Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000043
Số lượt truy cập
15547144
EM LÀ AI? -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-10-13 09:52:43

 

Tập truyện " Phía sau bục giảng "

 EM LÀ AI?

 Tôi đi dọc theo hành lang vắng , xuống tầng trệt , định vào văn phòng , thì thấy chị hiệu trưởng đang đứng tựa người vào góc cột với vẻ mặt đăm chiêu .  Tôi đến bên chị , gọi khẻ:

      -Chị Hiền . Chị muốn gặp em ?

Chị Hiền quay lại. Đôi mắt chị nhìn tôi lạ lẫm , làm tôi cảm thấy bất an. Chị lặng lẽ đưa tôi tờ giấy gấp tư .

      -Em đọc đi.

Tôi mở tờ giấy . Những hàng chử nhảy múa trước mắt tôi . Đó là bức thư của trưởng trạm y tế Thị Xã gởi chị Hiền , với nội dung khiển trách tôi đã có hành vi khiếm nhả khi tôi đi khám bệnh . Lời lẽ trong thư rất nặng nề . Trong thư nói tôi chê bai bác sĩ định bệnh không chính xác , và tỏ thái độ nghi ngờ nhân viên phát thuốc không trung thực , “ăn bớt “thuốc của bệnh nhân.

      -Em đã nói gì khi đi khám bệnh tuần qua ?

Giọng chị Hiền nhẹ như cơn gió , nhưng nó xoáy vào đầu tôi rất đau , rất đau. Tôi thì thào :

      -Em có nói gì đâu . Em không hề chê bai bác sĩ , Còn về chuyện phát thuốc chắc là có hiểu lầm .Vì lúc em và Thảo đến nhận thuốc .Hân là người phát thuốc cho em . Trước đây Hân là học sinh lớp chị Thư chủ nhiệm ,Hân vẫn thường đến chơi với tụi em mà .Lúc Hân đưa em nửa hộp thuốc bổ , em có hỏi Hân –“ chỉ nửa hộp hả em ? “ vì em nhớ lần trước em được  nhận nguyên hộp . Hân xác nhận chỉ nửa hộp , em cười vui vẻ rồi về , thậm chí không quên mời Hân đến phòng nội trú của tụi em thăm chị Thư  . Em có thái độ gay gắt nào đâu . Cùng đi với em còn có cô Thảo .Nếu không tin thì chị có thể hỏi Thảo .

 Chị Hiền quay lại nhìn tôi , mỉm cười ý nhị ;

      -Chị hiểu rồi

      -Chị có tin em không ?

      -Tin. Và chị còn biết tại sao có bức thư này .

      - Tai sao?

      - Hân đang ghen với em . Mà trưởng phòng y tế là bà con của Hân .

      -Cái gì ?

      -Em không biết là sau khi ra trường , Hân về làm ở phòng y tế , và bây giờ đang quen thân với thầy Hưng sao?Thầy Hưng mà chị đã từng “cáp đôi “ cho em đó .Có lẽ Hân hiểu lầm thầy Hưng và em đã từng yêu nhau , nên muốn “phá vở hình tượng “ của em thôi . Không sao , chị sẽ có câu trả lời cho trưởng phòng y tế.

Tôi ôm đầu kêu khổ.

      -Vậy là chị hại em rồi .

Chị Hiền vuốt tóc tôi vỗ về 

      - Không sao . May là giữa Hưng và em …không có gì.Đúng ra chị không được để em biết về lá thư này . Nhưng chị muốn chính em giải thích , vì chị tin em .

       - Đúng là …”oan Thị Kính “

        -Thôi ngủ đi . Mai còn lên lớp .

Nhưng đêm ấy tôi có ngủ được đâu.Lòng tôi cứ nhói lên câu hỏi –“ Sao Hân làm như thế với tôi ? Dù gì em cũng đã từng ăn , ngủ trong phòng nội trú này .Mỗi lần em đến thăm cô chủ nhiệm của em , em đều được xem là học trò“cưng “ của cả phòng mà .”. Tôi kể mọi chuyện với chị Thư , thì bị chị “phán “ cho một câu

      -Chắc có hiểu lầm gì .

Tôi cố nuốt “cục tức “ xuống .Vậy là huề.

                      ****

Mấy hôm sau , tôi định đến xin gặp Trưởng phòng y tế , dù biết chắc gì “sếp” chịu gặp mình ? Nhưng trên đường đi , tôi thấy Hân đang chạy xe vào nhà thầy Hưng . Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều , tôi cũng đi thẳng vào nhà thầy.Nhìn thấy tôi ,thầy rất ngạc nhiên.

      -Cô Kim đến chơi à? Hân cũng vừa tới. Mời cô và Hân.

Tôi kéo ghế đặt vào vị trí đối diện với Hân . Thầy Hưng nhìn tôi dọ hỏi , tôi cố giữ bình tỉnh nói :

      -Xin phép thầy cho tôi được nói chuyện với Hân trước mặt thầy . Cứ xem như thầy là người “ làm chứng “ cho câu chuyện giữa chúng tôi . Được không ?

Chưa biết chuyện gì nhưng thầy vẫn gật đầu đồng ý . Quay sang Hân , tôi hơi cao giọng :

        - Hãy nhìn thẳng vào mắt cô và nói thật mọi việc . Được không Hân ?

         - Dạ

         -Tuần vừa qua , cô có đi khám bệnh .Khi đến lãnh thuốc , chính em là người phát thuốc cho cô , đúng không ?

-Dạ đúng

-Khi đưa cho cô nửa hộp thuốc bổ , cô ngạc nhiên nên có hỏi , và em xác nhận chỉ nửa hộp .Cô không nói gì thêm , cũng không hề tỏ thái độ bất bình hay nghi ngờ gì về số lượng thuốc đã nhận . Phải không ?

- Dạ phải

-Trước khi về , cô còn rất nhả nhặn mời em đến phòng nội trú chơi vì  cô Thư rất nhớ em . Đúng không ?

-Dạ

- Thái độ của cô hôm ấy , em thấy có gì đáng chê trách không ?

- Dạ không

-Vậy mà cô đang bị trách là người khiếm nhả . Nhưng không sao , thầy Hưng sẽ là người làm chứng cho cô vụ này . Cám ơn về những gì đã trao đổi . Bây giờ thì… xin phép ra về .

Không cần biết hai người có phản ứng ra sao , tôi lạnh lùng bỏ đi.Dù sao thì nỗi ấm ức của tôi cũng đã trôi khỏi cổ.

                           ***

Một năm sau đó , thầy Hưng và Hân kết hôn . Sau lễ cưới một tuần , Hân đột ngột đến phòng giáo viên  . Vì đang giờ học , nên trong phòng chỉ có chị Thư , anh Nhãn và tôi. Hân chào chị Thư bằng một câu hỏi :

      -Có anh Hưng ở đây không …chị?

      -Hả ? à có .

      - Vậy chị cho em gặp anh Hưng

Đến lúc này , chị Thư mới kịp nhận ra cách xưng hô mới của Hân . Hân gọi người đã từng là giáo viên chủ nhiệm của mình bằng “chị”. Đúng thôi , vì bây giờ Hân là vợ của đồng nghiệp chị Thư mà. Chị Thư đứng lặng thinh . Hân có vẻ ái ngại nhìn qua anh Nhãn . Nhãn lịch sự đứng lên :

      - Được rồi , để tôi đi gọi anh ấy .

Hân cười thật tươi

       - Cám ơn …anh.

Tôi bắt gặp nụ cười pha một chút chua chát của Thư . Chị nhìn thẳng vào mắt Hân nói chậm từng lời :

        - Cho dù bây giờ , hay sau này em là ai , thì trong mắt tôi , em mãi mãi vẫn là học sinh của các thầy cô đã từng dạy dỗ em .

Chị kéo tay tôi bỏ ra khỏi phòng.Mắt chị dường như đỏ lên ,chị lẩm bẩm  như tự hỏi chính mình :

      -Em là ai ?

 

Thái Thị Kim Lập

      Ghi chú : Tên nhân vật chính trong bài này đã được thay đổi

@Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Thời ấy mà có học sinh bất kính với thầy cô như em Hân , quả là một việc rất đau lòng . Nhưng bản chất em Hân thủ đoạn ,ném đá dấu tay ,thiếu dạo đức thì làm gì có lòng tôn sư trọng đạo. Buồn làm gì với hạng người đó .

Ngẫm lại, thời nay không ít những người học trò như Hân!

Nghề giáo tụi mình vui có buồn có thôi thì chọn niềm vui mà nhớ phải không bạn? theo Vĩnh nghĩ vui nhiều hơn buồn phải không bạn?

Đó là chỉ là một hạt sạn thôi bạn, còn dân ta từ ngàn xưa tới giờ vốn" tôn sự trọng đạo" mà.

Lời văn bạn kể rất mộc mạc dễ hiểu, nhưng ở đời mà chuyện như vậy là chuyện thường tình, nhất là ngày nay...

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn