Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000104
Số lượt truy cập
15006843
CẬU... MỢ....VÀ TÔI. -Trần Hữu Quang-
Ngày đăng: 2014-04-11 10:15:03

 

  CẬU … MỢ ….VÀ TÔI

                                     
 Trần Hữu Quang

         CẬU ….

Mùa xuân năm tôi mười bảy tuổi , làng Long Châu của tỉnh lẽ Vĩnh Long
mới biết chiến tranh đi qua khủng khiếp như thế nào .
Mồng năm tết năm đó tôi được Cậu chở về thăm nhà , ngôi nhà chỉ còn
trơ bức tường trước cửa , trong nhà chỉ còn gạch vụn , than đen và
....còn xác một tủ lạnh nguyên xi còn kín cửa .
Cậu bảo tôi " mở cửa tủ lạnh ra coi còn gì không con " . Tôi bước tới
mở cửa tủ lạnh " đồ ăn tết còn nguyên , cả một con gà rút xương nữa
Cậu "
Cậu đi quanh quẩn trong ngôi nhà đổ nát , tôi hỏi " Cậu tìm gì vậy ?"
 " Cậu tìm xem còn chai rượu mạnh nào  không , uống cho đỡ buồn "
Bốn mươi mấy năm qua tôi vẫn nhớ hoài cảnh đó . Hai mươi tám tết năm
rồi tôi đem một con gà rút xương lên nhà Mợ , xúc động dâng trào tôi
chỉ nói được một câu " Con đem cúng Cậu " và không nói gì nữa hết vì
nước mắt tôi đã chực trào khi vừa bước vào nhà Mợ .

        MỢ ……..

Năm tôi chín tuổi ( năm một ngàn chín trăm sáu mươi ) Cậu hứa dẫn tôi
đi Sài gòn cho biết , mừng quá không ngủ được , sáng dậy trể , Cậu đi
trước rồi , tôi òa khóc , khóc tức tưởi , Mợ dỗ dành tôi rồi dẫn tôi
đi chợ thế cho chuyến đi Sài Gòn , Mợ nắm tay dẫn tôi đi mà nước mắt
tôi không dứt .
Năm mươi bốn  năm sau , ngày Mợ về với Cậu , tôi nức nở khóc một mình
, Mợ nằm đó vĩnh viễn không còn nắm tay tôi nữa , không nắm tay tôi
mãi mãi . . . .

      Và  TÔI ……..

Hồi tôi còn nhỏ xíu , tôi thường nghe Bà Ngoại tôi nhắc về Ba  Má của
mình bằng hai tiếng “ CẬU , MỢ “ , tôi nghe và thường hay hỏi lại “
Sao Ngoại lại kêu là CẬU , MỢ “, Ngoại nhìn tôi chỉ cười thôi … không
nói câu nào .

    @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Những câu chuyện của Thầy viết tuy ngắn nhưng đầy cảm xúc và lắng đọng trong lòng người đọc . Nhớ hồi còn nhỏ học dưới mái trường Tân Long Hội ,hình ảnh của Thầy , cô Thuần , Thầy Hỗ ...và nhiều thầy cô khác đã cho em nhiều cảm mến .Em luôn chực khóc mỗi khi chợt nhớ về. Vậy mà thoáng chốc đã gần 40 năm xa vắng và cũng như Thầy , gần 30 năm gắn bó với bục giảng , bảng đen .Giờ đây ,cũng như Thầy ,em đã hai màu tóc . Thương Thầy , nhớ hình ảnh của cô Thuần , cô chủ nhiệm năm xưa .Em luôn cầu nguyện cho cô được an lành nơi đất Phật .

Anh Quang ơi, đọc mà sao lòng ngậm ngùi. Ngày thường mọi người chung quanh ta đôi khi ta không để ý vì mọi người gần gủi quen thương, nhưng khi họ ra đi thì mãi mãi chúng ta không bao giờ tìm lại được, chỉ còn lại ký ức là vĩnh cửu.

Anh Quang ơi, Cậu, Mợ, Chị Thuần đã đi xa, nhưng bên Anh còn các con, Anh ,Chị, em, bạn bè..bao nhiêu người để anh thương yêu lại và yêu thương anh. Anh sống để yêu thương bù cho chị nữa.

Chúc Anh nhiều nghị lực.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn