Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000059
Số lượt truy cập
15546822
ĐÒ XƯA, BẾN CŨ, GIỌT SẦU....RƠI NHANH!( tập 7).-Công Tử Miệt Vườn-
Ngày đăng: 2014-10-07 09:37:57

 

Đám cưới Chung Ánh thật lớn và diễn ra rất long trọng, khách khứa ra vào tấp nập tạo nên bầu không khí ồn ào, tươi vui của ngày lễ trọng đại.
Vây quanh Chung Ánh là những cô bạn thân yêu ngày nào. Họ vẫn hồn nhiên cười đùa bên nhau, vẫn nghịch phá như thuở nào, chỉ riêng Chung Ánh sẽ không còn những tháng ngày vô tư ấy, khi cô sắp bước chân qua thềm cổng vu quy để bước theo chồng.
 
 
Mặc vào chiếc áo cuới, Chung Ánh cầm tay Mỹ Ngà nước mắt lăn dài:
- Mỹ Ngà ơi, tao là người có lỗi, tao có lỗi rất nhiều với anh Đức.
Mỹ Ngà sợ nhòe lớp phấn trang điểm nên lấy khăn giấy chậm nước mắt cho Ánh.
- Cô dâu thì không được khóc, hôm nay là ngày vui của mày, đừng nghĩ nhiều nữa. Dù sao thì con đường này mày đã lựa chọn rồi, đừng tiếc nuối để rồi phải sống trong dằn vặt. Biết đâu anh Đức cũng rất mong mày đuợc hạnh phúc, thật đấy!
Nhìn dáng vẻ âm thầm lặng lẽ của Chung Ánh, Tâm Hiền láu táu:
- Sao trông mày ủ rủ như con mèo uớt vậy hở Chung Ánh? Cô dâu phải tuơi lên thì chụp ảnh mới đẹp chứ. Mày héo rủ như thế này thì làm sao "ăn hình"?.
Mỹ Ngà khoát tay:
- Mày chẳng hiểu tâm lý gì cả, nhỏ Ánh buồn là đúng rồi. Lần đầu tiên lên xe hoa nó chưa có "kinh nghiệm" nên lo âu thế đấy!
Đang buồn đến rũ cả người ra thế mà Chung Ánh vẫn không nén được tiếng cười trước những lời tranh luận của các cô bạn tinh nghịch.
Cô lên tiếng:
- Mày đang "chúc phúc" cho tao đấy hả Mỹ Ngà?
- Đương nhiên rồi, đám cưới là phải chúc tốt lành chứ!
- Vậy mà mày biểu tao rút kinh nghiệm? Có nghĩa là kinh nghiệm cho lần sau chứ gì?
- Ôi dào! Tao không dám có ý nghĩ đó đâu, chú rể nghe được dám cái mông tao cao hơn cái đầu!
Tâm Hiền đế tiếp một câu:
- Phải rồi! Dẫu nó có ba đầu, sáu tay cũng không dám chúc mày lên "xe... bông" thêm lần nào nữa đâu!

Nghe tiếng pháo nổ bên ngòai,Tâm Hiền buớc đến vén màn cửa sổ nhìn xuống sân, cô reo to:
- Chú rể đến. Chú rể đến!
 Cả nhóm bỗng rộn ràng hẳn lên, họ chen nhau nơi cánh cửa sổ, xuýt xoa trầm trồ khi chứng kiến cả một đoàn xe du lịch dài hơn mười chiếc, đi đầu là chiếc xe kết hoa được trang hoàng thật lộng lẫy.
Mẹ Chung Ánh buớc lên lầu gỏ cửa phòng nói:
- Chuẩn bị đưa cô dâu ra chào khách nhé các con!
Nhớ đến nhiệm vụ của mình, Mỹ Ngà vội vàng kéo Chung Ánh đứng dậy, kéo vuốt nếp áo, sửa lại tóc tai, xong cô xoay người cô dâu một vòng xem xét coi đã chỉnh chu chưa, rồi cùng Tâm Hiền dìu bạn xuống nhà.
Ngay khi Chung Ánh vừa vén màn bước ra, tất cả ống kính như cùng một lúc chiếu thẳng về phía cô, máy camera hoạt động liên tục, máy chụp ảnh cũng lóe sáng không ngừng.
Mỹ Ngà bồi hồi xúc động nhìn theo ba của Chung Ánh lúc trao con gái vào tay chú rễ, con người ta ai cũng một lần trong đời trải qua giây phút thiêng liêng này. Bước theo tay dìu của cha mình, Chung Ánh như vô cảm, cứ hướng nhìn về phía trước qua lớp voan mỏng phủ hết khuôn mặt. Không một lần liếc nhìn chú rể, nhưng cô biết ánh mắt ấy đang chăm chú nhìn về phía mình.
Sau phần nghi thức ra mắt trước bàn thờ gia tiên là phần trao nhẫn. Giở tấm voan che mặt lên, chú rễ mỉm cười nhìn sâu vào mắt cô dâu thì thầm:
- Anh yêu em lắm, Ánh ơi! Anh mong đợi cái giây phút này biết bao! Có em anh mới được biết thế nào là tình yêu!
Chung Ánh hoàn toàn theo phản xạ tự nhiên không ý thức, đưa tay cho chú rễ nắm lấy để rồi cô đứng trân người khi trông thấy chiếc nhẫn được lồng vào ngón tay áp út của mình đồng thời với câu nói ấm áp vang lên sát bên tai:
- Đến luợt em đeo nhẫn cho anh đi chứ! Bây giờ anh mới cảm nhận đuợc mình thật sự có em, sau này dù có xảy ra bất cứ chuyện gì xin em hãy luôn tin vào tình yêu của anh
 

Không nén được lòng mình, anh siết chặt lấy vòng eo thon mảnh của cô dâu như che chở, như thương yêu đong đầy, đắm say của bao ngày tháng mong chờ...
Sau nghi lễ là đến phần đãi tiệc, Mỹ Ngà và Tâm Hiền cùng ngồi vào bàn có tụi bạn cũ. Một lúc sau Minh Đức tới,Tâm Hiền đưa tay lên vẫy anh ra dấu bảo ngồi vào chỗ còn trống bên cạnh Mỹ Ngà. Gặp nhau cả bọn nói cuời rôm rả, không ai thắc mắc gì về những ẩn khuất trong cuộc tình Chung Ánh - Minh Đức, cũng chẳng ai hỏi vì sao Chung Ánh làm đám cuới cùng chú rễ lạ hoắc. Tế nhị có thừa, không ai nỡ làm Minh Đức đau lòng hơn nữa!
Nhạc đám cuới trỗi lên, Chung Ánh cảm nhận bàn tay mình bị siết nhẹ, chú rễ dìu cô đến truớc tháp ruợu.
- Cô dâu chú rễ mời ruợu nhau đi!
Chung Ánh run lên khi chú rễ vòng tay kề ly ruợu vào môi cô. Đến khi ly ruợu trên tay cô kề vào môi chú rễ, vì quá hồi hộp, cô làm sánh ruợu ra ngòai.
- Bây giờ chú rễ hôn cô dâu một cái đi!
 
 
Bạn bè nhau nhau lên:
- Hôn đi, hôn đi!
Chung Ánh nghe lùng bùng lỗ tai vì mắc cỡ, cô uớc gì mặt đất nứt ra cho cô chui xuống. Bất ngờ chú rễ nâng cằm cô lên, hồn vía lên mây, cô thở hơi lên như con cá ngộp nuớc, cô không còn chút sức lực nào muốn khụyu xuống. Cô hãi hùng nhắm tít mắt lại, trong khi chú rễ chớp nhóang đã đặt môi lên ngay môi cô. Nhưng không hiểu sao ngay lúc đó, cô nghe chếnh chóang, lao đao rồi vụng về đáp trả nụ hôn.
Mọi nguời vỗ tay hoan hô, đám bạn của Chung Ánh thích thú, reo vui. Còn bà con hai họ và cha mẹ đôi bên cũng không giấu đuợc những nụ cười sung sướng mãn nguyện.
Tiếp đó là tiết mục cặp tân hôn đi từng bàn để chúc ruợu quan khách. Khi cô dâu chú rễ buớc đến bàn có Mỹ Ngà và bè bạn, Minh Đức chủ động thay mặt cả nhóm, đứng dậy nâng ly lên nói lời chúc mừng. Còn từ khi ngồi vào bàn anh giữ thái độ im lặng suốt, hầu như quên mất nguời bên cạnh.
 

Mỹ Ngà len lén nhìn Minh Đức, thấy gần như anh không ăn gì
mà chỉ lẳng lặng uống hết ly rượu này đến ly rượu khác.
Cô lo lắng:
- Thôi anh đừng uống nữa...
Minh Đức nhếch môi buồn bã:
- Anh đang đau khổ mà...em biết không?
Mỹ Ngà nhìn vào đôi mắt khắc khoải của anh mà thấy nhói lòng. Câu trả lời giản đơn nhưng lại làm cô cảm thấy buồn hiu hắt.
Đã gần nửa khuya, quan khách lần luợt ra về, lúc ấy các bạn ngồi chung cũng rời bàn tiệc, chỉ còn mỗi mình Mỹ Ngà loay hoay cùng Minh Đức say khuớt. Cô hỏi anh:
- Anh đến đây bằng gì vậy Minh Đức?
Minh Đức cố nhuớng cặp mắt lên nhìn cô đáp giọng lè nhè:
-  Xe gắn máy. Em muốn anh đưa em về không?
( Mỹ Ngà nghĩ thầm: ông này say xỉn đi chân đá chân xiêu, biết có còn mạng để về tới nhà không đây mà còn đòi chở tui về! Tui còn yêu đời lắm ông biết không vậy? Chỉ có nguời thất tình như ông mới liều mạng. Mà muốn chết thì ông đi chết một mình đi, đừng có rủ tui. Ôi trời! Chết xuống âm phủ làm ma mà cũng đòi có đôi có cặp?)
Nghĩ vậy, nhưng không nỡ để Minh Đức ra về trong tình trạng như thế, cô biểu anh ngồi đợi mình rồi buớc ra thềm nhà nơi có đôi tân hôn đang tiễn khách. Mẹ Chung Ánh cũng đứng đó, cô nói với bà cho gửi xe Minh Đức lại và muợn xe nhà cùng tài xế để đưa anh về. Trở lại bàn tiệc, cô thấy Minh Đức đã gục tại chỗ rồi, khiến cô và chú tài phải hết sức vất vả mới đưa đuợc Minh Đức ngồi vào băng ghế sau. Cô chui vào xe, vừa ngồi kềm Minh Đức, vừa căng mắt ra nhìn đuờng để chỉ cho lái xe về nhà anh ta. Đến nơi thì thấy nhà tắt đèn tối thui, gọi chuông cửa hòai cũng không ai ra. Cô đành nhờ chú tài lục túi Minh Đức lấy chìa khóa mở cửa, mò mẫm một hồi cô tìm ra công tắc điện bật đèn sáng lên. Sao nhà vắng hoe? Mọi khi thấy Minh Đức sống cùng nhà với mẹ mà! Đã làm ơn phải làm ơn cho trót, hai nguời ì ạch khiêng ông ma men vào nhà. Mỹ Ngà bảo chú tài đánh xe về nghỉ ngơi, để cô ở lại canh chừng đuợc rồi!
Thời trung học, Chung Ánh từng đưa bạn đến nhà Minh Đức học nhóm nên Mỹ Ngà rất quen thuộc nơi đây.
Tiễn chú tài ra về, Mỹ Ngà khóa cửa trở buớc vô nhà, định sửa lại thế ngồi cho Minh Đức thì anh ta nhổm nguời đúng lúc Mỹ Ngà vừa buớc tới. Anh ta ụa một tiếng rõ to rồi " cho... chó ăn chè", Mỹ Ngà lảnh đủ vào áo. Mặc dù rất "gớm" nhưng cô cũng ráng dìu thân mình đồ sộ của anh ta cho dựa vào mình, dùng tay kia vỗ vào lưng nhè nhẹ cho tới khi anh nôn ra kỳ hết. Nhìn anh ta ngã vật ra, vắt vẻo trên ghế trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, Mỹ Ngà lắc đầu, vừa chán nản vừa thuơng hại...
Ứ hự! Cô thở ra để dằn cục tức xuống, miệng lẫm bẫm:
- Có say xỉn thì cũng nhớ chừa đường về nhà chứ! Có đâu vừa làm đau khổ mình mà cũng làm đau khổ nguời khác như thế!
Thử tuởng tuợng làm cô dâu sẽ ra sao nếu đêm tân hôn bị lâm vào hoàn cảnh chú rễ say xỉn như thế này đây!
Tần ngần một lúc lâu, cô quyết định vào nhà tắm pha một thau nuớc ấm, dùng chiếc khăn lông nhỏ cô nhúng nuớc lau sạch mặt mũi cho Minh Đức. Cô mím môi ráng hết sức mới kê đuợc hai chiếc ghế bành sát lại với nhau, tháo giày cho anh rồi đặt anh nằm ngay ngắn trên ghế. Cô lấy khăn nóng đắp lên trán, Đức hơi nhíu mày nhưng vẫn nhắm nghiền mắt. Cô kiếm xô nuớc và cây lau nhà dọn sạch chỗ "bê bối" vừa rồi thì cũng gần... sáng. Lúc bấy giờ Mỹ Ngà mới có thì giờ nhìn lại tình trạng thảm hại của mình: giày dép đá văng nơi bậc cửa hồi nào không biết - chắc là để kè anh ta cho dễ, chiếc váy dài đang mặc bốc mùi hôi tởm lợm, phải đi tắm thôi! Cô tìm đại trong tủ của Minh Đức lấy bộ quần áo mặc tạm. Búi tóc cao lên đỉnh đầu cho gọn, xả nuớc vào bồn rửa mặt, cô xắn tay áo vò sạch chiếc đầm của mình, lấy móc phơi lên để mai còn mặc về.
Để đèn trong phòng sáng choang, cô buớc ra hiên nhà nhìn vào bầu trời đêm yên tĩnh. Bỗng nhiên trời đổ mưa hắt vào cửa sổ những sợi nuớc xiên xiên, hàng cây bên đuờng như chao nghiêng duới ánh đèn đuờng hiu hắt, cô rùng mình cảm thấy lạnh nên quay trở vào nhà. Minh Đức vẫn đang ngủ say trong tư thế hớ hênh không giống con giáp nào trong muời hai con cả. Cô lục tìm chiếc chăn, mím môi đắp lên nguời Minh Đức một cách nhẹ nhàng.
Mỹ Ngà ngồi bó gối yên lặng nhìn anh thật lâu, ngay trong giấc ngủ mà anh vẫn có vẻ không được thanh thản, thoải mái... Cố dằn lòng, nếu không cô đã đưa tay sờ vào những đường nét tuấn tú trên gương mặt anh, đúng là anh đã ốm đi nhiều quá!
Cô gục mặt xuống bàn vì cơn buồn ngủ kéo đến làm díp cả mắt. Chẳng tội lệ gì mà phải đày ải mình vì chuyện không đâu của nguời khác, cô muốn tranh thủ ngủ một chút. Ngồi như thế, cô ngủ quên lúc nào không hay, có lẽ do quá mệt.
Cái cảm giác đầu tiên khi Minh Đức bắt đầu nhận biết là nghe ê ẩm, rêm khắp mình mẩy. Hết cơn say, anh thấy đầu váng vất, nhức không sao chịu nổi và dường như có cả cơn đói bụng đang hoành hành.
Anh uể ỏai ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân rồi buớc ra. Thay bộ đồ sạch sẽ, anh cảm thấy khỏe khoắn, tỉnh nguời hẵn.
Đập vào mắt anh là dáng ngủ ngoan như con mèo con của Mỹ Ngà làm anh phải chạnh lòng.
Anh cảm thấy bối rối vô cùng, anh nhớ lại mình đã uống say bí tỉ trong ngày vu quy của Chung Ánh... Vậy là Mỹ Ngà đã đưa anh về nhà và suốt đêm qua cô đã ở lại đây với anh? Cô nàng còn tốt bụng làm cả những chuyện giống như nguời vợ hiền lo cho chồng
!
Sao mà anh lại có thể vô tâm đến vậy?
Minh Đức chần chừ một lát rồi luồn tay bế Mỹ Ngà đi vào phòng của mình, đặt cô nằm lên giuờng, kéo mền nhẹ đắp cho cô.

Mỹ Ngà đã giật mình thức giấc khi cảm nhận có ai đó đã ẵm mình trên tay, nhưng cô giả vờ say ngủ
, dụi đầu vào vùng ngực ấm áp của Minh Đức.
Trước khi Minh Đức định quay ra thì đôi tay Mỹ Ngà đã quấn chặt lấy cổ anh. Bây giờ đây, cô chỉ muốn duy nhất một điều là được ở bên anh và nói với anh những lời chân thật nhất của lòng mình, nếu không thực hiện ngay thì chẳng bao giờ có cơ hội lần nữa...
Cô thì thầm:
- Anh Đức!
Cô chỉ mới vừa gọi được tên anh thôi thì đã bật khóc ngon lành. Xót xa truớc những giọt nước mắt của cô, anh quay đi, nhưng Mỹ Ngà đã giữ mặt anh lại, bắt anh phải đối diện với cô:
-  Em yêu anh ngay từ lần đầu gặp gỡ. Anh hiểu không?
 Minh Đức nhìn cô một cách đắm đuối, không dằn được lòng khao khát, anh cúi xuống môi cô. Mỹ Ngà ngoan ngoãn khép mi mắt, thả trôi cảm giác, đón nhận và trao tặng nụ hôn đầu đời cho nguời mình yêu. Bấy giờ cô mới nhận ra sự rung động thật sự là như thế nào, một cảm xúc ngây ngất và đầy đam mê mà ở nơi đó ý thức không tồn tại.
Đến khi đôi môi đã rời ra, cô vẫn còn cảm nhận đuợc hương vị ngọt ngào của tình yêu tràn đầy, cô úp mặt vào ngực anh yên ấm, tin cậy.
Chưa bao giờ Minh Đức có cảm giác say đắm yêu thuơng như thế, bất chợt anh nhận ra chỉ có Mỹ Ngà mới mang lại cho anh cái cảm giác mà lúc ở bên Chung Ánh anh không thấy rung động đến vậy!
Tiếng Minh Đức nói nhẹ như thì thầm:

- Chia tay Chung Ánh anh đang rất cô đơn, anh cần một người bên cạnh mình. Em có chấp nhận làm một nửa của anh không?
Nhìn cô da diết, anh nói tiếp:
- Cho anh một chút thời gian, anh sẽ làm mọi cách để em có cái cảm giác của tình yêu thật sự và duy nhất!

 Mỹ Ngà luôn nghĩ rằng nếu có người nào phải dính líu tới cuộc sống tình cảm của cô, thì người đó chắc chắn phải là Minh Đức. Bởi vì chỉ có anh mới là người luôn có sự trùng phùng đầy ấp kịch tính với cô, hệt như những t
ình tiết thuờng hay xảy ra trong tiểu thuyết tình cảm của Quỳnh Dao vậy.
Cô cũng biết mình khó chiếm đuợc trọn vẹn tình yêu của Minh Đức một khi mà hình bóng của Chung Ánh vẫn còn vuơng vấn trong tim anh, nhưng cô yêu anh, cô chấp nhận hy sinh tất cả để cả hai cùng đuợc hạnh phúc .

Đồng hồ gõ đúng sáu tiếng, những tạp âm của một ngày mới đã rõ dần, rõ dần lên ...C
ó tiếng xe ngừng truớc nhà, tiếng nguời cuời nói xôn xao, tiếng cửa đóng mở bên ngòai.
Cô đẩy nhẹ anh ra, Minh Đức cũng không giữ cô lại, anh nới lỏng vòng tay. Cô tung chăn ngồi dậy, vừa buớc qua ghế ngồi thì nghe tiếng gõ cửa phòng.Tiếp đó, mẹ Minh Đức đẩy cửa buớc vô, bà ngạc nhiên khi thấy Mỹ Ngà xúng xính trong bộ đồ ngủ của Minh Đức và sự hiện diện của cô trong phòng anh ta vào cái giờ giấc quá ư là "nhạy cảm" này.

Mẹ Minh Đức im lặng quay ra, không quên gửi lại ánh mắt mang hình dấu chấm hỏi.
Mỹ Ngà có miệng mà không thể thốt nên lời. Sao để mẹ của nguời yêu bắt gặp mình trong hòan cảnh éo le vậy?
Minh Đức nghe se sắt con tim khi nhìn vào đôi mắt thất thần của cô. Anh thấy day dứt:
- Chắc anh không thể chờ đợi đuợc nữa. Vì danh dự của em và cũng vì anh yêu em, anh sẽ sớm đưa mẹ qua nhà em để tính chuyện hôn sự.
- Anh nói thật lòng? Có vội vả lắm không anh?
- Anh chọn em vì biết chắc chắn em yêu anh, rồi chúng ta sẽ có hạnh phúc!
Cô rụt rè hỏi:
- Bác đi đâu mà tối qua em không gặp? Tại em không thể bỏ anh một mình trong tình trạng say mèm, nếu có bác ở nhà thì đã khác đi rồi!
- Mẹ đi chùa Bà núi Sam sáng nay vừa về, em đừng lo lắng thái quá! Chút hiểu lầm thôi mà, anh sẽ giải thích mọi chuyện với mẹ.
Sờ chiếc váy của mình treo trên móc áo thấy còn hơi ẩm, cô hỏi muợn bàn ủi - ủi cho phẳng phiu để mặc lại.
Cô tìm mẹ của Minh Đức để chào từ biệt nhưng Minh Đức nói bà đã đi chợ rồi. Minh Đức đòi đưa cô đi ăn sáng nhưng cô thối thóat vì còn về Chợ lách thăm mẹ truớc khi trở lên Saigon.
-  À quên, tối qua em không dám đèo anh nên để xe anh lại bên nhà Chung Ánh, anh qua đó lấy về.
Ra khỏi cửa, cô còn ngóai lại trêu :
- Mà nè, qua đó lấy xe thôi. Lỡ gặp Chung Ánh đừng làm bộ dạng khó coi như hôm qua là "mất mặt bầu cua" lắm nha!
- Biết rồi mà! Em không có lòng tin nơi anh sao? Từ giờ trở đi em đừng bao giờ nhắc đến bất cứ cô gái nào khác với anh. Vô ích lắm biết chưa cưng! ( Còn tiếp )
Công Tử Miệt Vuờn

  @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn