Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000142
Số lượt truy cập
15585607
ĐẾN NHÀ NGUYỆT LÃO. -Đoàn Ngọc Hoa-
Ngày đăng: 2014-01-22 05:07:10

 

 

ĐẾN NHÀ NGUYỆT LÃO

 

        Hằng năm ,cứ ngày này ,23 tháng chạp , tôi vẫn chuẩn bị mâm đèn ,hoa quả để đưa lão táo quân nhà tôi về thượng đế cho kịp giờ .

Như thông lệ ,tôi vẫn van vái nhắn gởi nhờ lão táo về tâu với Ngọc Hoàng Thượng Đế những nỗi khổ của tôi về những lo toan đời thường  ,về cảnh nhà hiu quạnh ,về nỗi bất hạnh neo đơn của tôi để đánh động lòng trời .Nhưng suốt mấy mươi năm nay việc đâu cũng vào đấy .Thế là năm nay tôi quyết định lo mâm bàn tươm tất hơn ,lễ vật nhiều hơn ,có cả hài thêu, quần áo đẹp ,cá chép vàng  máy bay...và quyết tâm nài nỉ táo quân cho tôi quá giang một chuyến về thượng giới để đối mặt với Ngọc Hoàng mà trình tấu thiệt hơn đẻ mong Ngọc Đế rủ lòng thương xót .

Có lẽ lòng táo đã xót xa thương cảm với những lời nài nỉ thiết tha của tôi cộng với lễ vật sum suê ,lão táo đồng ý .Thế là tôi được một chuyến đến Thiên đình .

Quả là Thiên đình có khác , cảnh trí quá tuyệt vời , mây bay , gió lộng , cảnh vật trong vắt như pha lê . Thấp thoáng vài vị thần tiên râu tóc bạc phơ , quần áo trắng toát , đi lại nhẹ nhàng thanh thoát . Táo quân bảo tôi đứng ngoài sân chầu đợi . Nhìn xuống trần thế , tôi nhìn thấy ôi thôi một quang cảnh ngỗn ngang lộn xộn như một bức vẽ xấu xí , màu sắc hổn loạn của một họa sĩ tí hon nào đó cứ bôi quẹt đầy lên giấy chẳng có thứ tự gì cả . Từ đấy nhìn xuống trần gian tôi mới ngộ ra một điều là tại sao trần thế quá ư hỗn tạp , tai nạn giao thông ì xèo , tệ nạn triền miên , có lẽ quy hoạch không theo một nguyên tắc nào , chỗ đạt chỗ không . Chẳng bì như thượng giới ,đâu ra đấy , không khí trong lành , con người thanh khiết quần áo chỉnh tề... Đợi một lát , táo quân trở ra bảo :

-Hôm nay Thượng Đế mắc bận nghe các táo về chầu báo cáo việc trần thế, không tiếp khách .

        Nói xong táo trở vào chính điện ...Tôi đứng loay hoay chẳng biết làm gì thì bỗng một tướng thần dáng người vạm vỡ ,đen đúa đang đi qua đi lại trước sân chầu .Tôi vội đến và xin hỏi đường đến nhà Nguyệt Lão .Vị tướng thần ấy tuy mặt mày hung hăng  thế mà tử tế làm sao , ông ta tự giới thiệu mình là Thiên Lôi , vì mùa này không mưa nên cũng rãnh rỗi và sẵn sàng đưa tôi đến nhà Nguyệt Lão .

        Nhà nguyệt Lão đấy ư !Nhờ thiên lôi giới thiệu tôi gặp ngay một ông già râu tóc bạc phơ,áo quần trắng toác đang ngồi đánh bài tứ sắc với 3 vị thần tiên khác ,trong nhà dây nhợ tứ giăng.Nguyệt Lão thấy có khách bèn gọi Nguyệt Lão bà bà ra đánh thế, bước ra ngoài rồi mời tôi ngồi dưới 1 tán cây mát rượi, bên bộ bàn ghế bằng rộng êm mát. Hôm nay các vị tiên thần này không phải chầu Ngọc Hoàng vì theo kế hoạch thì hôm nay Ngọc Hoàng chỉ tiếp các táo quân về chầu.Tôi tranh thủ trình bày thật nhanh đề không kịp mà còn theo lão táo về lại trần gian.Nghe tôi than vãn về cảnh duyên tình không như ý, cuộc sống thê thãm cô đơn Nguyệt Lão lên tiếng:

       Thế gian người đông như kiến cỏ,dây tơ hồng càng ngày càng dầy đặt , mắt ta càng ngày càng yếu , ngồi đấy lựa từng sợi cho xứng lứa vừa đôi thì biết đến bao giờ mới hoàn thành kế hoạch chỉ tiêu Ngọc Hoàng đề ra .Nhưng cũng chẳng qua là duyên số  .Người trần thế như ngươi chẳng nên so đo nữa , cứ chấp nhận cuộc sống hiện tại  , lấy đó mà tạo phúc cho mình thì tự nhiên sẽ có phúc , cứ càm ràm trách móc thì chuyện đã rồi có sửa đổi được gì đâu , so đo mãi càng tạo cho mình nỗi khổ .

     Tôi bực mình thốt lên:

     -Ông bảo đông quá vì muốn đạt chỉ tiêu Ngọc Đế đề ra , thế là ông buộc đùa buộc đại , ông có biết như thế là vô trách nhiệm , như thế là ông đã tạo ra biết bao nhiêu gia đình ở trần gian bất hạnh vì hạnh phúc gia đình không tròn vẹn , đổ vỡ rối ren ,tạo biết bao nỗi khổ cho người trần thế ,điển hình như tôi đây ,chắc có lẽ cũng do ông buộc đùa buộc đại để cho kịp giờ đánh tứ sắc mà gây khổ cho tôi đến suốt đời  , biết đến bao giờ tôi mới thoát khỏi cảnh khổ này đây . Ông ác lắm ông biết không ?

 

       Mặt Nguyệt Lão bắt đầu chuyển từ trắng sang hồng rồi đỏ , ông đứng lên quát một tiếng vang rền . Tôi mất vía rơi tự do vun vút kêu cứu vang trời . Bỗng một tiếng < RẦM> vang lên tôi giật mình tỉnh giấc .

 

       À ,thì ra một giấc chiêm bao , tôi bước ra mở đèn lên đã 4g sáng .Hôm nay còn hơn mươi ngày nữa mới đưa ông táo về trời . Trong se lạnh của những ngày giáp tết ,tôi thấy mình quá cô đơn trong cảnh nhà hiu quạnh ,càng buồn cho số phận nên cũng không khỏi phiền lòng trách Nguyệt Lão se duyên lộn mối .

 

       Sáng ra , quét sân ,nhìn lên mái tol ,thấy một tàu cau đang nằm vắt vẻo ,thì ra mầy là thủ phạm gây ra tiếng động làm tao giật mình tỉnh giấc chiêm bao.

 

Tác giả

Đoàn Ngọc Hoa

    @Đăng tin-Vĩnh-

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Bạn Ngọc Hoa ơi !Đọc bài của bạn khá nhiều và tôi cảm nhận được nỗi đau mà bạn đang gánh chịu .Nhưng qua bài viết này , tôi thấy bạn thật sự đã nhận ra một điều thật tuyệt khi viết " cứ chấp nhận cuộc sống hiện tại , lấy đó mà tạo phúc cho mình thì tự nhiên sẽ có phúc , cứ càm ràm trách móc thì chuyện đã rồi có sửa đổi được gì đâu , so đo mãi càng tạo cho mình nỗi khổ " Cái "triết lý " đơn giản như thế sẽ giúp mỗi người cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn phải không bạn ? Chờ đọc thêm nhiều bài hay khác của bạn .

Cũng biết tự an ủi quá há .Ráng cho hết kiếp này để kiếp sau ta được hưởng hạnh phúc trọn vẹn hơn , cô Ngọc Hoa nhỉ ? Nếu như có ngày cô được diên kiến Nguyệt Lão nhớ mách hộ dùm em với nha. Một người luôn đồng cảm với cô nè

 Theo truyền thuyết anh chàng Vi  Cố thời Đường ,thì Ông Nguyệt Hạ Lão Nhân không hề buộc lầm dây ,mà là duyên tiền dịnh , sợi dây ấy phải mang suốt đời không tháo rời được. Nếu tin vào thuyết  Nguyệt Lão ,thì nên an phận vui vẽ chấp nhận nếu gặp trường hợp : không hòa đồng , hai đôi đủa lệch ...Nếu không tin thuyết ấy thì ....tùy bạn. !

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn