Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000057
Số lượt truy cập
15547025
VÌ TÔI LÀ .....MẸ (Phần 1) - Nguyễn Thị Liễu
Ngày đăng: 2013-09-05 01:37:14

(Cảm tác từ bài viết "Thắp nén nhang lên bàn thờ má" của Trần hữu Quang)  
Buổi sáng hôm nay yên tĩnh quá! Nhìn ra bên ngòai, vài tia nắng đầu tiên báo hiệu bình minh đã ló dạng sau rặng cây xanh. Tôi thở dài ngao ngán sau suốt một đêm không chợp mắt. Tôi đau đớn ê chề với niềm đau lẫn xót xa, hối hận vì trót đem tình cảm của mình trao cho một nguời đàn ông là cháu chắt ba đời của Công tử họ Sở.
Tuổi muời bảy, tôi trẻ trung xinh xắn với bao nhiêu uớc vọng tốt đẹp "chia ở thì tuơng lai, " đã vì một phút giây yếu lòng tôi đã đánh mất đi tất cả. Lúc này đây, lúc tôi cần đến nguời ta nhất thì nguời ta "qua cầu rút ván, qua sông đạp đò”. Tôi rất óan hận nguời ấy vì đã không chịu trách nhiệm về những việc đã làm. Nguời ấy đã vẽ ra cho tôi - một cô gái mới lớn, ngây thơ ngốc ngếch và lãng mạn - cái viễn cảnh tuơi sáng "có anh, có tôi, chúng ta luôn có nhau trong đời".
Tôi mê muội trong cái ảo tuởng tình yêu nguời ta dành cho tôi là "nhiều và chân thật." Tôi đã dâng hiến cho nguời ta trái tim non nớt của mình cùng cái quý giá nhất của đời nguời con gái.
Ngày tôi biết mình đang mang giọt máu của nguời ấy, tôi vui suớng biết bao.Tôi tìm đến anh ta trong trạng thái vui mừng vì tưởng tượng ra cái đám cưới mà tôi hằng mơ uớc. Vậy mà anh ta, bằng thái đô tàn nhẫn và lạnh nhạt bảo tôi phải "đi giải quyết" vì chưa muốn có con vào lúc này. Thế là rõ rồi, anh ta chỉ lợi dụng chứ có yêu thuơng gì tôi? Tôi day dứt, dằn vặt vì không biết mình phải làm gì?
 
Vì nhiều lý do, tôi biết mình không thể giữ lại đứa con, nhưng trái tim tôi lại thấy không đành lòng. Đứa trẻ vừa tuợng hình này nào có tội tình gì mà phải bị tuớc đi sự sống? Những ngày kế tiếp anh ta tránh mặt tôi, không một lời han hỏi, anh ta như bốc hơi biến mất khỏi đời tôi. Chuyện cũng không thể giấu đuợc ba mẹ tôi, và tôi bị ép phải bỏ cái thai. Ngồi chờ đến phiên trong bệnh viện, tôi quan sát những gì đang diễn ra chung quanh mình, tôi thấy ớn lạnh xuơng sống khi nghe tiếng rên la sau cánh cửa đóng chặt ấy. Tôi đau đớn, xót xa và vô cùng hối hận nên không thể nhẫn tâm giết chết đứa con này.Tôi lẳng lặng rời khỏi phòng phẩu thuật truớc khi đuợc gọi tên. Tôi buớc nhanh gấp gáp, súyt va phải nguời đang đi nguợc chiều vì sợ mình bất chợt thay đổi ý định lần nữa.
Về nhà tôi đóng chặt cửa phòng mãi đến cho đến chiều tối mẹ tôi vào thăm tôi. Tôi thú thật với mẹ việc trốn chạy sáng nay của mình, hai mẹ con tôi chỉ còn biết ôm nhau khóc. Sáng hôm sau, lúc ba tôi đi vắng, mẹ tôi bảo tôi thu xếp chút đồ dùng cá nhân và ít quần áo bỏ vào cái va ly nhỏ, rồi mẹ tôi dẫn tôi ra bến xe về gửi nơi nhà dì Hai tôi ở Chắc Băng (Rạch Giá) để chờ sinh nở. Tôi đâu biết rằng lần ra đi này là mãi mãi không còn còn gặp lại mẹ tôi, mà cũng chẳng có dịp nào để trở về căn nhà ấy vì ba tôi tuyên bố từ tôi về cái tội làm điếm nhục gia phong.
 
Ngày tháng trôi qua, mẹ tôi thuơng con nhưng rất sợ ba tôi nên thỉnh thỏang dấm dúi gửi cho ít tiền chứ không dám đi thăm tôi lần nào nữa cả. Ngày mẹ tôi mất cũng là ngày tôi sinh cháu bé nên tôi không về chịu tang cũng như gặp mặt bà lần cuối. Dì tôi kể lúc lâm chung mẹ tôi vẫn nhìn hòai về phía cửa ra vào. Lúc liệm, vuốt mãi mà mắt vẫn mở, dì phải hơ bàn tay lên ngọn đèn sáp rồi khấn hứa sẽ bảo bọc cho tôi xin mẹ tôi an lòng, khi ấy nguời mới chịu nhắm mắt.
 
Tôi tá túc nơi nhà dì tôi cho đến lúc cứng cát. Nhà dì cũng chẳng dư dã gì mà còn phải nuôi thêm hai miệng ăn. Khi truớc còn có mẹ tôi tiếp tế, nhưng lúc này đây, thêm nỗi nuôi con mọn, tôi chẳng biết lấy gì làm sinh kế.
Quẩn trí, tôi ra bờ kênh định chờ nuớc lớn ôm con nhảy xuống sông tự vẫn cho rồi. Ngồi khóc than hồi lâu, bỗng có một nguời đàn ông trung niên từ trong quán nuớc bên kia cầu buớc qua. Ông nói ông quan sát tôi tự nảy giờ và thấy tôi ngồi đây với điệu bộ buồn thảm có phải lâm vào hòan cảnh éo le gì không? Tôi cũng không hiểu nổi sao lúc ấy tôi dũng cảm kể chuyện đời mình với một nguời xa lạ mới gặp lần đầu. Ông ta cho biết quê quán ông ở làng này, hôm nay ông về đây tảo mộ, thấy tình cảnh tôi như vậy nên ông động lòng thuơng cảm. Vài bữa ông về Cantho rồi sẽ trở lại tìm thế giúp đỡ cho tôi. Tôi chỉ cho ông biết nơi tôi trú ngụ và bồng con trở về, trong lòng dấy lên chút hy vọng mong manh.
 
Chờ đợi cả tháng dài, trong lúc tôi hết trông mong thì ông trở lại tìm tôi. Ông đưa cho tôi một số tiền cùng địa chỉ mà tôi phải đến.Tôi thu xếp chút hành trang nhỏ nhoi, gạt nuớc mắt từ giã nguời dì tốt bụng đã khổ cực cùng tôi lúc vuợt cạn. Dì bịn rịn không muốn cho tôi đi, tôi năn nỉ dì hãy cho tôi cơ hội vì tôi không còn lựạ chọn nào khác, thôi đành nhắm mắt đưa chân vậy! Nơi ở mới của tôi là căn nhà nhỏ đơn sơ thuộc vùng Đàn Tiên - Mít Nài rất yên bình.
Ổn định chỗ ở rồi, một thời gian ngắn sau tôi tập tành buôn bán. Tôi đón mua sản vật của những nguời vùng quê rạch Bà Bộ, rạch Hàng Bàng, rạch Cái Sơn, rạch Long Tuyền ...đem ra bán ở chợ Mít Nài, rồi sang lại cho bạn hàng đem đi nơi khác. Nhờ mua đầu chợ bán cuối chợ mà dần dà tôi có một cuộc sống dư dật. Thời đó chợ Mít Nài còn vắng vẻ, rồi thì nhờ món ngon, vật tươi ở quê ấy mà người mua tìm đến nhiều dần lên tạo thành cái chợ đông đúc như ngày nay.
 
 
Thật là một điều thiếu sót nếu tôi không kể về lai lịch của địa danh Đàn Tiên - Mít Nài ( Cần thơ ) Rạch Mít Nài là nơi xưa kia có trồng nhiều cây Mít Nài. Sau này rạch bị lấp đi trở thành con hẻm Mít Nài. Hồi đó người ta nhóm chợ theo rạch Mít Nài riết rồi trở thành địa danh chợ Mít Nài. Ngày xưa, Cần Thơ là nơi nổi danh với đạo tu tiên; Đàn Tiên là nơi thường tổ chức lập đàn cầu cơ thỉnh tiên cho thuốc trị bệnh, cứu người. Trên đoạn đường này có xóm nhà gọi là xóm Đàn Tiên.Từ College Phan Thanh Giản đến Đàn Tiên đường đi được trải đá rộng chừng 3 mét. Đi tiếp 300 mét nữa là đến hẻm 149 là con đường vào xóm nhà ngày xưa là vườn Thầy Cầu, một điểm du ngoạn, dã ngoại của người Cần Thơ xưa.
 
Tôi rất biết ơn nguời đàn ông xa lạ ấy đã giúp đỡ tôi trong những tháng ngày cơ cực.Từ chỗ ơn nghĩa dẫn đến lòng yêu thuơng kính phục, tôi sống chung với nguời đàn ông này và sinh cho ông ta một đứa con trai.
 
Những tuởng cuộc đời lặng lẽ của tôi đã có đuợc bến đậu, an tâm nuôi hai con khôn lớn thì sóng gió nổi lên.
Có một ngày, bà vợ ông ta dẫn hai cô con gái đến nhà tôi. Không ồn ào, ghen tuông ầm ĩ, không xởn đầu, xé quần xé áo cũng không, không chửi bới thô tục cho lối xóm kéo đến xem như những cuộc đánh ghen thuờng tình. Bà ta chỉ trình bày vị thế của mình và xin tôi buông tha cho ông ta về với gia đình. Ôi, cách "đánh ghen" không "đánh" mà đau thấu tận tâm can!
Ngỡ ngàng bàng hòang, tôi chỉ còn biết âm thầm thu xếp công chuyện buôn bán, nhà cửa và dẫn hai con ra đi, sau khi để lại cho ông ta một bức thư từ biệt. Tôi không dám nói lời chia tay truớc mặt ông vì tôi biết mình sẽ không tư chủ đuợc truớc tấm chân tình này.
 
Tôi qua Vĩnhlong muớn đuợc căn phố sau bến xe cũ và mua bán gạo để làm kế sinh nhai. Vừa làm mẹ, vừa làm cha, tôi rất vui khi các con đem về thành tích học tập tốt, mấy mẹ con tôi sống hòa thuận cùng bà con chòm xóm nên ai cũng quý cũng thuơng.
 
Đến năm 1975 thì cuộc sống cũng có chút khó khăn, nhưng rồi cũng đâu vào đấy. Đến dịp nghỉ hè, thằng con trai đầu của tôi xin tôi cho nó theo tàu sắt Saigon - Vinhlong đi buôn gạo chuyến trên Xa cảng Phú Lâm cùng đứa bạn. Muốn tập cho con có tính tự lập nên tôi đồng ý và cấp vốn cho cháu. Đi đuợc vài chuyến có lãi cháu rất ham, ai ngờ có một hôm chiếc tàu này chạy luôn ra hải phận quốc tế. Mặc dù không mê tín dị đoan nhưng truớc nỗi lo mất con, tôi đi xem bói, đi chùa cầu Phật vái lạy tứ phuơng, thần thánh nào tôi cũng cầu cúng khắp nơi, đâu cũng nói số cháu gặp năm đại cát nên không sao, nhưng tôi nào yên lòng khi con mình bặt vô âm tín.
(Ảnh sưu tầm)
 

(còn tiếp)

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn