Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000065
Số lượt truy cập
16571300
Tập truyện " Phía sau bục giảng "- MỘT GÓC CHO TÌNH BẠN.-Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-09-04 09:55:53

 

Tập truyện " Phía sau bục giảng "

MỘT GÓC CHO TÌNH BẠN

 Thư viện chiều cuối tuần thật vắng .Cũng sắp kết thúc năm học ,nên học sinh thay vì vào mượn sách , các em lo chuẩn bị ôn thi hoặc tổ chức cho những dự định nghỉ ngơi trong hè .Tôi ngồi một mình , quay lưng về cô quản thủ thư viện , tập trung đọc quyển sách mới mượn. Có bóng người thanh niên ngồi xuống chiếc ghế đối diện với tôi .Tôi ngẩn lên , gặp ngay đôi mắt nhìn tôi một cách tò mò :

-Kim đọc gì mà say mê vậy ?

Tôi úp sách lại ,để anh thấy được bìa và tựa quyển sách .Anh mĩm cười

            -Sắp hè rồi .Kim sẽ về quê nghỉ hè phải không ?

Tôi gật đầu thay cho câu trả lời .Anh lại nói tiếp 

           - Kim có thể không về quê, ở lại trường hè này không ?

Tôi ngạc nhiên , hơi cao giọng

            -Tại sao? Và để làm gì ?

            -Nếu Kim nói là " được " thì tôi mới cho biết lý do .

            -Nếu anh cho một lý do chính đáng , thì Kim sẽ ở lại .Còn nếu không …Kim phải về quê thăm ba má . Một năm xa nhà …Kim chỉ có được mấy ngày hè , làm sao …ở lại được ?

Anh ngập ngừng rồi êm lặng .Tôi lẳng lặng nhìn anh dò hỏi .Anh ấp úng nói thật nhỏ

            -Với tôi ,  hè này …có thể có nhiều thay đổi …Tôi mong Kim có mặt ở đây.Không làm gì hết …chỉ cần có mặt Kim …trong trường

            -Nhưng để …làm gì ?

            -Kim đi học lớp ..đan giỏ thủ công để vào năm mới hướng dẫn cho học sinh lao động

            -Sao anh không chọn một giáo viên nhà ở đây cho tiện .Đâu nhất thiết phải là Kim?

            -Không được sao?

            -Có lý do khác hơn không ?Nếu lý do này thì không được .

Anh lắc đầu rồi đứng lên .Tôi lo lắng nhìn anh ,nhưng không biết phải nói gì với anh .Nhìn anh rất lạ . Anh có vẽ rất buồn , tôi ái ngại vì làm cho anh thất vọng .Nhưng lúc ấy , tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều , dù thấy có chút gì bất thường trong thái độ của anh , nhưng tôi không cho là quan trọng lắm .Anh nhìn tôi một lần nữa ,buông thõng một câu

            -Tôi sắp …ra tòa rồi .

            -Hả ?

Anh mĩm cười khoát tay , rồi bỏ đi .Tôi lẫm bẩm " Đùa gì mà ác" .Sau đó tôi không gặp lại anh cho đến hết những ngày hè .


Sau một tháng về quê nghỉ hè thanh thản , tôi quay về trường ..Vẫn căn phòng tập thể quen thuộc , sân trường còn im vắng .Suốt buổi sáng , tôi lo dọn dẹp phòng ở tập thể. Buổi chiều , lúc tôi đứng tựa bancon nhìn xuống sân trường thì chợt thấy anh .Anh ngẩn lên , đưa tay vẩy

            -Kim mới lên hả?

            -Dạ

            -Có thì giờ để nói chuyện với tôi không ? Tôi lên phòng các cô được không ?

            -Mời anh.

Khi ngồi đối diện với anh trong căn phòng tập thể ,anh mới kể tôi nghe chuyện của anh  .Giọng anh đều đều , nghèn nghẹn

            -Ba tôi mất từ lâu .Anh , chị đều đã có gia đình riêng .Chủ nhà của căn nhà thuê mà tôi đang ở với má tôi  , đột ngột đưa tôi ra tòa nhằm đuổi tôi đi .  Có lẽ không bao giờ tôi quên phiên tòa đó . Thật là đau đớn và nhục nhã .Không dễ gì để tìm một căn nhà mới trong thời gian cấp bách như vậy .Chị Hiền muốn tôi đưa má tôi vào trường cùng ở phòng tập thể , nhưng làm sao được .Tôi phát điên trong những ngày ấy .

            -Thì ra …anh nói với Kim anh sắp ra tòa là …thật?

            -Cô nghĩ tôi nói đùa?

Tôi gật đầu . Lúc ấy tôi thèm tự đánh cho mình mấy cái tát quá. Anh mĩm cười kể tiếp

-Trừ chị Hiền ,tôi không nói chuyện này với bất cứ ai .Lúc ấy , thật sự tôi rất muốn cô ở lại trường .Tôi biết cô không thể giúp tôi , nhưng cô là người bạn duy nhất tôi tin .Cô sẽ không coi thường tôi , cô có thể cảm thông cho hoàn cảnh của tôi …Nhưng cô đã không ở lại .

-Vì anh không nói rỏ lý do …Bây giờ thì sao ?

-Mọi việc đã được thu xếp ổn thỏa .Tôi đã tìm được một căn nhà nhỏ , trong một miếng vườn , cách hơi xa trường nhưng tạm ổn rồi .Hôm nào mời cô đến tham quan "tệ xá"

Nói xong , anh vẽ cho tôi lối vào nhà anh .Tôi cảm thấy như mình có lỗi khi làm anh thất vọng trong những ngày anh cần một người bạn như tôi . Câu chuyện của anh cũng làm tôi cảm thấy ray rức. Tôi không tưởng tượng được cảnh anh phải đương đầu với một phiên tòa , chỉ nhằm đuổi hai mẹ con anh ra khỏi căn nhà đang ở .Sao người ta không dùng sự dàn xếp nhẹ nhàng hơn ? Một khoảng thời gian cần thiết để anh tìm nhà mới chẳng hạn .Làm giáo viên trong thời buổi này không còn được tôn trọng vì nghèo , vì không thể ra khỏi căn nhà thuê đúng hạn ? Tình người nằm ở đâu khi đưa một người hiền lành như anh đối diện với "quan tòa" ? Tôi thật sự cảm nhận được nỗi đau trong từng lời anh nói " Có lẽ không bao giờ tôi quên phiên tòa đó . Thật là đau đớn và nhục nhã " .  Và cũng đúng như anh nói , hè năm ấy có thể xem là bước ngoặc trong cuộc đời anh .Bởi vì từ nỗi đau ,người ta càng có ý chí để phấn đấu vươn lên . Từ nỗi đau , người ta càng có thêm sức mạnh để bước về phía trước .Anh là một người như vậy .Đến bây giờ thì anh đã đạt được những thành công rất lớn trong cuộc sống .Nhưng thật lòng , tôi vẫn mong mình giữ được hình ảnh về anh trong những ngày hè năm ấy .Đó là kỹ niệm đẹp nhất mà tôi còn giữ lại ,một góc cho tình bạn giữa anh và tôi .

Thái Thị Kim Lập

   @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Tôi nghĩ Kim Lập đến giờ vẫn còn thấy dằn vặt về việc bỏ lỡ dịp giúp bạn năm xưa . Bạn có trí nhớ rất tốt , những kỷ niệm được ghi lại có sức sống .

KH để ý rổi đó, bài viết của Kim Lập, bao giờ cũng thế, khi mở đầu câu chuyện, rất nhẹ nhàng và rất từ từ dẫn dắt người đọc đeo đuổi rồi bị cuốn hút vào câu chuyện, rồi bị vỡ lẽ ra...và câu chuyện nào cũng mang một ý nghĩa đầy tình người và rất cảm xúc.Thật ngưỡng mộ cách viết văn của KL,khiến cho người ta xem xong phải mơ màng, tưởng tượng thêm một đoạn nữa về câu chuyện ấy.Hay lắm nghen!

Lúc bạn cần mà mình không ở bên bạn, chắc là ray rức lắm phải không? Có lẽ nhớ hoài, bài viết của bạn hay lắm, mong được đọc bài viết của bạn.

Xem ra tình cảm của tác giả và bạn chắc là thân lắm phải không?Bạn viết truyện dễ hiểu, sử dụng cảnh... rất tự nhiên nó hòa hợp với câu chuyện vừa đủ nên đọc là hiểu ý ngay. Mong được thưởng thức nhiều bài của bạn.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn