Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000111
Số lượt truy cập
15516611
CỔ HỌC TINH HOA - Bài 2 - Thầy trò dạy nhau
Ngày đăng: 2013-06-15 08:48:02
THẦY TRÒ DẠY NHAU
 
          Thường Tung yếu. Lão Tử đến thăm hỏi rằng:
 - Tôi xem ra tiên sinh mệt nặng. Hỏi tiên sinh còn có câu gì để dạy đệ tử chúng con nữa không?
          Thường Tung nói:
 - Qua chổ cố hương mà xuống xe, có phải nghĩa là không quên nơi quê cha đất tổ không?
 - Ừ.Phải đấy! Thế là qua chổ cây cao mà bước rảo chân, người đã biết điều ấy chưa?
 - Ừ.Phải đấy!
 - Thường Tung há miệng ra cho Lão Tử coi và hỏi rằng:
 - Lưỡi ta còn không?
 - Lão Tử thưa còn.
 - Thường Tung há miệng cho Lão Tử coi nữa và hỏi rằng:
 - Răng ta còn không?
 - Lão Tử thưa: Rụng rụng hết cả.
 - Thế ngươi có rõ cái lý do ấy không?
 - Ôi lưỡi mà còn lại, có phải tại lưỡi mềm không? Răng mà rụng hết có phải tại răng cứng không?
 - Ừ.Phải đấy! Việc đời đại để như thế cả. Ta không còn gì để nói cùng các ngươi nữa.
 
Thuyết Uyển
 
Lời bàn: Quê hương là nơi ông cha mình ở đấy, chính mình sinh ra ở đấy. Biết kính yêu quê hương tức là không quên nguồn gốc. Cây cao là cây sống lâu năm, trông thấy cây cao ở miếu xã đường mà tỏ lòng kính trọng, tức là nhớ công khai thác của tiền quân mà có tâm ái quốc. Người biết hai điều đó là người có bản lĩnh, có thể trong cậy được. Tuy vậy vẫn chưa đủ, người đời không phải chỉ quay mắt về hướng trước là xong, mà phải biết nhìn đến những hiện thời chung quan ta. Trong cách xử thế này, không gì bằng khiếm nhã và mềm dẻo. Xưa nay thường dạy như thế “ Diệu hơn là xẳng”, “ Lạc mềm buộc chặt”. Lấy cái răng, cái lưỡi làm thí dụ, lại đặt vào lúc người hấp hối dặn. Thực là một bài học thắm thía khiến ta phải cảm động phải biết để thực hành.

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Thêm một trang sách lời hay ý đẹp! Mỗi ngày đọc mỗi bài hay Giúp cho cuộc sống mỗi ngày thăng hoa KH xin cám ơn tác giả đã chia sẻ.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn