Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000152
Số lượt truy cập
15586273
THAM GIA TRÒ CHƠI SÁNG TÁC. VIẾT TIẾP CHO" CỘI MAI VÀNG VẪN LẶNG LẼ TRỔ HOA" -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-02-28 12:15:27

 

 Tham gia trò chơi sáng tác viết tiếp cho "Cội mai vàng vẫn lặng lẽ nở hoa "

 ( Viết tiếp về Lượm)

 Nhận được tin Danh đi lấy vợ , lòng Lượm đau như có ai cứa hàng trăm vết dao , rồi dùng muối ớt xát vào , chà chà cho thêm rướm máu. Còn tàn ác hơn là Danh vẫn tiếp tục nhờ thằng Lực gởi thư cho cô . Cô không đọc , cũng không trả lời .Dù chưa nói lời yêu thương , nhưng nỗi niềm  riêng của cô không lẽ Danh không biết ? Tuy không được học hành nhiều , nhưng vốn Trời ban cho con gái đôi mắt biết nói , cô đã "nói" bao lần bằng đôi mi khẻ chớp  của cô mỗi lần nhìn Danh , cậu có ngu mới không hiểu lòng cô.Chưa nói đến đôi má đỏ hay hay , nụ cười e ấp khi gặp cậu , thì không lẽ lòng cậu không động đậy một chút nào sao? Vậy mà đùng một cái bỏ đi cưới vợ ngang xương .Lượm  ngả bệnh hay giả bệnh hổng biết mà cô cứ nằm trong nhà , trùm mền , suốt mấy ngày  mấy đêm , không ăn không ngủ , người lã đi như cái bánh tráng nhúng nước , khiến thiếm Hương phải chạy thầy chạy thuốc , bán hết đám gà rồi bầy vịt ,cô vẫn không khá hơn .Một đêm cô mở mền nhìn ra , thấy thím Hương ngồi gục đầu cạnh giường cô ngủ thiếp ,mắt còn vương ngấn lệ .Trông thiếm Hương xanh xao mệt mỏi như tàu lá chuối .Lượm lòm còm ngồi dậy , lặng lẽ ôm thiếm Hương vào lòng và òa khóc nức nở .Thiếm Hương điếng hồn khóc theo cô .

            -Con có sao hông Lượm ơi? Đừng bỏ má con ơi!

Lượm khóc một hồi ,thì cô nghe nhẹ lòng hơn .Quẹt nước mắt ,cô thều thào nhờ thiếm Hương cho cô uống chút nước , rồi sữa , rồi cháo .Cô tỉnh dần , như người chết đi sống lại .Tình mẫu tử thiêng liêng đã kéo cô từ quỷ môn quan trở về.Cô thầm nghĩ : dù mình có chết lên chết xuống , cậu Danh cũng không hay không biết , còn má mình thì tội nghiệp biết bao nhiêu .

Sau khi đã xác định rỏ tình hình thực tại tàn ác là mối tình còn trong trứng nước chưa kịp nở đã bị "ung " , cô quyết tâm gạt phắt hình bóng cậu Danh ra khỏi tim mình .Đầu tiên cô viết tên cậu Danh vào 12 tờ giấy rồi đem đi đốt .Mỗi tờ biểu thị cho một tháng , mười hai tờ là một năm . (Cứ quên trước một năm đi rồi sang năm mà còn nhớ thì sẽ đốt tiếp ). Cô bắt đầu lại cuộc sống mỗi ngày với những công việc trước kia ,dù bây giờ nụ cười của cô đã tắt và trái tim cô quoắt lại như trái mận non chết héo .

Ngày qua ngày , tháng qua tháng .Hết một năm , cô lại viết tên cậu Danh lên 12 tờ giấy rồi đem đi đốt .Cô cũng không biết mình đã đốt như vậy bao nhiêu lần .Đến một năm kia , chiều mồng một tết , sau khi cúng ông bà xong , cô đem 12 tờ giấy , viết vào đó tên của cậu Danh .Chờ má cô chạy qua hàng xóm chơi .Cô lặng lẽ đem 12 tờ giấy ra trước nhà , ngồi dưới gốc mai đốt hết . Gốc mai bây giờ đã lớn lắm rồi .Cành lá sum xuê , hoa vàng nở rộ .Lòng cô vẫn đau mỗi lần chặt cành mai đem bán . Cây Mai vô tình vẫn cứ ra hoa , ngày một nhiều hơn , đẹp hơn , đâu biết cô ngày càng héo úa .Ngồi một mình dưới gốc mai già , cô thầm hỏi đến bao giờ cô mới không phải đốt 12 tờ giấy có mang tên cậu Danh trong đó ? Hỏi để mà hỏi , có ai trả lời cho cô được đâu .Cô buồn bã đứng lên , định quay vào nhà .Chợt có tiếng ai gọi tên cô khe khẻ

            -Lượm , Lượm ơi !

Cô nhìn ra khoảng sân phía trước .Có bóng người thanh niên lù lù đứng yên trước mặt cô.Chỉ trong tích tắc thôi , cô chợt nhận ra  ,cho dù cô có đốt hết giấy trên thế gian này , thậm chí đốt cả trái tim mình , thì cô vẫn không thể nào quên được cái tên và con người ấy :Cậu Danh .

 THÁI THỊ KIM LẬP

          @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn