Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000088
Số lượt truy cập
15006678
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ PHẦN BA. -Hải Vương-
Ngày đăng: 2014-03-13 10:13:59

 

         CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ PHẦN BA
                   
                         CHÙA SƠN THẮNG
                 Lan sinh ra lớn lên ở huyện Cầu Ngang, gia đình nàng trước 1975 là tiệm sách của huyện, sau nầy tiệm đã đóng cửa, gia đình nàng còn giử rất nhiều sách, trong đó có những sách nàng yêu thích của những nhà văn của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, những quyển tiểu thuyết của tác giả Quỳnh Dao. Nàng vốn ham mê đọc sách từ nhỏ, nay vào tuổi mơ mộng nàng bỏ thời gian đọc chuyện tình cảm, nhờ đọc sách mà nàng trưởng thành và hiểu biết nhiều hơn những bạn cùng lứa tuổi, cũng từ những quyển sách nàng yêu thiên nhiên, và mơ mộng. Tuy mơ mộng và có chúc lãng mạn nàng rất đoan chính thành ra nhiều nam sinh học chung trường theo đuổi; nhưng không lọt vào đôi mắt xanh của nàng.
     
     
     
                       Học hết phổ thông, Lan thi vào ngành sư phạm, đậu vào trường cao đẳng sư phạm, đến thị xã Vĩnh Long ở là niềm mơ ước của nàng. Những ngày đầu đến thị xã nàng bị thu hút với những con đường, những căn phố thật đẹp lớn rộng hơn so với huyện Cầu Ngang của nàng. Chiều tan học nàng lấy xe đạp chạy ra bongalo ngồi cạnh dòng sông cổ chiên, nhìn qua vườn trái cây An Thành, ở xa xa bên kia bờ sông những vườn cây nối tiếp nhau, màu xanh êm ả của những rặng cây, màu xanh của sự sống thật thích thú làm sao. Những con tàu, những chiếc ghe, những bông lục bình nhắp nhô trên sông thật thơ mộng. Mọi thứ nơi đây sao dễ mến, đáng yêu và ấn tượng nhất đối với nàng là anh chàng nam sinh học trường cấp ba thị xã. Anh ấy không đẹp trai, cũng không cao to như những trai như nàng từng mơ mộng, anh ấy ăn nói vui vẻ hoạt bát, chỉ học chung có mấy ngày những lời phát biểu có chiều sâu, có lý luận có kiến thức lại có phần tiếu lâm nữa, thiệt phải làm cho người ta chú ý đến. Sau buổi lao động của sáng hôm đó, anh được nhiều bạn bè nhắc đến, mấy cô nội trú đang xầm xì to nhỏ. Lan không giống như các bạn, nàng không hề nhắc không để ý đến con người ấy, nhưng trong ý tưởng của nàng muốn làm quen với anh ta. Sử thân với chị Thu, thường nói chuyện với chị giống như hai chị em, Lan cũng làm thân với chị, rồi tình cờ nàng nghe hai người nói về chùa Sơn Thắng. Nói đến chùa, cha mẹ nàng có niềm tin nơi đức phật, đến nơi nào cũng tìm đến chùa mà lạy phật. Lan hỏi thăm về chùa Sơn Thắng, Sử sốt sắn giải thích còn tình nguyện là người dẫn đường, làm cho cô nàng vui trong lòng và suy tư đủ thứ.
    Sáng chúa nhật học sinh nội trú thường thức dậy trể, các bạn chung phòng phải khó chịu với sự thức vậy quá sớm của Lan. Trời lạnh như vậy mà nàng đi tắm, bỏ nhiều thời gian để chọn chiếc áo cái quần, chăm lo làn da chảy chuốt mái tóc, nàng xem mặt mình trong gương không biết mất lần. Hoa, Lệ, Hương, thấy làm khó chịu cách chuẩn bị bất bình thường cô ta, Hoa phải lên tiếng:
  • Lan! Bộ hẹn với bồ sao mà chưng diện quá vậy
    Lan vui vẻ, miệng cười chúm chím, nói nhỏ:
  • Bí mật! Bí mật!
    Hương xen vào:
  • Bí mật cái gì! Nhìn qua là biết đi với chàng.
    Đúng giờ hẹn Lan dẫn chiếc xe đạp ra cổng trường; Hoa, Hương ẩn hiện phía sau theo dõi, cả hai chới với khi thấy Sử đã đứng trước cổng trường chờ cô nàng. Hai cô như một khám phá chuyện bí mật động địa lẹ làng về khu nội trú, chẳng bao lâu có cuộc thảo luận sôi nổi cho câu chuyện còn nóng hổi, những cô nàng còn đang ngáy ngủ cũng phải thức dậy tham gia; các cô nàng đều thán phục cho cô nữ giáo sinh Cầu Ngang mới học một tuần lễ đầu, đã câu được con cá bự.
    Sử và Lan mỗi người một chiếc xe đạp, đi từ trường đến cầu Khưu Văn Ba, vừa qua cầu Thiềng Đức, hai người chạy song song với nhau về hướng chùa Sơn Thắng. Trên đường đi Sử giống như người hướng dẫn viên du lịch nói tên từng chiếc cầu, từng địa danh cho Lan nghe, thỉnh thoảng chàng lại gợi ý cho Lan kể về quá khứ của nàng để hai người hiểu về nhau hơn.

 
 
                Vừa đi vừa nói, chẳng bao lâu chùa Sơn Thắng hiện ra trước mặt hai người, đây là ngôi chùa mái ngói trang nghiêm, nằm cách xa con lộ chẳng là bao, con đường nhỏ dẫn vào chùa rợp bóng những hàng cây, dưới những gốc cây có những chậu bông hồng, bông vạn thọ; phía bên trái của lối vào là ngồi trường cấp hai mà Sử học ở đây 3 năm trung học, bên phải một ao rộng đầy sen.
     
     
    Sử và Lan đi theo con đường nhỏ nầy đến một ngôi nhà nhỏ ở cạnh bên chùa, gặp một người phụ nữ tuổi dưới ba mươi, dáng người hơi ốm, đôi mắt hiền từ, Sử vui mừng reo lên:
  • Chị Nhung! Chị khỏe không?
    Thiếu nữ tên Nhung rất vui mừng gặp lại Sử, chị nói:
  • Lâu quá sao em không về thăm chùa, mọi người nhắc em đó
  • Em bận quá chị ạ! Em cũng nhớ chùa lắm, em nhớ thầy, nhớ sư bà, nhớ chị và anh Trần Mạnh Tiến. Sư bà đâu rồi chị?
  • Bà mất gần sáu tháng rồi em.
    Sử đang vui chuyển qua buồn, nét buồn hiện rõ trên khuôn mặt, chắc chàng đang xúc động, một thoáng yên lặng rồi chàng nói:
  • Em đến chào thầy rồi chị dẫn dùm em đến mộ phần của bà.
    Sử gặp lại được chị Nhung mừng quá, rồi nghe tin sư bà mất nên quên Lan người đi cùng, chị Nhung ra dấu như muốn biết người bên cạnh chàng, bây giờ Sử mới nhớ và với thiệu:
  • Đây là Lan, học chung một lớp với em ở trường cao đẳng, quê ở Cầu Ngang muốn đến cho biết chùa, đang lúc em cũng nhớ chùa nên đã tình nguyện dẫn bạn đến đây. Anh Trần Mạnh Tiến có về thăm chùa không chị ?
  • Thỉnh thoảng, em và Lan ở đây, để chị đi xem thầy có đang thiền không?
  • Dạ!
    Chị Nhung đi một chút rồi quay lại, chị nói:
  • Thầy đang rãnh, em hãy lên gặp thầy đi.
    Sử quay lại nhìn Lan, cô nàng có vẽ ái ngại không biết nên theo Sử để gặp người mà chàng gọi là thầy không? Chị Nhung hiểu ý nói:
  • Thầy bảo em dẫn bạn em đi cùng!
    Sử và Lan mới ra khỏi căn nhà nhỏ đã thấy thầy Đắc Pháp đứng ngay lối vào hậu diện của ngôi chùa để đón tiếp hai người.
    Lan mất tự nhiên khi nhìn thấy thầy Đắc Pháp rất uy nghi như một Phật sống cao to, hai lỗ tai dài ra giống như hình Phật Thích Ca, chỉ một thoáng nàng lấy lại sự bình thường khi nghe được giọng nói trầm ấm chằm chậm của thầy:
  • Con tên gì ? Ở Đâu?
  • Con tên Trần Huệ Lan, ở Cầu Ngang.
    Thầy cùng Sử và Lan vào hậu sảnh , sau khi ngồi xuống, Sử nói:
  • Thưa thầy, con nghe người bạn nầy hỏi về chùa Sơn Thắng, con muốn đưa bạn đến đây để biết chùa mình.
  • Con làm đúng lắm! Thầy dự định trong tương lai mở rộng chùa mình thành thiền viện để giảng giáo lý Phật học, để truyền những ý hay của Đức Phật đến chúng sanh, chùa ta được nhiều người biết đến càng tốt.
    Lan thường theo cha mẹ đi chùa, nghe các sư đọc kinh kệ, có chữ thì hiểu nhiều câu thì không, nay được thầy Đắc Pháp trò chuyện, dùng những từ thật đơn giản, thật dễ hiểu về Phật học làm cho nàng cảm nhận giáo lý nhà Phật gần rủi, và có liên quan đến đời sống hằng ngày của con người.
    Sau những giây phút thưa chuyện với thầy Đắc Pháp, Sử theo chị Nhung đến mộ của sư bà, chị Nhung còn cho biết những lúc trọng bệnh sư bà có nhắc đến Sử làm cho lòng chàng buồn diệu dợi. Chị Nhung dẫn đến mộ phần rồi nói:
  • Em coi như người trong chùa, sau viếng mộ phần bà xong, hãy dẫn bạn em tham quan chung quanh chùa cho biết.
    Nói xong chị quay lại ngôi nhà nhỏ cạnh chùa.
    Còn Sử quỳ trước mộ phần, cuối đầu khấn lạy, miệng nói nho nhỏ, nước mắt lả chả tuôn rơi, bao nhiêu nhớ thương đong đầy ở lòng chàng. Chàng quỳ lại xong, đến lao sạch bia mộ, nhặt những chiếc lá, cọng cỏ mọc như chăm sóc cho một người thân. Lan thấy cử chỉ hành động của Sử, làm cho nàng quý mến chàng hơn, và nàng cảm thấy thời gian nàng bỏ ra hôm nay thật đáng, qua những hoàn cảnh thế nầy mới hiểu về một con người; anh ấy có một tình cảm sâu nặng. Sử nhìn lại Lan không ngờ nàng cũng đang ứa lệ, chàng nói:
  • Tôi xin lỗi Lan, về chốn xưa, cảnh cũ còn đây, bạn tôi thì không gặp, còn sư bà lại ra đi, khiến lòng tôi quá thương tâm nên không cầm được lòng.
  • Lan hiểu! Chắc sư bà thương anh lắm phải không?
  • Đúng! Bà rất thương tôi, một đứa cháu không ruột thịt.
  • Theo Lan nghĩ chắc anh ở chùa cũng lâu?
  • Cũng gần một năm
  • Vậy anh có biết tụng kinh gõ mõ gì không?
  • Có
     
    • Sử lại đưa Lan đi chung quanh chuà, nơi đâu cũng đầy ấp kỷ niệm. Không biết vô tình hay cố ý chàng đưa Lan một nơi thật ư là vắng vẻ, nó như một khu đất ba mặt giáp với hồ sen, phía đông hồ sen những tháp cao kế đến ngồi chùa, hướng nam hồ sen tiếp giáp cánh đồng ruộng mênh mông, còn hồ sen kéo dài ra hướng bắc, tiếp nối con lộ. Người bộ hành trên con lộ khó mà nhìn ra được vùng đất nầy bởi những cỏ lát mọc cao cao và những dây leo phủ kính trên hàng rào dọc theo con lộ. Phía tây vùng đất giáp với khu vườn không nhà ở không người đi qua. Lan có phần hồi hộp khi đi cùng chàng trai trẻ đến nơi quá vắng vẻ như thế nầy, nhưng rồi nàng lại thích thú với cảnh thơ mộng ở nơi đây, nàng nghe được tiếng gió rì rào lẫn tiếng chim hót, có những cây đào lộn hột, nằm cạnh bờ sen thật mát mẻ làm sao. Nàng nhìn thấy một đóa hoa sen phơi mình trong nắng sớm, ôi đẹp làm sao, nàng muốn chia sẻ cùng với sử, nên lên tiếng:
    • Anh Sử nhìn...
      Mới nói đến đây nàng vấp phải luống khoai nên ngã về phía trước, Sử đang mơ màng nhìn về cảnh củ nghe tiếng nàng kêu, quay người lại, cũng đúng lúc thấy nàng té ngã về phía mình, chàng chỉ có kịp ôm giữ nàng lại, thì nàng đã nằm gọn trong vòng tay vạm vở của chàng, chỉ một thoáng hai người giử được thăng bằng, chàng buông nàng ra, thế mà đôi má của nàng hồng lên, đôi mắt long lanh e lệ.
    • Tôi xin lỗi Lan, đáng ra tôi không nên dẫn Lan đến chỗ khó đi nầy.
    • Không đâu chỗ nầy cảnh vật đẹp và quá ư thơ mộng mà Lan chưa từng thấy.
    • Đúng rồi! Lan đến đây lần đầu mà. Ừ!Trước khi té Lan định nói chuyện gì phải không?
    • Lan thấy đóa sen nở đẹp quá định chỉ cho anh coi, lo nhìn sen mà dấp té, cũng may nhờ có anh.
      Nói đến đây, rồi nàng lại thẹn thùng ấp úng.
    • Đóa sen nào đâu?
    • Anh nhìn kìa!
      Theo ngón tay của nàng quả thật một đóa sen đang nở nhô lên thật là xinh xắn cạnh bên những chiếc lá sen đang nằm phơi trên mặt nước hồ.
    • Để nàng hiểu tại sao chàng dẫn nàng đến đây, Sử nói:
    • Lan biết không! Mỗi lần về chùa, tôi đều đến đây, nơi có nhiều kỷ niệm. Rồi Sử đưa Lan đến một cây đào lớn nhất trong đám và chỉ cho Lan thấy chữ khắc “HẸN GẶP”; chữ “HẸN” còn rõ nét, chữ “GẶP” mờ đi do võ cây mọc ra, Sử lấy một mãnh chai cạo đi lớp võ mới mọc lan ra cho chữ rõ nét lại; vừa cạo vừa giải thích:
    • Chúng tôi mỗi người khắc một chữ, chữ GẶP là chữ tôi khắc, lâu quá không về nên chữ mờ đi, chữ HẸN rõ nét chứng tỏ bạn tôi thường về đây.
      Lan lấy làm ngạc nhiên, anh ấy hẹn hò với ai mà khắc chữ trên cây để giao ước với nhau, chắc đây là một cô gái mà anh ấy yêu, nên hỏi:
    • Vậy anh hẹn gặp người yêu anh ở đây à!
    • Tôi chưa có người yêu! Người khắc chữ “HẸN' là bạn của tôi tên là Trần Mạnh Tiến, hai chúng tôi thường đến đây để ôn bài, giữa những cành đào nầy có một chiếc võng để tôi đọc sách.
      Nghe sử trả lời chưa có người yêu, không có liên quan đến nàng, sao lòng nàng cảm thấy vui lạ. Lan nhớ lại sự đối đáp của Sử và chị Nhung nên muốn xác định lại:
    • Anh đưa Lan tham quan chùa một công mà hai việc phải không?
      Nghe câu hỏi Lan Sử hiểu ý nàng, chàng nói thật lòng cho nàng được rõ:
    •    Đúng, đưa Lan tham quan đồng thời tôi cũng muốn về thăm lại chùa. 
      Câu trả lời nầy làm Lan không được mấy vui, nhưng trong lòng nàng càng quý mến Sử, anh ấy là một chàng trai mà nàng chưa hiểu hết được.
Sau khi giả biệt thầy Đắc Pháp và Chị Nhung, Sử đưa Lan về trở lại trường, trên đường đi Lan cố hỏi duyên cớ nào Sử lại vào ở trong chùa. Sử nói với nàng một bí mật lớn trong đời chàng mà chàng chưa kể cho ai nghe bao giờ, ngay cả những người thân, bạn bè ngay cả anh Trần Mạnh Tiến.       

                                                             ( Còn tiếp)
                                                    
                                                               Hải Vương
 
( Bạn đọc có thể đọc những phần đã viết:
phần một vào trang số 2 ở tiết mục " bạn đang làm gì", 
phần 2 ở trang số 2 tiết mục" chuyện cũ")
  

       @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Cám ơn bạn đã cho tôi "tham quan " chùa Sơn Thắng cùng với Lan và Sử .Câu chuyện của bạn thật nhẹ nhàng , gợi mở rất khéo cho phần tiếp theo .Chờ bạn cho đọc giả thưởng thức tiếp câu chuyện hay đang dang dở.

Bạn H.Vương mến! Tôi nghe nói ngày xưa bạn là BS mà, sao bạn lại viết văn hay vậy? Cách dùng từ cũng như kết cấu ý chuyện liên tiếp mạch lạc hợp lý diễn biến theo thời gian của nhân vật rất chặt chẽ... Như nhà văn chuyên nghiệp. Cảm ơn, trông được xem tiếp,chúc bạn vui khoẻ để viết tiếp độc giã đang chờ.!

BT đang hào hứng với câu chuyện của bạn, đọc phần ba cho hấp dẫn thì BT phải xem lại từ đầu cho câu chuyện được liên tục ( trước đó đã đọc rồi nhé ), đang chờ phần tiếp của bạn nhé! Nói nhỏ nghe sao hồi bạn đi học trông dáng vẻ không phải nhà văn, học ban Toán mà lị !

Chị Kim Lập kính mến! Chùa Sơn Thắng mà chị đã đọc là cách đây nhiều năm rồi, bây giờ thay đổi nhiều lắm. ngày nay đã trở thành thiền viện. Cách đây vài năm em có trở về thăm, lúc đó thầy Đắc Pháp còn sống. Một điều em ngạc nhiên, nhiều người đến đây học đạo, và ngạc nhiên hơn em chưa gặp những vị nầy lại gọi đúng tên em.

Anh Hồ Tấn Hạp kính mến! Cám ơn lời khen của anh, em viết để giải trí cho vui, để gọi là có phần đóng góp cho trường xưa, cũng nhờ đó quen biết các chị các anh, với sự cổ vũ của các chị và bạn bè em đang cố lên đây. Lời khen nầy của anh cho em thêm sức mạnh đó.

Bạn Bạch Tuyết thân! Cám ơn bạn, nhờ bạn tổ chức 35 năm về trường cũ rất thành công. Tôi vẫn còn nhớ khuôn mặt ngày xưa, bây giờ gặp bạn bất ngờ tôi không biết có nhìn ra không. Bạn còn nhắc về môn toán, hồi cắp hai tôi được mệnh danh là học trò ruột của thầy Phạm Hồng Thoại, lên cấp 3 tôi cũng đươc thầy Vỹ khen, nhưng chức giỏi toán bị Tuấn bạn cùng lớp với chị chiếm mất rồi, Tuấn cũng là bạn của tôi đó.

H.Vương mến! Khi nào đến hồi cuối câu chuyện HV cho BBT biết trước,để mình gợi ý cho ra thêm trò chơi (như chuyện Cội mai vàng... nở hoa) HV có thấy đang sôi nổi đó ko? Bài của HV mình cũng tính làm vậy cho vui,vì bài này mình thấy có khả năng chơi trò đọc giã cùng nhau mỗi người mỗi ý viết tiếp kết thúc cho vui,HV OKE nhé? Nè, nếu HV là bạn của BTuyết thì nhỏ tuổi hơn mình, vậy anh sẽ gọi HV là em nhé HV đồng ý chứ? Chúc em vui khoẻ để đóng góp cho trang nhà vui nhộn lên. Thân, HTH,

Mãi đến hôm nay tác giả Hải Vương mới cho chúng ta đọc tiếp phần 3 "câu chuyện tình một bài thơ".Càng đọc càng bị lôi cuốn vào câu chuyện với những hình ảnh sinh hoạt có liên quan đến chùa,ni sư và HT Đắc Pháp.Một vị cao tăng nay đã viên tịch.Rất mong được đọc tiếp..tới..tới..nhanh..nhanh hihi...

Anh Hồ Tấn Hạp thân mến, các chị các anh và bạn đọc thân mến! Trò chơi sáng tác một sáng kiến hay đã làm nhiều người tham gia sáng tác, tham gia viết văn cũng nhờ đó một câu chuyện có nhiều cách kết cuộc khác nhau. Anh chị nào đã nghĩ ra ý kiến nầy nên được khen thưởng trước. Em thế hệ sau nầy là học trò cưng của thầy Võ Phú Xuân, và học trò của thầy Em nên các anh cứ gọi em là đúng. Câu chuyện em còn rất dài, những phần sau em sẽ có những câu hỏi, kết thúc câu chuyện ai trả lời được nhiều câu đúng em sẽ gửi món quà tặng, ý kiến như vậy anh chị nghĩ sao?.

@Em đề nghị như vậy rất hay, xem như đây là trò chơi mới, thay đổi cho vui, chị tin rằng sẽ có nhiều người tham gia hơn. Chúc em vui khỏe và hạnh phúc. Thân chào, chị Vĩnh.

Ngày xưa bận bịu gia đình, chị không có đi chùa, giờ mới có thì giờ nên thường theo các bạn đi chùa và mỗi lần đến chùa là vào thăm thầy Đắc Pháp, nay thầy mất rồi, đến chùa buồn quá! cám ơn em đã cho chị thấy cảnh chùa những năm về trước.

Cám ơn tác giả, bạn viết gì mà ngưng lâu quá! nên phải đọc lại liên tục, mới thưởng thức được, mong được đọc tiếp nhanh nhanh nhe!

Cám ơn bạn đã cho mình những cảm xúc thời trẻ, giờ sống ở tuổi già càng nhớ và vui về thời tuổi trẻ, bạn miêu tả cảnh chùa cho tôi hình dung được một ngôi chùa đẹp với những nhân vật đậm đà tính cách của một tu sĩ. mong được

H.Vương em đồng ý rồi thì hay quá! Anh nghĩ tuổi xế rồi ko còn làm gì lớn lao được nữa,cần được thư giản, ở đây trang71 rất thích hợp cho mình vì đa số đều từ học đường đi ra,BS có nói nếu mình vui vẽ thì thọ lâu hơn (ý đụng BS rồi,quên) Thầy Em ngày xưa học cũng lớp đệ tam A5 và nhị A5 Trường TPH, học chung với anh, mỗi người đều có số ko ai giống ai. Em cứ đưa ra trò chơi vui, anh ủng hộ hết mình, ÔKÊ! Chúc em vui khoẻ, viết bài nhanh.

Chị Kim Hương mãi đến hôm nay mới có thời gian để tham gia cùng các anh các chị; tuy vậy những bài viết của chị em đều đọc không bỏ bài nào. Trong các nhà sư, trong nước cũng như ở Mỹ em chỉ xưng hô một người duy nhất là thầy đó là thầy Đắc Pháp đó chị. Cám ơn chị theo dõi câu chuyện.

Chị Vĩnh, lúc nầy có nhiều bài viết làm cho chị bận bịu quá phải không. Chị tham gia như vầy có nhiều công quả lắm đó. Bài viết của em, em viết trên DUCUMENT, trình bài rất đẹp, nhưng copy từ đó gửi qua email biến chuyển quá lạ làm cho dọc giả khó đọc, lần sau em sẽ gửi cả ducument xem nó có tốt hơn không.

@Cám ơn em đã nghĩ đến chị, lúc rày cũng hơi lu bu, nhưng vì bạn bè...phải làm tốt nhiệm vụ thôi em à! Bận bịu nhưng vui vì có nhiều người ủng hộ. Thân chào. Chị Vĩnh.

Câu chuyện hấp dẫn, cảnh chùa Sơn Thắng ngày xưa so với ngày nay khác hẳn, nhưng những người trong chùa là có thật. Thầy Đắc Pháp là anh bà con với tôi đó Hải Vương, tôi rất buồn mỗi khi vào chùa.

Hải Vương thân mến! Viết thành một bài văn,nói lên được cốt chuyện được mọi người nhiệt tình theo dõi đón nhận là sự thành công lớn cho tác giả rồi đó, KH chúc mừng HV!.Đọc bài của Hải Vương KH rất thích và còn đọc tới đọc lui bởi những câu chuyện của HV viết đều mang dáng dấp chân thành, tình cảm nhẹ nhàng phản phất kỷ niệm, hồi ức một cách sống động gần gũi với cuộc sống. Thật mà nói nghen HV, có những người chất chứa nhiều kỷ niệm nhưng có khi không nói thành văn, thành câu chuyện để minh họa cho người khác hiểu và phải nhập tâm. KH rất ngưỡng mộ HV!

Cám ơn Hạ Lan, anh Thế Tân và Chị Trinh đã đọc và viết bình luận. Lần nầy HV sẽ viết rất nhanh sẽ gửi nay mai xin Hạ Lan và đọc giả trang nhà yên tâm. Anh Hồ Tấn Hạp, đố vui phải tham gia đông mới có ý nghĩa, anh hãy cổ động, khuyến khích mọi người tham gia nhe.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn