Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000300
Số lượt truy cập
15516315
CHUYỆN CỔ TÍCH BUỒN. -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2014-02-12 11:08:39

 

                                                       CHUYỆN CỔ TÍCH BUỒN

                                                                                                       Thái Thị Kim Lập


Lệ và tôi là đôi bạn chơi thân với nhau từ nhỏ . Nhà Lệ ở cách nhà tôi chỉ hơn một cây số .Chủ nhật nào tôi cũng có mặt ở nhà Lệ.Chúng tôi cùng chơi bày hàng , trốn tìm , may quần áo búp bê và đặc biệt là leo lên cây trứng cá trước nhà Lệ ,ngồi hát nghêu ngao.Lệ leo trèo giỏi nên bạn chọn cành cây cao .Tôi thì chỉ dám chọn “chắn ba” thấp nhất để ngồi . Lệ rất thích cùng hát với tôi , để “nhường” tôi hát những đoạn nhạc cao .Tuổi thơ của chúng tôi trôi qua êm đềm như thế .Đến khi tôi lên Sàigòn học ,thì Lệ lại bắt đầu đi học may ,bắt đầu con đường kiếm sống sớm hơn .Sau khi tôi lấy được SPCN , tôi hăm hở tìm Lệ  .Chúng tôi trốn vào góc nhỏ của quán chè thân thuộc .Tôi kể Lệ nghe những ngày “gian khổ”của tôi chỉ biết có giảng đường , thư viện ,mà không có chút cảm nhận về sự hoa lệ của Saigon .Còn Lệ lại kể cho tôi câu chuyện “cổ tích”có liên quan đến tôi .

Lộc là anh họ của Lệ.Ba anh là anh ruột của má Lệ .Gia đình anh có hai chị em ,sống ở Cần Thơ .Chị anh đã có gia đình riêng .Anh tốt nghiệp đại học sư phạm Cần Thơ ngay vào năm tôi vừa xong tú tài 1,cũng là năm anh “thấy” tôi lúc anh đến thăm gia đình Lệ .Anh ngồi vắt vẻo trên cây trứng cá , khi tôi đến nhà Lệ làm “cô giáo “dạy may bất đắc dĩ cho Lệ , để cùng may cho má Lệ bộ quần áo mặc ở nhà .Lệ và tôi cứ châu đầu vào nhau lo cắt may , cười đùa hồn nhiên ,không ngờ là mình đang bị quan sát rất “kỹ” từ xa.Sau lần gặp đó , anh Lộc nhờ Lệ chuyển cho tôi một lá thư ,nhưng bị má của Lệ bắt gặp .Bà giữ lá thư lại , gọi anh về ,”giáo huấn “ cho một trận .Nào là gia đình bà và gia đình tôi rất thân nhau , đừng làm bà “khó xử “nếu anh chỉ muốn “đùa “với tôi .Nào là tôi …còn nhỏ ,hãy để yên cho tôi học .Nếu anh nghiêm túc với tôi trong tình cảm thì về mời gia đình anh đến gặp gia đình tôi xin phép “làm quen”, bà sẽ sẵn lòng làm “cầu nối “ v..v..Sau bài “giáo huấn “ đó , anh về nhờ ba mẹ anh “can thiệp “ .Thế là một cuộc hẹn được sắp xếp .Má của Lệ sẽ cùng đi với anh và má anh đến nhà tôi chơi như một dịp tình cờ  .Nhưng dịp tình cờ đó cũng không thể diễn ra khi má anh đột ngột qua đời trước ngày hẹn một tuần .Từ đó , Lộc lặng lẽ hỏi thăm Lệ mọi tin tức về tôi .Còn tôi lại hoàn toàn không biết gì về sự hiện diện của anh ấy cạnh mình .Đến khi tôi xong tú tài 2, Lệ cứ khuyên tôi thi sư phạm , nhưng tôi lại quyết định vào Đại Học Khoa Học Saigon học SPCN.Lộc bị “sốc “ vì quyết định này của tôi .Anh nói với Lệ tôi là người mang nhiều “cao vọng “.Nếu anh muốn giữ được tôi sau này , anh phải có con đường đi khác .Hơn nữa , anh phải mang tang má anh 3 năm .Ba năm đó anh muốn tự mình  chuẩn bị cho tương lai của anh và tôi một cách chắc chắn hơn . Thế là anh xin ba anh hoàn trả học bổng 4 năm của đại học sư phạm , làm thủ tục xin du học tự túc ngành Dược ở một trường đại học của Mỹ.Ba anh làm trong ngành y tế với chức vụ khá cao ,anh vốn rất thông minh , nên mọi việc tiến hành thuận lợi .Tôn trọng má của Lệ , anh vẫn không dám viết thư cho tôi , chỉ nhờ Lệ “kể chuyện cổ tích “ cho tôi nghe, và “báo” tôi biết anh đã phóng lớn ảnh của tôi tặng Lệ để mang theo .Lệ “xin lỗi “ đã không chờ ý kiến của tôi khi cho anh “mượn “ảnh .

Nghe Lệ kể , tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn Lệ và thầm ..”kêu Trời” .Tìm đâu ra một thanh niên với trái tim như thế ? cách nghĩ và hành động cũng lạ lùng như thế ? Có thật anh yêu tôi và “ra đi” vì tôi ?Tôi thật không dám tin vào câu chuyện thật mà như ảo đó.Ngày anh lên máy bay Lệ rủ tôi cùng đi tiển anh , nhưng tôi từ chối .Tôi cũng rất tò mò muốn được gặp anh , nhưng tôi “ngán” má Lệ . ba anh và không muốn mình đường đột dưới mắt mọi người .

Suốt trong những năm anh ở Mỹ , thỉnh thoảng tôi nhận tin anh từ Lệ với những lời thăm hỏi đơn giản ,như một “ông anh”. Lệ thường tỏ ra xót xa cho anh phải một mình sống nơi đất khách , phải vừa học ,vừa làm để trang trải bao chi phí mà ba anh không thể lo đủ cho anh .Anh không dám về thăm nhà trong những ngày hè vì vừa không muốn tốn kém cho chi phí đi lại , vừa tranh thủ “kiếm thêm” trước khi vào năm học mới .Lệ vẫn hay nói đùa với tôi …có Lệ “giám sát “ tôi dùm anh rồi , không phải lo có ai “cướp”tôi đi mất.Còn tôi ,cứ thấy Lệ là như thấy anh .Tôi như vô tình bị trói buộc vào một sợi dây vô hình với anh .Tôi chỉ biết anh qua những bức hình anh gởi Lệ ,không phải người yêu , cũng không phải “người dưng “, cũng không biết có phải vì anh hay không nhưng suốt những ngày tháng ấy , tôi không có một “mối tình vắt vai “ nào .Tôi cứ cắm đầu lo học , không dám “chọn “ai trong những người bạn quanh tôi .Có phải tôi cũng ngầm đợi chờ anh ?

Nếu mọi chuyện diễn ra êm đẹp , biết đâu rồi anh sẽ về với tôi sau khi tốt nghiệp ? Chúng tôi sẽ bước tiếp con đường của mình ?Một mối tình lặng lẽ nên thơ ,lãng mạn phải không ?Thế nhưng bước ngoặt 1975 đã như vết dao chém đứt sợi dây vô hình giữa anh và tôi . Lệ đến tìm tôi khóc sướt mướt vì hoàn toàn mất tin anh .Ba anh bị thôi việc , không chịu về sống với chị anh ,mà một mình đi mua mảnh vườn nhỏ ,trồng rau nuôi cá sống qua ngày .Hy vọng gặp lại đứa con trai hoàn toàn bị dập tắt .Lệ buồn rầu “phán “cho tôi một câu :”Tụi mình không thể làm chị dâu , em chồng được .Số phận thật tàn ác “.

Sau đó vài năm ,Lệ vượt biên và có chồng ở Mỹ.Chúng tôi mất liên lạc một thời gian khá dài .Đến khi Nhà Nước mở cửa , Lệ liên lạc được với gia đình , thì tôi cũng nhận được thư của Lệ. Trong những thư đầu Lệ không nhắc gì đến Lộc .Tôi kể Lệ nghe mình đã có chồng , con .Mãi đến mấy năm sau nữa Lệ mới báo tin cho tôi biết Lộc vừa bảo lãnh cho ba anh sang Mỹ .Anh vẫn chưa lập gia đình .Khi nghe tin tôi đã có chồng ,Lộc lặng lẽ đi xin một đứa con nuôi . Lệ nói với tôi trong lần về thăm nhà  “ mối tình câm của anh Lộc kết thúc như vậy đó .Ba anh nói gì anh vẫn nhất quyết chỉ nuôi con mà không lấy vợ .Mình cũng đau lòng , nhưng biết làm gì hơn .Số phận mà “

Có phải là số phận không , tôi không biết .Nhưng khi anh ra đi vĩnh viễn , thì trong phòng riêng của anh vẫn chỉ có 2 tấm ảnh :của ba mẹ anh và của tôi .Mọi thông tin về anh , tôi đều chỉ nghe từ Lệ .Đôi khi tôi tự hỏi , tại sao anh yêu tôi nhưng luôn đứng xa tôi đến vậy ?Dù tôi tin Lệ ,nhưng có lần tôi cũng nói với Lệ “đây là một câu chuyện cổ tích hiện đại phải không ?”Lệ trả lời  “Ừ! Một câu chuyện cổ tích …buồn “

    @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Ờ ...đúng là chuyện "cổ tích ...buồn"!

Sao lại là  một chuyện tình buồn trong dịp lễ Tình nhân chứ???

Không biết KL có nghĩ yêu là "duyên" và kết nghĩa vợ chồng là " số."

Vậy bọn mình phụ với Ngọc Hoa bắt ông Nguyệt lão trói cẳng tay đánh mấy hèo đi nhá!

Chắc vì duyên số nên tình yêu không đủ sức mạnh để những nguời yêu nhau đến với nhau...

Nguyenthilieu

Theo mình nghĩ đây là chuyện tình có thật,trường họp của bạn không ngoại lệ đâu,có rất nhiều mối tình đơn phương thầm lặng,nhưng anh chàng ở đây rất đặc trưng,quyết thay đổi tương lai của mình để được người mình yêu,vì anh ta cho rằng bạn đang trèo cao,tình yêu của anh ta thật chắc lọi,thật ngươì hiếm thấy,điều này được chứng minh hồi kết câu chuyện... Chúc bạn năm mới dồi dào sức khoẻ,hạnh phúc tràn trề. Mong xem thêm baì hay của bạn. Thân mến, HTH.

Đăng một chuyện tình buồn trong dịp lễ tình nhân là tại ...chị Liễu đó.Bởi vì bài "chuyện cổ tích buồn" em viết lâu rồi nhưng chưa thấy lúc nào thích hợp để gởi .Đến khi em đọc bài viết của chị Liễu về cây trứng cá.Em bổng nhớ đến cây trứng cá ...trong bài em.Thế là em gởi ngay cho trang nhà ,vô tình rơi vào dịp lễ TN.Có bạn nào viết một chuyện tình đẹp đưa nhanh nhanh lên cho không khí ngày TN vui vẻ rộn ràng ,giúp Lập với .Hepl!Hepl! Chị Liễu ơi! cho em ..."chạy tội" đổ thừa cho chị một chút há .Nhưng mà chị tha cho ông bà Nguyệt Lão đi, vì cái "số" đã vậy , em có buồn cũng chút xíu thôi .Bằng lòng với điều mình có là cách hay nhất để sống vui phải không chị?

@ Kim Lập thân,

Em còn lạ gì cái tính "tếu táo" của chị? Nói cho vui vậy mà!

Em thấy lối viết " tỉnh bơ" là em biết ngay bà chị già này tính còn ham vui đến cỡ nào! ( Bậy bạ thiệt !!!)

@ Vĩnh à ơi!

Chị thích mục BL này lắm vì là nơi để mình vui đùa, chọc ghẹo nhau khiến bọn mình nhớ lại thời đi học. Miễn là mình tôn trọng nhau đừng có nói những lời khiếm nhã là đuợc chớ gì?

Câu chuyện "cổ tích ...buồn " chị thích Kim Lập viết rất thật vì những nguời thiếu nữ tài hoa khi đi lấy chồng thuờng để lại sau lưng mình nhiều nguời "ngẩn ngơ."

Em không tin chị thì alo hỏi Đòan Ngọc Hoa, Ngọc Thúy, Kim Huơng, Kim Ngọc, Ngọc Hà, Ngọc Hải, Hồng Hoa, Thu Hà, Thu Vàng,Trinh, Vĩnh...và nhiều nguời nữa như Giáng Thu Xưa, Phố Xưa, Khúc Thụy Du ôi nhiều lắm..nếu kể ra đây chắc hơn 10 trang giấy.

Còn một nguời nữa là Truơng tùng Thanh, mà nói đến đây chắc phải phóng lên lưng con Xích Thố, "vọot" lẹ...vì quý cô nuơng sẽ la làng lên " tui không có "mắc mớ" gì chị à nhen!"

Nguyenthilieu

 mọi người ai ai cũng có một lần hụt hẩng tình yêu trong đời.Bạn Kim Lập viết chuyện tình cổ tích thiệt buồn,gợi cho người đọc một chút  bâng khuâng một  chút nhớ nhung nuối tiếc tuổi học trò cái thủơ ban đầu tình yêu thầm lặng của chúng ta.Vậy là tôi đã có người chia sẻ.Cảm ơn bạn Kim Lập.chúc bạn cùng họ có nhiều sáng tác khác.

Chuyện cổ tích buồn, không ngoa chút nào, đọc chuyện này thấy buồn quá! Vĩnh nghĩ mình và bạn có nhiều cái giống nhau phải không bạn?

Chị Kim Lập ơi, câu chuyện  sao buồn quá vậy. Người đàn ông đâu mà chung thủy quá vậy, thời bây giờ có đốt đuốc cũng không tìm được. Âu cũng là số phận, chỉ vì Chị và anh ấy không duyên nợ với nhau thôi.

Hẹn gặp lại chị nhé.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn