Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000061
Số lượt truy cập
15547016
VÌ TÔI LÀ .....MẸ (Phần 2) - Nguyễn Thị Liễu
Ngày đăng: 2013-09-05 05:39:11

 

Lật bật thằng con kế có giấy gọi nghĩa vụ, tôi phải vuợt biên vì tuơng lai của nó thôi. Tôi tom góp đuợc một khỏan tiền, đưa con tôi xuống Rạch giá tìm đuờng đi. Dù gian nan vất vả, nhưng ngay lần đầu tiên chúng tôi đến đuợc Mã lai, trong lúc gia đình nhà kế bên làm thêm mấy chuyến kế tiếp nữa mà cũng không đuợc.

Cũng may, nếu đi không lọt chắc tôi cũng chẳng còn gì để tham gia chuyến sau. Đến trại, những gia đình có thân nhân làm giấy tờ bảo lãnh đuợc đi rất nhanh. Còn mẹ con tôi ngày nào cũng lên xem thông báo mà chẳng nuớc nào nhận, trở về lán trong nỗi lo sợ bị trả về. Cuối cùng, đuợc một họ đạo Tin lành bảo trợ nên mẹ con tôi đuợc vào đất Mỹ.

Con tôi thông minh và hiếu học nên tôi ráng lo làm để nuôi cháu.Tiếng Anh tôi không biết, lại không có nghề nghiệp chuyên môn, tôi xin vào phụ bếp cho một nhà hàng. Dần dà làm quen đuợc các nguời Vịệt qua truớc đó, họ bày cho tôi lảnh đồ về ráp, cắt chỉ... làm thêm.Thế là tôi ráng sức làm hai việc nên thu nhập cũng khá.

 

Con tôi học hết trung học, vào học truờng Y, lúc đi thực tập quen đuợc cô con gái của ông Bác sĩ phụ trách huớng dẫn. Sau một thời gian quen biết, tìm hiểu, chúng thuơng nhau và dự định khi con tôi ra truờng sẽ tiến tới hôn nhân. Gia đình ông Bác sĩ mời tôi dùng bữa cơm cũng là dịp để nói chuyện chung thân cho hai cháu.

Tôi cảm thấy mình quê mùa kệch cợm khi đến với gia đình thông gia tuơng lai vì cái vẻ lịch lãm sang trọng của họ. Con tôi thấy xấu hổ vì tôi, nên khi về nhà nó hằn học với tôi giống như tôi là kẻ tội phạm vậy. Tôi chỉ biết im lặng vì tôi quê mùa chân chất, thiếu hiểu biết là sự thật.

Đến ngày cuới của con tôi, tôi càng thấy mình bơ vơ lạc lỏng giữa những nguời khách mời sang trọng. Sự có mặt của tôi chỉ là hình thức, con tôi sắm cho tôi áo dài nhung, đi hài cuờm, bắt tôi đi làm tóc, sơn móng tay, xách bóp đầm...trông tôi giống như con rối hơn là con nguời. Mỗi mỗi cử chỉ của tôi, con tôi đều nhắc tuồng giống như tôi đang đóng một vai trong vở kịch vậy. Có lẽ nó cảm thấy xấu hổ vì bà mẹ quê mùa thiếu kiến thức này nên nó có những cử chỉ gay gắt, hằn học đối với tôi suốt buổi lễ cuới, khiến tôi phải rơi lệ.Tôi kéo vội ống tay áo lau nuớc mắt, cố "nặn" ra nụ cuời tuơi rói chào hỏi quan khách vì đây là ngày vui của con mình mà!

Cuới xong, vợ chồng chúng vẫn ở chung với tôi. Mua căn nhà này hai mẹ con cùng đứng tên vì tình trạng tài chánh của con tôi không đủ để nhà băng cho vay tiền. Nếu tôi vẫn đi làm bình thuờng thì những va chạm giữa mẹ chồng nàng dâu cũng ít xảy ra vì tôi rời nhà từ rất sớm còn khi về thì cả nhà yên giấc rồi.

Đàng này, con tôi nói với địa vị của nó mà để mẹ đi làm phụ bếp thì không phù hợp nên tôi buộc lòng phải xin nghỉ. Chẳng qua là dâu tôi sinh em bé nên tôi ở nhà vừa trông cháu vừa đỡ đần công việc nhà mà khỏi tốn tiền muớn oshin.

 

Lúc này tôi có tin tức về đứa con trai đầu thất lạc qua địa chỉ của nguời hàng xóm ở Vinhlong năm xưa. Biết cháu định cư ở tiểu bang Ohio nên tôi thu xếp bay lên đấy thăm. Ơn trời, con tôi cũng khỏe mạnh, đã lập gia đình và có công việc làm ổn định.

Nhưng rồi cuộc hội ngộ nào cũng đến lúc chia ly, tôi phải trở về thôi - vì tôi còn có bổn phận đối với cái gia đình của đứa con trai kế.

Quan hệ giữa tôi và con dâu không tiến triển theo chiều huớng tốt đẹp chút nào vì luôn có nhiều bất đồng, ví như tôi nấu cái gì cũng mặn có nuớc mắm như thịt kho, cá kho thì con dâu tôi chê hôi nhà. Cũng phải, nguời sinh truởng và lớn lên bên Mỹ thì thích hamburger, pizza, Mc Donal's khỏi phải bàn cãi. Chẳng mấy khi con dâu tôi trò chuyện với tôi, mà nếu có mở miệng ra chỉ tòan là lời khiếm nhã.

Cũng đúng thôi, con mình đẻ ra mà nó còn hổn hào với mình - trách sao nguời khác không tôn trọng mình? Sống trong nhà của tôi mà tôi lúc nào cũng cảm thấy bất an. Lúc này cháu nội tôi đã lớn và đi học nên tôi cũng đuợc hở tay đôi chút. Nhưng đi đâu cũng phải vội vàng về để lo bữa cơm, hoặc truớc khi rời nhà cũng phải dọn dẹp nhà cửa tinh tuơm...

Rồi thu qua đông lại, tuổi đời chất nặng oằn vai, tôi không còn sức khỏe, mà tinh thần cũng không đuợc minh mẩn như ngày nào. Nhiều buổi sáng thức dậy nghe bả vai hơi đau, đêm mặc mấy lớp áo, đắp lớp chăn dày vẫn thấy lạnh. Có hôm nấu thức ăn để quên bị cháy đen, may có máy báo cháy reo ầm ĩ không thôi chắc thành kẻ không nhà!.

Từ đấy con tôi để tôi ở không, suốt ngày tôi lúc thúc trong phòng. Chỉ những lúc ăn cơm tôi mới phải ra, ăn vội ăn vàng cho xong rồi lại vào phòng. Tôi cố tình tránh mặt mọi nguời trong nhà, vì khi tôi có ý làm việc gì đó giúp ích cho con cháu thì có vẻ như khiến chúng buồn lòng.

Ở vậy đuợc vài tháng, tôi quen đuợc một nguời bạn trong dịp đi đổi thẻ căn cuớc. Bà này rủ tôi đi chùa vào dịp lễ Vu lan, bà hỏi địa chỉ để đến đón tôi nhưng tôi bảo không cần, để tôi tự đi sẽ gặp nhau ở chùa. Từ đấy chúng tôi có vài dịp gặp nhau ngòai phố, bà ấy xin số phone để dễ nói chuyện nhưng tôi cố tình thóai thác. Dần dà, bà ấy thấy cử chỉ thiếu tự nhiên của tôi mỗi khi hỏi tới chuyện nhà, nên bà không đòi tới nhà tôi nữa.

Phần tôi, qua thời gian tiếp xúc, biết bà là chuyên gia xã hội, tôi nhờ bà huớng dẫn làm thủ tục thuê nhà của chánh phủ dành cho nguời già. Nhờ sự nhiệt tình giúp đỡ của nguời bạn này, chỉ trong thời gian ngắn tôi đuợc cấp một căn hộ có vị trí rất tốt.

Tôi báo cho con tôi biết ngày tôi dọn đi, nó nói sẽ đánh xe đưa tôi, nhưng tôi đã có con gái của bà bạn sốt sắng hứa giúp rồi.

Từ dạo ấy đến nay, tôi sống một cuộc đời vô tư an nhàn tự tại, tháng tháng tiền vô truơng mục không phải lo thiếu thốn. Thèm ăn gì nấu nấy, ăn lúc nào, bao nhiêu tùy thích. Tôi tham gia nhiều họat động của cộng đồng, trao đổi trò chuyện với nhiều bạn mới quen rất vui.

Mỗi sáng tôi đi tập duỡng sinh cùng các cụ già nơi tôi sinh sống. Tôi tham gia phát bữa ăn cho nguời vô gia cư, làm trợ giảng cho lớp nấu ăn do cộng đồng tổ chức. Ngày rằm, mồng Một tôi lên chùa làm công quả, tụng kinh hồi huớng công đức cho cha mẹ tôi, dì tôi, những nguời thân đã khuất và cho chúng sinh...

 

Không phải tôi không biết dùng tiền để mua sắm những quần áo đẹp, dành thì giờ đọc sách báo để mở mang kiến thức, đi dây đi đó để học hỏi thêm cho khỏi quê mùa truớc mắt mọi nguời. Tôi biết nhiều lắm chớ! Nhưng nếu tôi chỉ nghĩ cho riêng mình thì làm sao con tôi có miếng ăn ngon, có quần áo đẹp, có chiếc xe hơi tốt, có nhà ở khang trang? Sở dĩ tôi chịu cực khổ nhiều như thế, hy sinh cho con nhiều như thế cũng đơn giản thôi! vì ... tôi là MẸ!!!

Bài & ảnh Nguyen thilieu

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Quý vị admin này giỏi thiệt, ở đâu mà quý vị tìm đuợc hình minh họa phù hợp với bài viết quá vậy? Qua bao thăng trầm của trang web, điều tôi lo nhất là quý vị không "trụ" đuợc lâu. Giờ này đây, tôi rất an tâm vì thấy "sân chơi" có bài vở phong phú, có sáng tạo về nội dung lẫn hình thức...cứ thế mà vững tiến nhen quý vị M gái! (Đuợc Tùng Thanh gọi chị Hai ngọt xớt, nghe mát lòng mát dạ như vừa mới uống một ly xuơng sâm đuờng cát vậy! ) Nguyenthilieu

Chị Liễu ơi, bài viết của chị quá hay, xúc động em không thể dừng những giọt nước mắt buồn,trong những dòng chữ thấp thoáng bóng dáng bà ngoại HH..và. ..cuối cùng lau nước mắt ...vì mình l à mẹ.Em cám ơn chị.

Câu chuyện cảm động gợi lên lòng mến phục người phụ nữ sống trong cảnh đời vốn không nhiều may mắn mà phải cam chịu sự thiệt thòi về mình để cho con mình được hạnh phúc riêng tư,nhưng rồi cũng có chỗ để cho mình được an dưỡng thảnh thơi khi tuổi đã trôi về hoàng hôn.

Chị Liễu đọc qua bài nầy, thấy tấm lòng hy sinh của người mẹ vô bến bờ, lúc nào cũng nghĩ cho con, lúc nào cũng làm cho con . Mẹ của em đến lúc trước khi mất cũng nghĩ đến đàn con, mẹ còn tính sẽ ra đi ngày nào để con cháu sau nầy làm ăn khá giả . Quả thật lòng mẹ mênh mông như biển thái bình, còn sự hy sinh cho con vô bến bờ .

HH, KH mến, các bạn bên này phê bình chuyện chị kể là chuyện thật ngòai đời nhưng với tính "tếu" của chị làm sao "lấy nuớc mắt" đọc giả? vậy mà lần này làm HH khóc đuợc nên chị thắng cá độ một chầu nhậu chiều nay, chị sẽ ăn giùm phần của HH và cám ơn các em đã đồng cảm với chị. Nguyenthilieu

Cám ơn chị Liễu đã viết lên một truyện ngắn thật cảm động

Hình như em thấy đâu đó là hình ảnh của mẹ em và ngay chính bản thân của em sau này

Cho phép em gọi chị Liễu là chị ,như đã quen từ lâu lắm rồi nha. Giọng văn của chị vừa thiết tha vừa dí dõm làm em muốn khóc mà cũng bật cười . Em vốn mê đọc truyện vì qua mỗi câu chuyện em thấy thấp thoáng đâu đó những hình ảnh yêu dấu của những người mình yêu quí hoặc học được cách sống tốt hơn ,chia sẻ những cảm xúc ngọt ngào trong cuộc sống . Em mong nhiều bài viết của chị nữa nha.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn