Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000072
Số lượt truy cập
15585735
CHUYỆN TÌNH MỘT BÀI THƠ( PHẦN 2). -Hải Vương-
Ngày đăng: 2014-01-06 10:03:31

 

Chuyện tình một bài thơ
                                        Phần 2

                  
           Những ngày đầu nhập học, nhà trường cho tất cả học sinh khóa mới cùng chung tham gia học chính trị, tham gia lao động, và sinh hoạt văn nghệ. Đây là thời gian giúp học sinh làm quen nhau, thích nghi môi trường mới cũng đồng thời cho những học sinh ở vùng xa về thị xã học, ổn định chỗ ăn chỗ ở trước khi chương trình học chính thức bắt đầu.
          Chỉ những ngày đầu, Hạ Mi với khuôn mặt khả ái, dáng người thanh tú, ít nói, thùy mị đoan trang cùng với đôi mắt chứa những nét ưu buồn xa thẳm làm nàng nổi bậc lên như một đóa hướng dương trước những bông hoa khác, thu hút bao nam sinh trong lớp ngoài lớp. Cái nét đẹp của nàng nếu được làm người tình để hẹn hò, để cùng nhau đi phố thì còn một niềm hảnh diện nào bằng, một mặt khác nàng mang những đức tính của một người vợ hiền hứa hẹn sẽ mang được sự đầm ấm hạnh  phúc cho gia đình; do vậy bao chàng trai trẻ muốn nàng trở thành người tình, còn những nam sinh lớn tuổi lại mơ được nàng như một ý trung nhân để khi tốt nghiệp sẽ cưới nàng làm vợ. Thế là các bậc mài râu để mắt đến, tìm một cơ hội để được làm quen với nàng; nhưng khó thật, nàng cứ im lìm, ít cười ít nói; những ý tưởng, những tình cảm của nàng không ai biết được, giống như nó được cất dấu trong căn hầm bí mật mà không có lối vào, khiến các chàng đứng bên ngoài mà quan sát để tìm phương cách dò ra lối vào để chinh phục trái tim của nàng.
             
     
          Sáng nay, bỗng nhiên gió bấc thổi về, nó mang cái lạnh xé da xé thịt, nhiều học sinh thuộc gia đình khá giả thêm chiếc áo ấm ở bên ngoài vậy mà vẫn còn cảm thấy lạnh. Trời lạnh căm căm như vậy, lớp Hoàng lại nhận công việc lao động, làm sạch lòng mương, đây là công việc phải đẩy hết đám lục bình trên con mương ra con rạch để chúng trôi đi, tạo điều kiện cho những lớp sau vét lòng mương, công việc nầy phải tranh thủ làm khi con nước còn lớn, nó trở nên khó khăn khi nước cạn đi. Thấy trời lạnh thầy Thịnh coi về lao động cảm thông, giao cho lớp những khúc tre còn lại sau xây cất, lớp dùng để làm nạng để đẩy đám lục bình đi. Cả lớp lây quây mất thời gian mà chẳng làm được bao nhiều vì ở ngoài xa, nơi nạng tre không thể tới có rất nhiều lục bình chúng bám ở đó cản lại, đám lục bình vừa được lớp đẩy đi khi lấy cây lên nó quay về chỗ cũ. Công việc nầy phải cần ít nhất một người xuống nước, trời lạnh như vầy ai làm công việc khờ dại nầy.
    Anh Hoàng lớp trưởng con người ốm yếu, chỉ nhìn thấy nước môi đã xanh, da nổi gai anh không thể xuống nước, anh đang ngần ngại không biết yêu cầu ai làm công việc nầy. Bỗng nhiên mọi người đưa mắt nhìn anh chàng cởi đồ dài, mặc quần ngắn áo thung ba lỗ lao người xuống nước, việc làm của anh ta làm các nam sinh còn lại thấy nhẹ đi, còn bên nữ sinh có tiếng xì xào to nhỏ, không ai bảo ai cũng hợp sức lại đẩy đám lục bình đi . Và tiếp theo đó Phú, Liêm và Vẹn cũng lao mình xuống nước giúp cho bạn một tay, người trên bờ kẻ dưới nước, chẳng bao lâu công việc hoàn tất. Những anh chàng lội dưới nước được đón những chiếc khăn lông của những cô nàng ở nội trú và những lời nói ngọt ngào: " chiếc khăn em chưa dùng tới". Trong lúc lớp ra về, Hoàng lớp trưởng tìm đến Sử, anh nói:
    - Anh cám ơn em, hôm nay nhờ có em công việc mới xong.
    - Đâu có chi, em là nông dân thứ thiệt. lội dưới nước đẩy lục bình là chuyện thường .
    - Hoàng thân thiện đi với Sử ra bãi đậu xe, vừa đi, vừa cười, vừa nói, nửa đùa, nửa thật:
    - Các bạn nữ đang khen em đó!
    - Khen em!
    - Các cô ấy cho em là con kiến càng
      Thấy Sử ngơ ngác có vẽ không hiểu, anh liền nói tiếp
    - Em có tập tạ không, sao có cơ bắp quá vậy.
       Hoàng người ốm yếu, sức khỏe không tốt thấy ai cường tráng khỏe mạnh đăm ra anh ái mộ, vả lại từ lúc học chung anh có cảm tình người bạn trẻ, đầy lòng nhiệt tình nầy, nên có lời nói tốt về Sử. Anh thấy Sử nở nụ cười hiền từ anh lại nói tiếp:--- Em không biết đâu, các cô nàng bây giờ không thích những anh chàng đẹp trai da trắng trẻo ra dáng như thư sinh, mà các cô mê nhưng đứa con trai ra cái dáng đàn ông, cơ thể lực lưỡng như em đó.
    - Anh nói vậy em mừng, chớ hồi học phổ thông em bị ế quá.
    Hai người lên xe về, Hoàng còn nói vói theo
    - Quên chuyện phổ thông đi! Lớp mình có nhiều cô xinh lắm đó!
               
     
     
                 Một tuần lễ đầu nhập học kết thúc, Thu quen biết nhiều bạn, cả nam lẫn nữ, trong đó có Hoa, Lan rất mến chị, các cô nàng nầy còn mời chị đến khu nội trú chơi, nhờ đó chị biết nhiều chuyện về lớp mới, biết một số chuyện bí mật, một số chuyện tình cảm nam nữ , qua đó chị mới thấy các nữ giáo sinh có một bước trưởng thành về tình cảm so với thời học phổ thông, các cô nàng mạnh dạn hơn và không ít cô thật là ranh mãnh và khôn ngoan ngoài sự tưởng tượng của chị. Chị nhớ lại Hạ Mi cô bé ấy còn khờ, còn thằng em miệng có lanh, nhưng con trai mới lớn thiếu kinh nghiệm dễ bị dụ, Thu có cảm tình với Hạ Mi và Sử nhất, đây là hai người bạn từng học chung hồi phổ thông, vả lại cả hai quý mến tôn Thu như người chị; Thu muốn tạo điều kiện cho hai em hiểu về nhau, còn chuyện tình cảm đâu có thể biết trước được, hai em đó ra sao là do nhân duyên.
        Nghĩ như vậy, thứ bảy nầy chị quyết định không về quê, chị rủ Hạ Mi đến nhà cùng nấu nướng cùng nhau ăn tối. Hạ Mi đang buồn nay được Thu rủ đến chơi nàng nhận lời ngay. Hạ Mi cứ tưởng như ngày xưa hai chị em gặp thật là vui, tàu lao mọi sự; lần nầy lại khác, chị nói chuyện như người lớn, nàng cảm thấy không thoải mái khi chị đề cặp đến chuyện trai gái, còn nhắc nhiều đến anh chàng khó ưa. Nàng lại nghĩ sẳn tối nay nói rõ với chị ý của mình để từ đây chị không nhắc đến anh Sử trước mặt mình nữa.
    Ăn cơm xong, hai chị em ngồi bên nhau, lúc thích hợp Hạ Mi nói, nàng liền mở lời:
    - Chị Thu! Từ đây xin chị đừng đề cập anh chàng đó nữa được không chị!
    - Dĩ nhiên được! Nhưng chị có thắc mắc do đâu mà em có thành kiến với anh ta?
    - Em không thích những người nói nhiều.
    - Trước đây chị cũng có suy nghĩ như em, nhưng học chung một tuần, chị thấy bạn ấy không phải là người nói nhiều .
    - Ồ! Vậy trong giờ học chính trị, ai là người phát biểu. Em không muốn nghe; nhưng nó cứ vang bên lổ tai.
    - Em ơi! Những phát biểu của anh ta theo chị thấy rất là chính đáng, không có một điều nào đáng chê trách cả . Những lần nói chuyện với chị, chị thấy Sử nói chuyện rất tình cảm, có chừng mực trong lời nói, tuy có nói nhiều, nhưng nói những điều thiết thực, lời nói có trọng lượng, chớ không phải đụng cái gì cũng nói. Em hãy nhớ lại đi sử có nói một lời nào nghe không lọt lỗ tai, hay mất lịch sự với em chưa?
    - Dạ chưa!
    - Theo chị Sử không phải là loại người nói nhiều, mà nói đúng chỗ đúng lúc, anh ta rất im lặng lúc thầy giảng bài, anh ta biết lắng nghe những ý kiến của bạn bè. Em không biết sao Sử được cảm tình nhiều người, một số cô nàng lớp mình đã chấm phải anh ta rồi, có cô ra tính hiệu, có cô tạo điều kiện cho chàng.
    - Chị nói cái gì nghe lạ vậy!
    - Ừ! Chỉ có em là ngây thơ, các con bé kia tinh ranh lắm, mạnh dạn lắm!
      Nghe chuyện trai gái, Hạ Mi đã khó nghe rồi, bây giờ nghe của những người bạn cùng lứa tuổi có thái độ lạ nàng không làm sao tin được, nàng tưởng chị Thu đùa nên mĩm cười nói:
    - Chị thấy em khờ, rồi chị nói vậy phải không?
    - Đó là sự thật, còn nhiều chuyện em không ngờ nữa đó, như ngày mai nầy Sử sẽ đưa con bé Lan xuống thăm chùa Sơn Thắng.
    Nhìn vào mặt Hạ Mi như con nay tơ, đang ngơ ngác nửa tin nửa ngờ, chị nói tiếp:
    - Chị với Sử nói về chùa Sơn Thắng, con bé Lan chụp lấy thời cơ nhờ Sử đưa cô nàng tham quan chùa, con bé nói ba má của nó nghe chùa Sơn Thắng đã lâu rồi, nó muốn biết chùa để ba má có lên thăm, nó sẽ đưa ba má nó đi tham quan chùa. Đây là chiêu thức tạo điều kiện cho chàng đó em có biết không?
      Nghe đến đây, Hạ Mi lấy làm ngạc nhiên, mình mới quen thêm một người bạn là chị Phượng ngồi kế bên, vậy trong lớp họ quen nhau hết, còn thân thiện đến nổi đưa nhau đi xem chùa. Nàng nghĩ chuyện nầy cũng đâu có gì, hồi trước mình cũng từng nhờ Khoa đưa đi tìm nhà người bạn, không may trong lớp có người bắt gặp rồi ghép đôi mình với Khoa, thật ra mình và anh ta đâu có gì. Chắc chị Thu đọc nhiều tiểu thuyết quá thành ra trong đầu có nhiều suy tưởng, chớ có gì đâu tạo điều kiện cho chàng.
    - Dẫn cho người bạn tìm cái chùa là chuyện thường thôi chị.
    - Không thường đâu em, em có biết ba má của Lan ở tận huyện Cầu Ngang không? làm gì mà biết chùa Sơn Thắng ở Thanh Đức, cạnh sông Cổ Chiên. Cô ấy nhờ là có ý đồ đó em!
     Hạ Mi nghe chị Thu nói cũng có lý lẽ, chuyện đó là chuyện của người khác đâu có liên quan gì tranh luận với chị cho thêm phiền.
    - Chị Thu mình đừng nói chuyện không liên quan đến mình.
    - Có đó em! Thật em không biết những chuyện xảy ra chung quanh ta, hay là em giả bộ không biết? Các cô nàng đó có tình ý với Sử, còn Sử nó quan tâm đến em.
    ( Xin đọc giả theo dõi tiếp phần sau, xem chuyện gì sẽ xẩy ra khi Sử đưa Lan xuống chùa Sơn Thắng)

                                                      Hải Vương
    @Đăng tin-Vĩnh-
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Mình mới đi chùa Sơn Thắng đây, nhớ câu chuyện kể của bạn, mình đang thắc mắc, chùa là nơi thờ tự trang nghiêm, 2 bạn nam nữ đến chùa để cúng chùa hay là hò hẹn? mong được đọc tiếp truyện.

Bạn Hải Vương ơi! bạn viết có nhiều tình tiết hấp dẫn, nhưng mình đang nghĩ chắc 2 bạn đó đến chùa cúng và hò hẹn...có nhiều mối tình xuất phát từ đây và thành vợ chồng đấy.

Rat thich loi viet cua ban, nha van Ho bieu Chanh cua TPH 71. Congtu mietvuon

@Lâu quá mới thấy công tử miệt vườn lên tiếng, mong bạn có nhiều đóng góp cho trang nhà. Chúc bạn vui khoẻ. Thân chào, Vĩnh.

Hải Vương viết bài khiến cho người đọc phải trông ngóng chờ xem tiếp,mong được xem tiếp!!.Câu chuyện kể thật sống động,tình tiết thật tỉ mỉ, có những đoạn như một bức tranh chứa nhiều cảnh sinh hoạt công ích, có đoạn ẩn chứa tình cảm thật kín đáo.Chờ xem tiếp đây.Chúc HV dồi dào sức khỏe để làm thêm,công việc văn chương giúp cho trang nhà ngày càng phong phú.

Khung cảnh sân chùa Sơn Thắng ngày xưa rất hoang sơ yên tĩnh thỉnh thoảng vang vọng tiếng chuông Chùa . Những Học sinh Trường Long Đức hay ngồi chụm lại dưới những gốc cây để ôn bài và trò chuyện trong tình cảm học trò rất thơ mộng dễ thương...

Cám ơn các chị, các anh và bạn đọc gần xa đã bỏ thời gian đọc chuyện tình một bài thơ. Đây câu chuyện tình của một lứa tuổi vừa chớm lớn trong mỗi chúng ta đã trãi qua, nên các anh các chị có nhiều kinh nghiệm để phán xét về mặt đúng sai của nó. Mượn bối cảnh quen thuộc ở tỉnh VL và thời điểm năm 1980 để viết câu chuyện nầy. @Chị Vĩnh, chị Kiều Liên, chùa là nên yên tĩnh trang nghiêm để thờ cúng chư phật, nơi chúng sinh đến đó để cầu bình an, cầu hạnh phúc. Những người tìm đến nhà chùa, tâm hướng về thiện, không biết hai người nầy đến chùa có mục đích gì, xin hai chị đọc phần sau cho thêm lời bình luận.

Anh Le Huy Van kính mến! Đệ đọc nhiều bài của anh nói về sinh hoạt, cảnh tình đồng quê rất hay. Nay đệ hân hạnh được anh chiếu cố đọc bài và viết phần bình luận, và nay đệ cũng vui biết anh với bút hiệu Công Tử Miệt Vườn mà bấy lâu đệ không biết là ai. Rất vui được làm quen với anh . Thân chào

Chị Kim Hương kính thương! Em rất vui năm nay chị và anh viết rất nhiều bài. Chị, anh Huy Lê đã viết nhiều về nông thôn, về đồng quê, để trang nhà thêm phần phong phú, em tình nguyện viết chuyện tình, xin chị đừng có cười em mà tội nghiệp.

Bạn viết truyện tình rất hay, có nhiều tình tiết hấp dẫn người đọc, mặc dù truyện chưa tới đâu, mong được đọc tiếp.

Mặc dù chưa biết truyện sẽ về đâu, nhưng bạn viết về tuổi chớm yêu, nhẹ nhàng đi vào lòng người đọc, cảnh lao động chung.... nẩy sinh tình cảm, đó là thời mà ai cũng đi qua, gợi nhớ thời tuổi trẻ đáng yêu. Cám ơn bạn.

Chị Ngọc Thúy, em tuy nhiều công việc, nhưng đã hứa với chị em phải thực hiện tuy có chậm trể, nhưng em biết chị vẫn mến thương người em nầy mà không có giận, phải không. Câu chuyện đã đến Thiền Viện Sơn THắng rồi chị có hình gửi qua email cho em.

Câu truyện mang bóng dáng tình yêu lộn xộn của tuổi học trò, yêu người, người không yêu, không yêu người thì người yêu, tình cảm nhẹ nhàng, dễ thương.

Cám ơn anh Thế Tân, Hạ Lan, chị Kim Thanh đã bỏ thời gian đọc qua câu chuyện và viết bình luận. Hy vọng câu chuyện kế tiếp mang đến nhiều bất ngờ đến các anh các chị.

"Chị đừng cười mà tội nghiệp cho em"Đọc mấy lời này thấy thương làm sao ấy!Hải Vương ơi!Đối với trang web 71,com vì quá nhiều thương mến nên cả 2 chị em mình dám"múa rìu qua mắt thợ" thôi chứ thật tình thì chúng ta đều là "nhà văn" nghiệp dư(có ai hơn ai mà sợ cười). Hải Vương cứ tiếp tục viết theo chủ đề tình yêu đi, hay đó, còn chị thì thấy sao nói vậy chứ nói về tình yêu ướt át thì chịu thua HV xa lắc..hi..hi.

Cau chuyen that de thuong cua mot thoi ao trang. Mot chuyen tinh thuo lam hoc tro dong day ky niem. Cam on nha van vua la thay thuoc. That khien cho moi nguoi ganh ty day. Dang hoi hop theo doi doan cuoi mot chuyen tinh. Rat mong. Chuc gia dinh nha van nam moi nhieu suc khoe, hanh phuc.

                                                  Ban dong nghiep.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn