Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000058
Số lượt truy cập
15547021
MỘT CÂU" XIN LỖI" CHO NGƯỜI. -Thái Thị Kim Lập-
Ngày đăng: 2013-12-05 09:58:10

 

 

                                                   MỘT CÂU" XIN LỖI" CHO NGƯỜI   

                   Nhà anh và tôi có chung bức vách.Dãy phố chợ một tầng lầu thiết kế mặt tiền gần giống như nhau. Hàng hiên tầng triệt liên thông , còn bancon lầu , chỉ cách nhau một hàng rào thấp .Anh lớn hơn tôi ba tuổi ,nhưng có vẻ rất già dặn, điềm đạm như một ông già.Hai gia đình là hàng xóm rất thân , và anh với tôi chơi đùa với nhau từ nhỏ .Nói là cùng nhau “chơi đùa “ , nhưng thật ra chỉ có tôi thường thích trêu đùa , vòi vĩnh , còn anh luôn chìu chuộng tôi …vô điều kiện.Học chưa hết lớp 12 , ba anh đột ngột qua đời , anh phải bỏ học để giúp mẹ tiếp tục quản lý công việc kinh doanh của gia đình. Lúc ấy tôi cũng vừa chuyển trường lên tỉnh học , nên anh và tôi không còn gặp nhau mỗi ngày .Thỉnh thoảng mỗi lần tôi về thăm nhà , thì anh sang chơi , nói chuyện với các em tôi nhiều hơn với tôi ,đôi mắt anh nhìn tôi như ngày một lạ đi , nhưng nó vẫn mang theo sự ấm áp ngọt ngào đến khó tả , khiến tôi đôi lúc phải lãng tránh tia nhìn ấy .Khi tôi thi tú tài 1, tú tài 2, thì anh là người đầu tiên thông báo kết quả cho gia đình và chiều hôm ấy sẽ là buổi cơm thân mật anh mừng tôi thi đậu.

Tôi vẫn nhớ buổi sáng sau một tuần có kết quả thi tú tài 2 ,mẹ anh gọi tôi sang nhà anh . bà mở hai tủ lớn chứa đầy vải đẹp , bảo tôi chọn bao nhiêu tùy thích .Nhưng tôi không dám nhận , ép mãi không được , bà lại cho tôi xem bao nhiêu là nữ trang từ kim cương đến hồng ngọc và nói :

-        Đây là nữ trang bác dành cho con dâu . Con có thích không ?

Tôi ấp úng

-Dạ nữ trang bác dành cho con dâu bác , thì con đâu dám nói là thích hay không.

- Vậy con làm con dâu bác đi, có được không ?

Tôi …hoảng hốt :

-Con …không dám đâu . Con không biết …

Và tôi vội chào bác , gần như bỏ chạy về nhà .

Những ngày sau đó , tôi hơi dè dặt với anh , nhưng anh vẫn  như không có gì thay đổi , vẫn cười nói vui vẽ với tôi và các em tôi , thỉnh thoảng vẫn mời tôi và một số bạn quen thân đến nhà anh “ liên hoan nhỏ “. Tôi cũng quên dần lời “ đề nghị “ của mẹ anh , và cũng bớt giữ khoảng cách e dè giữa anh và tôi .

Suốt những ngày hè năm ấy , tôi tất bật lo cho chuyện chọn trường học tiếp ,nên cũng ít gặp anh . Mãi đến lúc gần vào năm học mới , anh mời tôi và nhóm bạn thân đến nhà anh tham gia tiệc …chia tay … để tôi lên Sàigòn học.Chưa bao giờ chúng tôi được phép uống rượu trong các buổi ăn, nhưng hôm đó , anh nhất định “khui bia”. Đám bạn reo hò hưởng ứng , còn tôi uống chưa được nửa ly đã nghe đầu óc quay cuồng . Người ta nói “ rượu vào , lời ra “ thật đúng . Đám bạn có thêm hơi men tha hồ tán phiếm , với đủ mọi đề tài . Ngược lại , tôi trở nên ít nói hơn ..Thấy tôi cứ êm lặng , một bạn đập tay tôi nói như châm chọc :

 

 -Xin thông báo năm sau Thắng cưới vợ , cô dâu ở Chợ Lách .Tôi không hiểu sao các bạn nữ quận mình không giữ được đám thanh niên , cứ để các cô gái ở xa “cướp “ hết ?

Không kịp suy nghĩ , tôi đốp chát trả lời :

-Chứ không phải muốn cưới mà …người ta không đồng ý ?

Cả phòng nhao nhao :

               -Chứ không phải làm cao …coi chừng “ế “!

Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi . Tia nhìn đầy đau đớn .  Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha . Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác .

Đêm ấy , bancon nhà anh đèn thắp sáng  suốt đêm , hắt lên cái bóng lặng lẽ của chàng trai hàng xóm .Tôi nằm trong phòng mình  ,nghe nỗi ân hận xâu xé cả trái tim , nhưng tôi không dám mở cửa bước ra , dù chỉ để nói với anh một lời xin lỗi .Tôi biết làm gì để anh không bị tổn thương đây? .Tôi đau đớn nhận ra ý nghĩa tiệc chia tay chiều hôm ấy mà anh dành cho tôi bằng cả tấm lòng yêu thương và trân trọng . Còn tôi đã hất tung tất cả bằng thái độ đầy cao ngạo , dù rất vô tình.

 Ngày tháng dần trôi  , tôi không biết anh có còn nhớ đến tiệc chia tay năm ấy ? và sự tổn thương mà tôi đã vô tình đem đến cho anh ? Nhưng mỗi lần gặp anh , tôi đều thầm thì trong lòng mình một câu –“xin lỗi “ .

                                                                           KIM LẬP

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Chỉ một nhác vào tim nhưng nhiều người bị chứ không phải một đâu!

  Bạn K.Lâp thân!
  Baì viết này là ký ức thật cuả ban? Mình xin phép nói nếu đúng thì tốt còn sai thì bạn đừng giận nhé!
  Ngày xưa khoảng cách thường nhằm vaò chỗ sang hèn với bậc tiền bối... còn lớp trẻ khoảng cách đó là trình độ kiến thức, với nam thì dễ hơn, ngược laị phaí nữ họ nhìn lên đa số, bởi vậy họ có tú taì 2 thì hướng nhìn là đại học, cử nhân... lúc đó bạn không thèm để ý đến anh chàng tú taì 1 chuyện đó cũng không ngoaị lệ, con đường phiá trước rong raĩ chẳng lẽ bạn dừng laị, trừ khi bạn đã... bạn hôì tưởng kỷ laị xem có đúng không.
  Thôi chút cho vui, chúc bạn vui khoẻ, hạnh phúc và viết thêm nhiều baì hay cho trang nhà.
            Thân.
                     HTH

Bài viết của bạn làm Vĩnh cũng nhớ hình như mình cũng nợ một người, chưa nói lời xin lỗi.

Bạn Kim Lập, Bài viết theo thể "Ký" này của bạn, dù ngắn nhưng rất súc tích. Ý nghĩa hoàn toàn không trùng lắp với bất kỳ ai. Very well!

Bạn Hồ Tấn Hạp và các bạn thân mến Cám ơn các bạn đã quan tâm chia sẻ những cảm xúc của L.Câu chuyện là có thật và người mà L gọi là “anh” hay “bác “ đều đã không còn .Nếu anh ấy còn sống ,L sẽ không bao giờ dám viết lên trang web, mà nó sẽ mãi mãi nằm trong ký ức của L. không bị lãng quên . Vì với anh ấy , dù không yêu nhưng L vô cùng trân trọng tình cảm của anh dành cho mình Trái tim có lý lẽ riêng của nó ,nên sẽ thật hạnh phúc nếu người mình yêu cũng thật yêu mình .Còn nếu …đơn phương thì sẽ tuyệt vời biết bao nếu người này biết trân trọng tình cảm của người kia.Chính vì thế , L vẫn mang nỗi ray rức khôn nguôi vì vô tình làm xúc phạm anh ấy , chứ không phải vì không thể đáp trả tình yêu mà anh ấy dành cho L. Không yêu ai đó thì đâu có tội . Vì đâu ai dám nói rằng chỉ có người mình yêu mới yêu mình hoặc ngược lại? Mà mỗi người chỉ có một con tim.

"Không yêu ai đó thì đâu có tội.Vì đâu ai dám nói rằng chỉ có người mình yêu mới yêu mình hoặc ngược lại? Mà mỗi người chỉ có một con tim." Câu nói rất hay, tôi đồng ý với Kim Lập. "Tim" có một nhưng "ngăn" thì hơi bị nhiều. Dù có vợ, vẫn có chỗ để "cất" mối tình đầu vào một ngăn và nguời mình thuơng thầm vào ngăn kia." Ai nói câu này vậy bạn Thúy, bạn Thu Hà ? Côngtửmiệtvuờn

Cám ơn bạn Lê Huy Văn đã nhắc về kiến thức ...cơ bản nhất mà ai cũng biết .Tim con người có 4 ngăn . Hai tâm nhỉ và 2 tâm thất .Vậy thì tha hồ mà ..."cất " vào ngăn những gì mình muốn giữ , phải không?

ĐIỀU ĐÁNG Đọc lại lời KL viết sao thấy ...vô duyên quá .Xin lỗi các bạn nha .Cho L xin "đính chính"ý trên như vầY :"KL ĐỒNG Ý VỚI BẠN LÊ HUY VĂN , TIM CHỈ CÓ MỘT, NHƯNG LẠI CÓ ĐẾN 4 NGĂN , ĐỂ CẤT NHỮNG  NHỚ NHẤT , HOẶC NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI CÙNG AI . ĐÓ LÀ ...ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TẠO HÓA PHẢI KHÔNG ?

Kim Lập thân! Đọc bài của bạn làm tôi xúc động quá, vì hoàn cảnh tôi trái lại với bạn. Chỉ một câu nói thôi, có vài chữ làm tôi nhớ cả đời. Tính tới ngày hôm nay là 45 năm 6 tháng 10 ngày, nhớ lại làm tim tôi còn mang máng đau, còn tác giả câu nói ấy đã ôm chật câu ấy đi vào lòng đất. Bây giờ muốn hỏi ai giải thích đây....!!!

Chào bạn Như Nguyên 71 Xin sẻ chia cùng bạn nỗi đau này.Nỗi đau mà thời gian trôi đi , nhưng nỗi đau vẫn còn đó mãi...

Kim Lập thân mến,kĩ niệm bao giờ cũng đẹp, nhớ lại chuyện xưa có buồn kg . Nhân vật chính giờ ở đâu, có đọc được câu chuyện nầy kg. Chúc bạn luôn nhiều sức khỏe , nhiều câu chuyện mà giờ mới kể.Hẹn găp lại bạn

Kim Xuân 70 ơi! Vậy là bạn chưa đọc hết lời bình . Chịu khó đọc lại các lời bình bạn sẽ thấy vui hơn . "Anh" trong truyện giờ đã không còn , nên L mới dám tâm sự chứ .Xin lỗi nha .tụi mình sống chung bao nhiêu năm , nhưng ,,,chuyện bây giờ mới kể .Để từ từ L kể tiếp ...những chuyện mà Xuân cũng biết đó . Thân

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn