ăn những thức bổ duỡng dành cho bà bầu.
Bà nói:
- Đuợc trông thấy mặt đứa cháu đích tôn dù cho có nhắm mắt cũng cam lòng. Mẹ cứ nghĩ nó là cháu trai, vậy con hãy sinh cho mẹ một đứa cháu nội trai con nhé!
Tội nghiệp! Bà mất vì một cơn đau tim truớc khi thấy mặt đứa cháu. Lúc đó Minh Đức vắng nhà vì có việc phải ra chi nhánh ngòai Hanoi, là ngày chủ nhật, Mỹ Ngà ở nhà với bà, bà ngã đánh hụych ngay truớc mặt cô. Cô hỏang lọan, bốc điện thọai gọi cấp cứu, vừa nói dứt, cô nghe xây xẩm mặt mày xỉu luôn. Đứa bé mới tám tháng phải sinh mổ vì sản phụ quá yếu, chỉ nặng có 2,8 kg. Minh Đức tức tốc về lo chôn cất mẹ. Mẹ Mỹ Ngà lên ngay khi đó để chăm con chăm cháu.
Đứa trẻ sinh non phải nuôi trong lồng kính đến hai tháng sau mới đem về nhà. Bà con đến thăm nói thằng bé khắc tuổi bà nội nên khiến xui như vậy, và trông nó chẳng có nét gì giống cha.

Minh Đức thản nhiên bỏ ngòai tai:
-  Ối dào! đứa trẻ mới sinh còn đỏ hỏn, nhìn đứa nào như đứa nấy biết gì mà nói; còn con nguời ta già thì chết, nghĩ bậy gì đâu không!

Nhưng có lần khiến anh không còn bình tâm đuợc nữa. Ấy là lần Minh San bị sốt xuất huyết khi thằng bé lên ba tuổi. Nó đã được truyền máu khi điều trị. Anh đã xem hồ sơ bệnh án ... Loại máu của Minh San là B + , còn máu của anh là A- ...Như vậy, về mặt y học, Minh San không thể là con của anh.
Sự việc đành rành như vậy nhưng anh vẫn không tin, cũng có thể có sự nhầm lẫn nào đó! Muốn rõ ràng hơn, anh lấy mẫu tóc của anh và của đứa bé đi xét nghiệm DNA. Anh lo lắng, bồn chồn không yên trong suốt tuần lễ hẹn lấy kết quả. Cuối cùng ngày hẹn cũng đến, ngồi trong phòng chờ gọi đến luợt mình anh thấy hối hận. Anh đổi ý, buớc đến cái rổ nộp giấy tờ để rút lại phiếu hẹn, nhưng cô nhân viên đã gom hết vào trong văn phòng rồi. Thờ ơ nhìn những nguời khác đang ngồi cùng băng ghế chờ đợi như mình anh tự hỏi:
- Bấy lâu nay gia đình vui vẻ hạnh phúc, nay ta đi làm xét nghiệm để làm gì? Nếu kết quả Minh San thật sự không là giọt máu của ta, từ nay ta sẽ sống sao đây? Ta có còn thản nhiên khi biết rõ sự thật?
Đọc phiếu kết quả, những hàng chữ trên ấy như nhảy múa truớc mặt. Anh tiến ra cửa với những bước chân lảo đảo chứ không còn đứng vững nữa. Cố nén lòng anh tự nhủ:
- Không khóc! Không đuợc khóc! Ông trời ơi, sao ông cay nghiệt đến vậy...Mỹ Ngà ơi! sao em nỡ phản bội anh?
Anh không nhận rõ mọi việc xung quanh nữa, và cứ thế, anh phóng xe đi trong tâm trạng mơ mơ màng màng giống như người say ruợu. Thế mà không hiểu sao, anh cũng về đến nhà an toàn. Dựng vội chiếc xe, anh buớc vào trong. Minh San đang luẩn quẩn bên bà ngọai trong bếp, thấy ba, đứa trẻ chạy lại ôm chân anh reo mừng :
- A...ba về!

Anh nhìn nó một cái rồi đưa tay đẩy nó ra.

Bà giáo chưa kịp nói gì với con rể, thì Minh Đức đã lui ra rồi. Anh gom hết những chai rượu có trong tủ kiếng đem về phòng. Anh điên tiết bật nút rồi ngửa cổ uống hết từng ấy chai ruợu không chừa một giọt. Anh mang hình chụp chung giữa anh và Mỹ Ngà ra xé nát rồi ném vương vãi khắp nơi. Cơn say đã làm cho anh mất hết lý trí. Tất cả những gì vớ đuợc trong tầm tay, anh đập vỡ tan nát, vứt bừa ra đấy. Thế nhưng có một thứ anh không bao giờ đập vỡ được - đó là Mỹ Ngà - anh vì yêu nên không bao giờ anh muốn đẩy nàng ra khỏi cuộc đời mình!
Đêm ấy, Mỹ Ngà đi dự chiêu đãi khách hàng đến khuya mới về. Bà giáo đón cô ở chân cầu thang, thì thầm kể lại mọi diễn tiến ban chiều, cô nói vài lời trấn an mẹ rồi đi thẳng vào phòng vì cửa không gài. Minh Đức đã ngủ và nằm ngửa ra giường, hai chân thòng xuống đất. Đỡ cho anh nằm ngay ngắn, cô thay đồ rồi đi dọn dẹp đống đổ nát lòng thắc mắc không biết chồng mình đã nghi ngờ chuyện gì rồi! Sáng hôm sau, cô lại có chuyến đi công tác Dalat một tuần, Minh Đức còn ngủ, nên cô vẫn chưa có dịp hỏi anh. Cô sọan vài vật dụng cần thiết bỏ vào chiếc valy con xách xuống nhà. Cô báo tin cho mẹ hay lúc ba nguời ngồi ăn sáng với nhau. Nhìn vẻ mặt không vui của bà cô muốn phân trần nhưng không tiện bàn bạc truớc mặt trẻ con nên thôi, đợi lúc cô về hẵn tính.
Ăn xong cô buớc lên nhà trên, cưng nựng chơi đùa với thằng bé một lúc cho đến khi xe đến đón. Đã quá quen với những chuyến vắng nhà của mẹ nên nó chỉ ôm hôn cô chào từ biệt, chớ chẳng mè nheo như những đứa trẻ đồng trang lứa.

Hai tuần sau, câu chuyện diễn ra trong phòng họp công ty nơi Minh Đức làm việc.
- Cậu nói đi, chúng ta sẽ chọn kịch bản nào để quảng cáo?
Hỏi đến lần thứ hai vẫn không được câu trả lời, ông Trần xếp của Minh Đức bước đến gần, vỗ mạnh lên vai anh một cái.
Choàng tỉnh, Minh Đức nhìn quanh ngơ ngác:

- Hả ! Anh nói gì? Cuộc họp bàn đến vấn đề gì rồi ?
Ông Trần nhìn Minh Đức lạ lẫm:

- Cậu sao vậy? Cuộc họp tan hơn 10 phút rồi, mà cậu vẫn không biết ư? Cả tuần nay, sao cậu như người mất hồn thế hả?
- Không có gì!
Lắc đầu, Minh Đức bỏ gọn mớ hồ sơ vào cặp.
Ông Trần nhìn thẳng vào mặt anh:
- Đừng giấu tôi . Vợ chồng cậu có chuyện gì giận hờn, đúng không? 
Minh Đức lắc đầu gượng gạo:
- Không có.
Ông Trần nheo một con mắt lại:
- Không có, mà cả tuần nay cậu đi đâu cũng có một mình. Sao? Chuyện gì kể tôi nghe, xem có giúp được gì không ?
Nhìn ông, Minh Đức chợt thèm kể cho ông nghe tất cả, mong nhận được từ ông một lời khuyên sáng suốt, nhưng vừa toan mở miệng, lại thôi. Anh biết câu chuyện của mình không thể tâm sự với ai, bởi nó bất thường, chẳng giống chuyện của ai trên thế gian này.
- Sao hả? Nóng lòng, ông lên tiếng giục.
Lắc đầu buồn bã, đưa mắt ngó đồng hồ, Minh Đức chợt lên tiếng hốt hoảng:
- Thôi chết ! Đến giờ rồi, tôi phải về đón bà xã thôi.
- Đón Mỹ Ngà ư ?
 Ông Trần lẫm bẫm:
-  Cậu này xem nhầm đồng hồ hay sao chứ? Mới 3 giờ, hãy còn sớm hơn 1 tiếng nữa kia mà. 
Minh Đức không xem lộn giờ như ông Trần nghĩ. Hôm nay, anh cố tình về sớm, quyết gặp Mỹ Ngà cho bằng được, để hỏi cho ra lẽ, không thế nào để cô cứ lừa dối anh như thế ?
Minh Đức lái xe đến công ty của Mỹ Ngà, còn sớm, anh đỗ xe bên lề đuờng chờ vợ. Vừa thấy cô, anh rồ máy xe chạy đến sát cổng, thì có chiếc xe đỗ xịch bên cạnh cô, cửa mở ra và cô buớc lên ngồi cạnh ông giám đốc trẻ. Hắn ta nghiêng nguời qua thắt dây an tòan cho cô, rồi cho xe chạy đi.
Minh Đức
vào quán rượu ngồi lặng lẽ một mình đến tối. Chưa bao giờ anh có nỗi day dứt pha lẫn bồn chồn như hôm nay.  Đúng ra cảm giác đó đã có từ lâu, nhưng bị cuốn theo công việc và với bản chất kiêu hãnh, anh không có can đảm nhìn rõ vấn đề. Để rồi chiều nay, khi biết mình sắp biết sự thật, anh thấy mình sụp đổ như thân cây mục rỗng.
Minh Đức ngồi rất lâu trong quán rượu, đến tối sẫm anh mới rời quán về nhà. Giờ đây, trong lòng anh, tình yêu ngày nào dành cho Mỹ Ngà chỉ còn là nỗi đau, một thoáng dư hương nào đó còn sót lại cũng chỉ đủ để ngậm ngùi mà thôi. Có còn gì nữa đâu mà lưu luyến! Tất cả đều là giả dối! anh nghĩ thế.
Xe ngừng lại, Mỹ Ngà buớc xuống. Cô vừa đưa tay vào ô nhỏ định kéo chốt thì cửa bật mở, Minh Đức lao ra chụp mạnh lấy cổ tay Mỹ Ngà:
- Em làm gì mà chiều nào cũng đi với cái thằng khốn nạn ấy. Có phải nó bây giờ trong mắt em quan trọng hơn anh nhiều?
- Anh nói năng cẩn trọng một chút có được không? Ông ta là giám đốc của em. Mỹ Ngà tức tối gằn giọng.
Minh Đức cố dằn cơn nóng bất chợt, tỏ ra dịu dàng hơn:
- Cho rằng anh nói bậy cũng được... nhưng em nghĩ xem... chiều nào em cũng đi với hắn đến tối mịt mới về... nếu ngược lại là em... em có ghen không?
-  Anh lại nghĩ gì nữa đây?  Mỹ Ngà buồn bực.
 - Càng lúc em và anh càng không hiểu nhau. Bởi vì anh không làm việc trong một công ty lớn, không đảm trách một nhiệm vụ quan trọng... Nếu anh là em, anh sẽ thấy áp lực công việc là như thế nào. Gần đây công ty của em ký một loạt hợp đồng với các công ty nước ngoài. Khách hàng càng đông công việc càng nhiều hơn. Em vất vả làm thêm như vậy là vì cái gì?Vì gia đình này, đối với em là trên hết anh hiểu không?
Mỹ Ngà càng nói Minh Đức càng đau xót. Anh lắc đầu liên tục rồi bật cười lớn.
- Anh cười cái gì?Tại sao lại cuời?
Khó chịu khi bị người đi đuờng nhìn ngó, Mỹ Ngà lôi tuột chồng vào sân nhà, ấn anh ngồi xuống băng đá duới gốc cây ngọc lan, phàn nàn:
- Vô nhà rồi nói, anh phải giữ gìn ý tứ một chút chớ!
Minh Đức nhếch mép cuời.
Mỹ Ngà nói trong nuớc mắt:
- Em nghĩ sâu xa đến tương lai không phải vì một mình em đâu, em làm vậy không đúng hay sao?
 Bất chợt Minh Đức thốt lên:
  - Mỹ Ngà! Em thay đổi rồi. Đúng! Anh ngu dốt, bất tài, không được đảm nhiệm một chức vụ quan trọng trong một công ty lớn... Anh không hiểu gì cả, nhưng điều duy nhất anh biết được là em thay đổi rồi, em không còn là Mỹ Ngà truớc đây nữa rồi!
  - Rất tiếc! Nếu anh đặt mình vào vị trí của em, em tin anh sẽ hiểu em nhiều hơn!
Nỗi đau đớn của Minh Đức cũng không một chút nguôi ngoai.  Chàng rít lên:
- Hiểu rất nhiều là bao nhiêu? Và bao nhiêu mới đủ đây? Có phải tuân theo mệnh lệnh của em, cứ ngồi suốt ở nhà, không cần đến đón em nữa, để yên cho em được tự do leo lên chiếc xe bóng bẩy của ngài giám đốc, ung dung cùng ông ta đi tiếp khách ngoại quốc ở các nhà hàng sang trọng, ngang nhiên sánh bước cùng ông ta trong các buổi tiệc của giới thượng lưu là hiểu em, là thông cảm sâu sắc cho em? Có phải như vậy không? Em thích như vậy lắm có phải không?
-  Minh Đức! quả là ngòai sức tưởng tượng của em. Anh giống như một người không còn lý trí nữa! ! Giây phút này đây anh thật là đáng ghét.
Mỹ Ngà giận đến muốn ngạt thở. Nàng nhìn sững vào Minh Đức mắt long lên:
-  Anh điên rồi mới nghĩ về em như thế. Đừng tưởng anh ghen thì muốn nói gì cũng được. Anh ghen vô lý lắm. Tôi... tôi tưởng anh là một người rộng lượng, hiểu biết... Nào ngờ lòng dạ của anh hẹp hòi, xấu xa. Anh có quyền xa tôi nếu anh cho rằng con người của tôi đê tiện, hạ cấp... Tuy nhiên anh không có quyền sỉ nhục tôi.
Mỹ Ngà uất ức khóc òa lên, bước đi và không nói thêm câu nào. Vào nhà thấy chìa khóa chiếc SH gắn sẵn nơi cổ xe, cô dẫn xe ra, leo lên rồi rú ga vọt nhanh ra khỏi cổng, mặc cho
mẹ cô ngồi chết lặng nhìn theo ngơ ngác.
 - Mỹ Ngà, Mỹ Ngà! Minh Đức gọi to, lao theo giữ nàng lại nhưng không kịp nữa.
Cảnh vật trước mặt anh chỉ như chìm vào khoảng trống hư vô.

Còn lại một mình, Minh Đức ngồi trơ ra trong bóng tối. Đốt điếu thuốc, chàng rít một hơi dài, lòng day dứt, hối hận. Tại sao mình đối xử quá đáng với nàng như vậy?Tại sao mình có thể thốt ra những lời nặng nề như vậy? Mình không hẹp hòi xấu xa như nàng đã nghĩ đâu, mình yêu nàng hơn mọi thứ trên đời này mà!

Anh lặng người quay vô nhà, lê những bước chân nặng nề lên cầu thang với trái tim tan nát. Mỹ Ngà chạy xe đi trong nỗi uất nghẹn, cô phóng thật nhanh, con chó trong căn nhà bên phố lao ra, tránh nó cô chao tay lái chếch sang trái, chói mắt vì ánh sáng lóe lên từ chiếc xe tải đang lưu thông chiều nguợc lại. Rầm...chiếc xe ngã lăn kềnh, còn cô văng vào trụ đèn xi măng bên lề đuờng. Có tiếng nguời kêu lên: máu chảy nhiều quá, ai đó gọi cấp cứu dùm đi... giao thông ùn tắc, xe cảnh sát, xe cứu thuơng...tiếng còi hú inh tai..rồi đám đông giãn ra, xe cộ tiếp nối lưu thông, trả lại sinh hoạt bình thuờng cho đuờng phố.

Bà giáo lo lắng cả đêm không chợp mắt đuợc vì Mỹ Ngà không về, bà gọi vào điện thọai cầm tay của cô cũng chẳng đuợc.
Minh Đức có việc phải bay ra Hanoi, nên lúc 5 giờ sáng truớc khi đi anh ghé qua phòng mẹ vợ, anh ngần ngừ muốn nói gì đó nhưng thấy đèn tắt tối thui, bên trong êm ắng, nên lắc đầu đi thẳng.

Sáng ra, nhân lúc đứa cháu còn ngủ, bà giáo mua bán thật nhanh nơi khu chợ tự phát gần nhà. Về đến truớc cỗng, bà nghe tiếng xe Honda dừng ngay phía sau, bà quay lại và luống cuống đến run tay khi thấy hai người công an đang xăm xăm bước đến.
Người công an lớn tuổi bật hỏi:
- Bà làm ơn cho tôi hỏi, phải đây là nhà của ông Phan Minh Đức?
- Dạ.
Người cảnh sát trẻ tiếp lời:
- Chúng tôi là cảnh sát giao thông, nhiệm vụ của chúng tôi là đến báo tin cho gia đình hay: bà Mỹ Ngà - vợ ông Phan Minh Đức -  đã bị tai nạn trên đuờng Cây Gõ, đuợc đưa vào bệnh viện Chợ Rẩy tối qua. Rụng rời tay chân, bà giáo đánh rơi giỏ xách đi chợ, đồ đạc trong giỏ lăn long lóc, bà mặc kệ, chạy vội, lên lầu đập cửa phòng ngủ gọi con rễ mà mãi không nghe trả lời, quên mất, mọi khi giờ này nó đi làm rồi! Bà lật nhanh cuốn sổ điện thọai gọi vào máy bàn lẫn di động cũng không liên lạc đuợc. Bà vào phòng lay đứa cháu ngọai đang ngủ dậy, thay đồ cho nó, quơ hết mớ tiền trong tủ bỏ vào túi xách phòng có khi cần đến, bà xốc đứa trẻ lên vai, vội vả ra đuờng bắt taxi vào bệnh viện. Liên lạc với phòng hành chánh, nguời ta cho biết vì vết thuơng quá nặng và mất nhiều máu nên nạn nhân đã qua đời trong lúc tải thuơng. Trao đứa bé cho cô nhân viên ngồi bên bàn viết cạnh cửa bế dùm, bà khóac chiếc áo chòang bảo hộ đi vào phòng lạnh của nhà xác để nhận diện nguời chết. Con bà nằm đó, đúng là con bà rồi, cô đã ra đi không kịp trối trăn điều gì cùng mẹ già con dại! Mới có mấy tiếng đồng hồ chứ lâu lắc gì cho cam mà cái chết đã chia lìa đôi ngã
âm duơng. Nguời ta yêu cầu bà ký vào các giấy tờ để làm thủ tục nhận thi thể thân nhân về chôn cất. Các dịch vụ mai táng lúc nào cũng đầy rẫy ở bệnh viện, chỉ cần bà thỏa thuận giá cả là họ sẵn sàng hòan tất từ A tới Z. Tuy không phải lỗi do tài xế gây ra cái chết con bà, nhưng công ty của anh ta cũng cử nguời đại diện phối hợp với gia đình, hổ trợ chi phí cho việc ma chay. Bà vẫn không liên lạc đuợc với con rễ nên phải tự quyết định việc chôn cất con gái mình. Ông bà mình cữ không cho đem người chết ngoài đường vô nhà, sẽ xui mãi đấy, nên đành để xác Mỹ Ngà nằm nơi nhà quàn của bệnh viện.
Nước mắt bà giáo không chảy nữa, nét mặt đầy vết chân chim của bà đanh lại, khô khốc lạnh lẽo. Bà ngồi bất động bên thi thể của Mỹ Ngà, bà thì thầm với đứa con thuơng yêu của mình, những điều chỉ riêng bà và con mình biết, bà vuốt từng sợ tóc bết máu đã khô nơi trán con, cho đến khi người ta yêu cầu bà lui ra để khâm liệm, bà mới đứng dậy. Từ đó cho đến lúc đưa linh cửu Mỹ Ngà đi an táng, bà không hề rơi một giọt lệ nào nữa. Bà lo lắng chu tất mọi việc bằng vào sự giúp đỡ của nguời đại diện của công ty bên gây ra tai nạn và vợ chồng đứa cháu. Mỹ Ngà đuợc yên nghĩ trong nghĩa trang gia tộc bên ngọai.
Sau tang lễ Mỹ Ngà, bà giáo dẫn cháu trở lên Saigon mà vẫn không gặp đuợc Minh Đức. Truớc đó bà đã nhiều lần gọi điện thọai cho hắn đều "ngoài vùng phủ sóng". Bà tìm thấy lá đơn xin ly hôn của anh ta dằn duới bình hoa bằng pha lê nơi bàn ăn .
- Không cần phải tuyệt tình đến thế con rễ ạ!
 Bà đặt xâu chìa khóa nhà kèm theo bản sao tờ khai tử của Mỹ Ngà bên cạnh lá đơn xin ly hôn.
Buổi sáng ảm đạm với cảnh vật buồn thiu, với lá vàng rụng rơi tan tác, chỉ với một ít tư trang, một bà già, một đứa trẻ thơ vừa mất mẹ, lặng lẽ rời nhà, lòng trĩu nặng một mối u hòai. Giữa dòng đời xuôi nguợc, họ dắt díu nhau đi đâu? Về đâu?
(Công tử Miệt Vuờn)

  @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Chị Vĩnh ơi, nhìn cháu bé biết ngay không phải là con của Minh Đức. Không cần biết con ai, thấy nó dễ thuơng là Phong kết rồi. Chị Vĩnh quen MĐ không? nói hắn " chê " thì cho Phong đi.

PhongTran

@Phong Trần ơi! Vĩnh cũng đồng ý với bạn, Minh Đức không nhìn, cho đi Vĩnh nhận liền vì đó là con trai.

Đọc qua truyện, thấy buồn thương cho số phận một con người, chưa hưởng được hạnh phúc bao nhiêu! ghét Minh Đức quá chưa nói rõ trắng đen mà bỏ đi như thế. Vô trách nhiệm.

Đoạn đầu một Mỹ Ngà dịu dàng dễ thương, luôn gặp may mắn, được sống trong sự yêu thương của mẹ....Đến đoạn kết lại rất buồn,một Mỹ Ngà không may mắn, số phận thật trớ trêu!

Thương cho thân phận Mỹ Ngà và người mẹ góa bụa có niềm an ủi là đứa con duy nhất mà giờ không còn nữa và phải đeo mang cháu, thật tội nghiệp biết bao.

Cám ơn tác giả đã cho thưởng thức một tác phẩm hay, nhưng cũng buồn khi đọc qua phần 8 nầy. tội cho bà giáo quá! mong được đọc truyện của CTMV

Mỹ Ngà ơi,hãy yên nghĩ,rồi ngày nào đó Minh Đức sẽ hiểu dù có muộn .Thương lắm tình yêu Mỹ Ngà từng dành cho Minh Đức.Mong cuộc sống tốt đẹp dành cho Minh San trong vòng tay yêu thương che chở của bà ngoại.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn