Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000082
Số lượt truy cập
15026940
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ PHẦN VI. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2014-04-24 12:01:28

 

                                          Chuyện tình một bài thơ phần VI                      
 
                Ông Ngô Tôn Ấn là hiệu phó của trường cao đẳng sư phạm Cửu Long, cũng là thầy giáo dạy môn tâm lý, và bộ môn chính trị của trường, thầy là người chịu trách nhiệm về chất lượng đào tạo cho giáo sinh, thầy hy vọng những học sinh của trường sẽ trở thành những thầy giáo trẻ ưu tú, giỏi về chuyên môn nghiệp vụ, và biết tổ chức những phong trào thi đua. Qua tổng kết của ngành giáo giục, thấy sự liên quan chất lượng học tập và các phong trào; trường nào có phong trào thi đua mạnh, học sinh trường đó cũng đạt điểm cao. Thầy Ngô Tôn Ấn muốn phong trào thi đua phải khởi đầu ở trường cao đẳng, học sinh của trường tham gia, qua đó học hỏi kinh nghiệm sẽ ứng dụng trong tương lai; tuy biết vậy, đã bao năm trôi qua, thầy cố gắng phát động những phong trào, nhưng kết quả không theo ý muốn.
 
                                         
       Đầu năm nay trong lúc dạy cho cả khối học sinh mới, thầy cố tìm những học sinh có khả năng làm nồng cốt cho phong trào; thông thường thầy đặt những câu hỏi cho các lớp thi đua trả lời, tạo không khí sôi động trong học tập; trong đó có những câu hỏi thật là hóc búa để tìm ra những học sinh ưu tú của khóa. Trong các lớp có nhiều học sinh trả lời câu hỏi khó của thầy, nhưng thầy có ấn tượng về một nam sinh, em ấy trả lời một cách trôi chảy, mạch lạc, có những lập luận vững chắc. Nam sinh ấy là Nguyễn Thanh Sử, xem về sơ yếu lý lịch, thầy có phần do dự vì em nầy không là đoàn viên; khi tìm hiểu hơn học sinh nầy, đã từng được thầy Dương Tấn Đệ tin tưởng giao nhiều trọng trách khi còn học phổ thông. Biết được điều nầy thầy Ngô Tôn Ấn đã mạnh dạng giao phong trào thi đua cho Sử.
     Sử là một thanh niên mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ muốn làm cái gì đó cho xã hội cho đất nước, trước mắt là cho trường cho lớp. Nay được thầy Ngô Tôn Ấn nói rõ ý nghĩa của phong trào thi đua, và thầy muốn Sử giúp cho thầy tổ chức và trông coi các phong trào của trường. Sử xem đây là một cơ hội, để thử khả năng của mình ở một môi trường mới, trong cái chung cũng có cái riêng, chàng hy vọng sẽ kéo Hạ Mi cùng tham gia, chàng nghĩ chỉ có tham gia hoạt động Hạ Mi mới nhanh chóng quên đi những nổi buồn đang mang nặng ở bên lòng mà chàng không tiện hỏi nguyên nhân. Sử đã nhanh chóng, hăng hái bắt tay ngay vào công việc, được ban giám hiệu hậu thuẩn, được thầy cô giúp đở, cán bộ các lớp đồng lòng, thế là phong trào thi đua được phát động, sau một thời gian ngắn đạt được những bước đầu thành công, nhất là phong trào văn nghệ, rồi đến báo chí. Chàng được ban giám hiệu tin trưởng, được bạn bè các lớp biết đến, một học sinh của quần chúng.
    Một điều thật trớ trêu, Sử là người đứng đầu phong trào của trường; nhưng lớp Sử là một lớp có kết quả thi đua thấp nhất, học sinh trong trường thì hưởng ứng, học sinh cùng lớp lại liên tục chống đối. Đối với lớp, chàng càng đưa ra những thi đua thì càng gặp chống đối, càng đem lòng nhiệt tình chăm lo cho lớp thì chàng càng đón nhận sự lạnh nhạt của các bạn. Rõ ràng nhiều điều chàng đưa ra, hoặc làm  là mang ích lợi cho lớp, mang ích lợi cho nhiều người, tại sao các bạn không hưởng ứng còn chống đối. Như trong lớp có nhiều học sinh mất căn bản về môn toán, chàng bỏ công sức bỏ thời gian tổ chức học tổ, học nhóm; nhưng không mấy học sinh tham dự, số tham dự nằm trong đội ngủ cán bộ lớp, hoặc học sinh khá, còn học sinh kém thật sự không ai tham dự làm sự tổ chức nầy vô ý nghĩa. Lòng Sử nặng trỉu khi đến lớp học, thấy lớp im lìm, một không khí chết; lòng chàng buồn khi nghe nhiều bạn không đạt điểm trung bình hoặc nghe lời giảng viên than phiền lớp có nhiều học sinh kém. Thầy chủ nhiệm chưa hề trách chàng, Sử tự trách mình sao bất lực, không có khả năng để đưa lớp đi lên, nhiều lần chàng trao đổi với anh Hoàng- lớp trưởng xin từ chức, anh bảo chàng phong trào của trường khó như vậy mà chàng đã tổ chức thành công, chuyện của lớp rồi cũng sẽ thành công. Bấy lâu nay chàng tin tưởng vào khả năng mình, bây giờ chàng mới nhận biết phong trào của quần chúng là do quần chúng quyết định, nếu do một nguyên nhân nào không đồng lòng, không tin tưởng nhau thì không thể làm gì tất cả cho dù mình có cố gắng. Tình trạng của lớp hiện tại, không biết chàng làm nên tội gì, người này thì xầm xì, nhóm kia thì to nhỏ với nhau kiến chàng đau đầu, những lúc như thế nầy chàng cảm thấy thiếu một người bạn chí thân để tâm sự, để trao đổi; lòng chàng càng thấy cô đơn hơn khi thấy Hạ Mi mỗi lúc mỗi trở nên xa lạ với chàng. Nàng không nhận bất cứ lời đề nghị nào của chàng, chàng khẩn thiết mời nàng làm tổ trưởng môn vật lý thế mà nàng nở lòng từ chối. 
  Chị Thu biết tình cảnh của lớp, hiểu được những tâm tư của Sử, đôi lần tìm đến an ủi, nhưng lời nói của chị, cách lý giải của chị không giảm được nổi buồn, và sự lo lắng trong lòng chàng. Theo chị Thu, tình trạng của lớp là tình trạng chung của trường cao đẳng, đa số học sinh đang học của trường là những học sinh thi rớt đại học, nên mất hết ý chí phấn đấu, mất hết tinh thần thi đua, học chiếu lệ, mong học đạt điểm trung bình để ra trường.
Chắc người đồng cảm với Sử nhất trong lúc nầy là Lan, nàng đã tham gia ủng hộ chàng hết lòng, Lan là trưởng ban văn nghệ nàng kêu gọi lớp tham gia văn nghệ, nhưng không mấy ai tham gia. Hôm trình diễn văn nghệ do trường tổ chức thi đua , hầu hết các lớp có dăm ba tiết mục; còn lớp Sử chỉ có Lan, nàng đơn thân tham gia với phần đơn ca, cho dù nàng chiếm giải nhất trong đơn ca, lớp vẫn bị điểm thấp.
  Tội cho Lan, nàng buồn và mang những lo lắng trong lòng khi thấy Sử mặt mài đăm chiêu, ưu sầu; nàng muốn đến bên Sử nói những điều nàng biết, nàng nghe thấy cho chàng được tường tận, khi gặp Sử nàng không mở lời được, nàng không biết giải thích thế nào với chàng, nếu không khéo, khi biết rõ những vấn đề có liên quan đến nàng, ai bảo đảm là chàng tìm cách để xa lánh nàng, đây là điều nàng không muốn. Ban ngày gặp nhau không nói được, đêm về nằm nhớ khuôn mặt ưu tư của chàng, trong lòng nàng bất an và tự bảo phải nói cho chàng biết hết; đến gặp mặt lại không, cứ lập đi lập lại càng làm cho lớp nghi ngờ mối giao tình của hai người.
         
 
  Ở đời, con người thường có những giây phút hoài niệm, có những lúc nhớ chuyện cũ, nhất khi gặp những bế tắt hiện tại. Sử nhớ lại lớp hồi phổ thông của mình, cái lớp mà chàng từng làm lớp trưởng, bỗng chàng thấy nhớ từng khuôn mặt thân thương của các bạn, sao ngày trước tình bạn đẹp như thế. Rồi nhớ lại những lúc gặp khó khăn đều có thầy Dương Tấn Đệ, ở một bên giúp đở, chỉ phương hướng cho chàng. Nhắc đến thầy Dương Tấn Đệ, chàng nhớ lâu rồi không đến thăm thầy cô, thôi thì chiều nay hãy đến thăm thầy, nhìn mặt lại con bé Hiền, em Hậu, không biết các em, nay lớn đến đâu rồi, nhìn khuôn mặt ngây thơ của các em, nghe giọng nói ngây ngô của các em đôi khi làm cho mình quên buồn phiền; mỗi lần gặp thầy chàng đều học những điều hay, mỗi lần gặp thầy lòng nhiệt huyết giúp đời của chàng được hâm nóng, hy vọng lần nầy đến gặp thầy để lấy lại tinh thần.
  Thầy Đệ lấy làm vui mừng khi học trò cũ về thăm, thầy mời Sử ngồi trên chiếc ghế đối diện với thầy, thầy ngồi trên bộ ván, hai thầy trò cách nhau bởi bàn gỗ hình chữ nhật mà chàng thường ngôi đây ăn cơm với cô thầy. Thầy Đệ không gì thay đổi, miệng thầy luôn nở một nụ cười thật nhân hậu, giọng nói thầy vẫn nhè nhẹ chứa đầy tình cảm, lần nầy có lẽ tỏ ra vui khi có người khen học trò của thầy, thầy nói:
Sử à! Thầy họp ở sở giáo dục có gặp thầy hiệu phó của em, khi trò chuyện, ông ấy khen em lắm đó.
- Dạ cám ơn thầy! Em cũng tham gia hoạt động cho trường, cho lớp; nhưng ở trường cao đẳng không dễ dàng như thời kỳ phổ thông thầy ạ!
- Đương nhiên rồi em, ở phổ thông, nhà trường dạy và rèn luyện cho học sinh có kiến thức để vào được một trường khác để tiếp tục học; còn trường cao đẳng hoặc những trường trung học chuyên nghiệp là nơi đào tạo những học sinh trở thành những người ra đời làm việc. Những khó khăn đó là những thử thách để rèn luyện một con người thật sự trưởng thành, hãy xem nó là những bài tập hữu ích, phải làm để trang bị hành trang cho mình bước vào đời.
- Dạ! Con cám ơn những lời chỉ bảo của thầy.
- Sử à! Làm một trí thức đúng nghĩa không phải dễ. Hai chữ TRÍ VÀ DŨNG  em phải học và rèn luyện để trở thành một người có bản lĩnh, một thầy giáo yêu nước, yêu học trò, ở môi trường ngành sư là một môi trường tốt để rèn luyện.  
- Dạ! Thưa thầy TRÍ & DŨNG, có phải nằm trong NHÂN, TRÍ, DŨNG của Khổng Tử không thầy?
- Không nhất thiết là của Khổng Tử, văn hóa của thế giới có những điểm chung; ở Âu Châu, ở những nước khác không ai biết về Khổng Tử; nhưng người ta biết từ ngữ nầy, dùng nó để dạy cách làm một con người.
- Dạ! Con hiểu!
-  Trí ở đây nói trí nảo, sự hiểu biết, sự nhận thức của sự việc; khi biết rồi, phải có dũng khí giải quyết và khi giải quyết phải dùng lý trí, cả hai đều quan trọng sử dụng đúng mực mới đáng là một kẻ sỉ, một người có học. 
   Sử ngồi say mê với hai chữ TRÍ và DŨNG của thầy, thầy giảng giải một cách sống động, dẫn chứng những việc cụ thể, chỉ hai chữ thôi chàng đã thấy được đâu là một trí thức chân chính, đâu là những người chỉ khoác được chiếc áo bên ngoài. Bao kẻ sỉ, những người anh hùng của đất nước như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học, đã nhận biết giặc Pháp là kẻ thù của đất nước như bao sỉ phu khác, các ông có dũng khí nổi lên chống lại, đã dùng trí não tìm ra phương pháp chiến đấu, mặc dầu tất cả đều thất bại do cuộc đấu không cân sức nhưng thể hiện lên trí dũng của mình. Trong dẫn chứng thầy không đề cập gì đến bản thân, nhưng ở trong lòng Sử, thầy tấm gương rất điển hình, dũng khí của thầy hiên ngang mà thầy cô nào cũng biết, trí não của thầy tỏ sáng đến nỗi sở giáo dục phải đưa thầy lên làm hiệu trưởng của một trường cấp ba, một trường lớn, trong nguyên tắc thì không được vì thầy không phải là một đảng viên.
        Sau buổi gặp gở thầy Dương Tấn Đệ, sử cảm thấy mình có thêm sức lực, chàng cảm thấy đời mình hạnh phúc vì có được hai người thầy, thầy Đắc Pháp đã dạy cho chàng tấm lòng dị tha, tránh những SÂN, SI không giận hờn, thù hằng hoặc ghét bỏ một ai một cách vô lý; nay chàng lại học được TRÍ và DŨNG của thầy Dương Tấn Đệ để xem xét giải quyết những vấn đề vướng mắc. Sử xem đây những bí kiếp võ công hai người thầy truyền lại, chàng tự nhủ với lòng rằng phải rèn luyện để trở thành một người có bản lĩnh thật sự trong xã hội mai nầy. Đối diện những tình huống của lớp, chàng không còn vẽ mặt cao có nữa, trong lòng thấy bình thản, nỡ nụ cười trên môi đối diện những người bạn chống đối chàng, và hăng hái lao vào công việc. Chàng phải dùng lý trí tìm ra nguyên nhân, lấy dũng khí để đối diện để giải quyết những khó khăn, không thể từ chức vào lúc nầy sẽ làm cho lớp trở nên tồi tệ hơn, chắc sẽ có một cách thỏa đáng khi chàng để lý trí vào.
              ( Còn Tiếp)
            Hải Vương
Phần nầy không có câu hỏi.
Mời đọc giả xem tiếp phần sau, nguyên nhân nào Sử gặp chống đối của lớp.
Căn cứ vào tình tiết của câu chuyện mà đọc giả đã xem đọc giả thử đưa ra nguyên nhân.
Cám ơn rất nhiều có nhiều anh chị và các bạn tham gia trả lời câu hỏi và đáp.

  @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Sử là một thanh niên háo thắng , thích nổi danh .Sử hoạt bát và hoạt động mạnh các phong trào của trường , nhưng đối với lớp, Sử ít quan tâm , thường tỏ vẻ "ta đây" trong mắt họ.Hơn nửa trong Lớp của Sử , đa phần là các bạn đã hiểu Sử có đc tình yêu của Lan mà còn muốn vòm vèm theo đuổi Hạ Mi , vì thế họ ko nể phục và luôn tỏ ý chống đối.

Sử nhiệt tình , hiếu thắng nên khi lao vào công việc chỉ quan tâm đến kết quả công việc , mà không biết thu phục "nhân tâm" , do đó dễ tạo ra sự đố kỵ trong lớp vì bị hiểu lầm là người thích "chơi nổi". Chỉ khi nào Sử thay đổi mối quan hệ trong lớp ,dùng trái tim đi đến trái tim , thì Sử mới thành công .Lúc ấy , Sử mới phát huy được hết năng lực của mình , vừa có "tài" mà cũng phải vừa "có đức".

SỬ là thanh niên năng nổ đúng mẫu Thanh niên thời đại,sống phải lao động,tranh đấu cho sự trường tồn,đạo đức Sử có từ lúc ở chùa do sự giáo huấn của thầy ĐẮC PHÁP,bản tính chân thật,không tự cao ỷ lại,lúc nào cũng hòa minh với mọi người. Nhưng còn thiếu kinh nghiệm làm lảnh đạo nên dễ gặp tỏ khó khăn,hơn nữa trong lớp bạn bè còn mới mẻ,chưa hiểu nhau,và nhất là chuyện tình cảm,rồi từ đó SỬ bị cô lập do những phần tử quá khích vì tính ganh tỵ ít kỷ nhỏ nhoi của đám bạn trai,LAN càng ủng hộ SỬ thì SỬ càng bị thù địch. Hy vọng giải tỏa được nhờ những gì thầy ĐỆ chỉ dạy.

Vào thời kỳ của Sử học cao đẵng là thời kỳ đất nước đang gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn và đổi mới. Sử là một thanh niên có tình năng động nên sớm nắm bắt những yêu cầu của phong trào thi đua nhằm giúp cho tuổi trẻ phát huy để chuẩn bị bước vào con đường phục vụ cho đời. Lúc đó Sử là một chàng trai không tệ vừa giỏi môn toán vừa có tính năng động của tuổi trẻ khiến cho ban lãnh đạo để ý quan tâm. Còn nhóm bạn trong lớp vào thời kỳ ấy đa số còn mang nét tiểu thư, công tử, nên đối với công tác phong trào thi đua đôi khi họ xem đó là công việc lao động nặng, ngoài mục đích học tập, vì thế chuyện không ủng hộ Sử là chuyện đương nhiên, khi họ chưa thấy hiệu quả công việc thi đua.Sử càng tỏa sáng các bạn trong lớp càng không ưa, càngnói lý lẽ càng bị bạn ghét nhất là Hạ Mi. Họ không ưa Sử một phần ảnh hưởng bởi họ thích Hạ Mi. Lan yêu Sử thật tình nên luôn muốn giúp Sử hoàn thành nhiệm vụ. Sử là một thanh niên có thành tích học tập tốt, có tinh thần cầu tiến, nhiệt tình và có trách nhiệm, biết lắng nghe để tự uốn nắn mình trong công việc được giao.

Sử gặp chống đối của lớp ,có lẻ như cách lý giải của Chị Thu các học sinh đang học Cao Đẳng là thi rớt Đại Học nên một số bạn đã mất hết ý chí phấn đấu và tinh thần thi đua,vì mặc cãm thua kém nên đã đố kỵ ganh ghét Sử một thanh niên có nhân cách luôn năng nổ không ngại khó khăn mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ để xây dựng phong trào cho Trường và lớp của mình, hầu ứng dụng thành công trong tương lai và góp phần tạo dựng đất nước ngày một tươi đẹp hơn.

Đọc từ đầu câu chuyện đến giờ thì lão thấy Sử là một thanh niên tốt, thanh niên của thời đại mới, người có tinh thần vì lợi ích chung,được thầy yêu bạn mến, nhưng có số bạn tỏ ra ganh tị, ghen ghét,không ưa.

Sử là mẫu người sống có tình có nghĩa nên được thầy Đắc Pháp quan tâm giáo dục, được thầy Đệ quan tâm dạy bảo điều hay, lẽ phải, công việc ở trường Sử luôn nghiêm túc tham gia thể hiện sức mạnh tuổi trẻ,luôn nghĩ đến những công việc lợi ích chung, sẵn sàng lao vào công việc lao động, không ngại khó. Đó là bản tính tốt của người thanh niên chịu khó và biết vươn lên, nhưng chưa có kinh nghiệm lãnh đạo và tổ chức phong trào

Thật là lý thú vô cùng, được anh chị người góp một ý, người đưa ra một khía cạnh; chỉ có đọc và phân tích mới đưa ra nhiều tình tiết như vậy. Thành thật cám ơn Phan Lương, chị Kim Lập, anh Hồ Tấn Hạp, chị Kim Hương, chị Ngọc Thúy, Lão Nông Dân, Hoài An. Cám ơn những đọc giả đã theo dõi cốt chuyện.

Sử là một thanh niên mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ,năng động,hoạt bát,luôn dành được lòng tin và tình cảm của thầy cô,bạn cùng trường.Nhưng với lớp mình thì Sử bị chống đối,không hưởng ứng phong trào,tức là không đồng lòng cùng Sử.Điều này làm Sử băn khoăn và cố tìm câu trả lời.Khi gặp và được thầy Đệ giảng về TRÍ và DŨNG,và nhớ lời dạy của Thầy Đắc Pháp,sống phải có tấm lòng vị tha,tránh xa SÂN,SI.Sử xem đây là hai bí kíp võ công của hai thầy truyền lại,Sử áp dụng để ý trở thành người bản lĩnh nhưng tình cảm và hoà đồng.Hy vọng Sử sẽ thành công và lấy lại lòng tin yêu,tình cảm của chính các bạn cùng lớp.Sử sẽ thành công.

Sử là một thanh niên giỏi, có năng lực, năng nổ, đầy nhiệt quyết tuổi trẻ, có đạo đức, biết quan tâm người khác. Đó là mẫu người lý tưởng mà các cô gái yêu thích, nên trong lớp các bạn nam đố kỵ không thích Sử, không ủng hộ, Sử chưa biết áp dụng" trí  và dũng" vào cuộc sống và chưa thực hiện lời dạy của thầy Đắc Pháp.

Sử là một thanh niên thời đại, giỏi, năng nổ, đầy nhiệt quyết tuổi trẻ, được thầy cô bạn bè trong trường quý mến, nhưng trong lớp thì không hòa nhã thân thiện với mọi người, được nhiều phụ nữ yêu quý nên bị các bạn nam sinh ghen ghét, không ủng hộ, chưa thực hiện "trí  và dũng" và lời dạy thầy Đắc Pháp.

-Sử là một thanh niên hoạt bát, giỏi giang, đầy nhiệt quyết tuổi trẻ, một thanh niên thời đại, biết quan tâm đến người khác, được phụ nữ trong lớp yêu thương, nên bị lớp chống đối

-Sống chưa hòa đồng với các bạn trong lớp, chưa áp dụng lời dạy của thầy Đệ và thầy Đắc Pháp trong giềng mối bạn bè.

Sử là một thanh niên mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ,năng động,hoạt bát,luôn dành được lòng tin và tình cảm của thầy cô,bạn cùng trường.Nhưng với lớp mình thì Sử bị chống đối,không hưởng ứng phong trào, Sử là người được nhiều bạn gái nể phục, nên các bạn nam không thích Sử, không ủng hộ việc Sử làm cho lớp.Khi gặp và được thầy Đệ giảng về TRÍ và DŨNG,và nhớ lời dạy của Thầy Đắc Pháp,sống phải có tấm lòng vị tha,tránh xa SÂN,SI. Sử chưa áp dụng lời dạy của 2 thầy.

Sử là một thanh niên hăng hái trong mọi mặt, mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ,năng động,hoạt bát, luôn dành được lòng tin và tình cảm của thầy cô,bạn cùng trường.Nhưng với lớp mình thì Sử bị chống đối,không hưởng ứng phong trào. Điều này làm Sử băn khoăn và cố tìm câu trả lời, đó là do nguyên nhân:

-Sử được nhiều phụ nữ trong lớp yêu thích...gây ra lòng đố kỵ của nam sinh trong lớp.

-Chưa đi sâu đi sát, hòa đồng với các bạn trong lớp

-Chưa giải quyết vấn đề bằng" TRÍ VÀ DŨNG", chưa nghe theo lời dạy của thầy Đắc Pháp.

Sử là một thanh niên giỏi, năng động, đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ,luôn dành được lòng tin và tình cảm của thầy cô,bạn cùng trường.Nhưng với lớp mình thì Sử bị chống đối,không hưởng ứng phong trào.Điều này làm Sử băn khoăn và cố tìm câu trả lời.

Nguyên nhân:

1.Sử là mẫu người mà phụ nữ yêu thích được nhiều bạn nữ quan tâm như Lan, Hạ Mi, chị Thu, các bạn nam ganh tỵ

2.Sử chưa áp dụng trí, dũng để tìm hiểu và sử sự cho đúng

3. Sử chưa hòa đồng với các bạn trong lớp, nghiêng về phụ nữ hơn 

Nói về Sử thì các bạn cùng chung nhận xét;đó là chàng trai năng nổ,thích hoạt động,hăng hái tham gia mọi phong trào thi đua.Nhưng không được các bạn trong lớp thích,không hào hứng hưởng ứng các phong trào do Sử đề ra,thậm chí còn tỏ ra chống đối.Thậm chí Sử buồn và có lần nói với Hoàng là Sử sẽ từ chức.Đâu là nguyên nhân:
-  do các bạn trong lớp gồm nhiều thành phần học sinh của các trường khác tụ về,chưa hiểu Sử.
-  có thể Sử không được lòng mến trọng của các nam sinh,vì nghĩ Sử có số đào hoa được nhiều người đẹp để ý.
-  sau cùng có thể Sử chưa có kinh nghiệm chưa có kinh nghiệm thu phục nhân tâm,chưa có kinh nghiệm lãnh đạo.Nhưng tôi tin rằng với hai lời dạy của Sư Thầy Đắc Pháp và của thầy Đệ,mà Sử xem như hai bí kíp võ công,Sử sẽ áp dụng rèn luyện để trở thành người thanh niên hoàn hảo về Tài lẫn Đức.Tôi tin Sử sẽ thành công.

Những nguyên nhân Sử gặp sự chống đối của lớp:
1-lớp học gồm nhiều nơi khác tụ về,chưa thật sự tin tưởng và hiểu nhau.
2/ Sử hay để sỹ đến bọn con gái:nhất là người đẹp Hạ My,Lan(đưa Lan thăm chùa Sơn Thắng),nên không được lòng của các bạn vừa nam cũng như nữ..
3/. Tánh Sử chưa thật hoà đồng gần gũi tập thể lớp mà còn cục bộ nên không gắn kết được tất cả với nhau.Từ đó nảy sinh bất hợp tác với Sử trong các hoạt động,thi đua, phong trào của nhà trường mà Sử là người hướng dẫn.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn