Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000094
Số lượt truy cập
16041424
NHÀ CHÍ SĨ PHAN CHU TRINH THOÁT CHẾT NHƯ THẾ NÀO . Như Không
Ngày đăng: 2013-04-21 10:01:02

 

 

 

NHÀ CHÍ SĨ PHAN CHU TRINH THOÁT CHẾT NHƯ THẾ NÀO
   Theo tư liệu cũ, sau khi đổ Tiến sĩ, Phan chu Trinh  không ra làm việc cho triều đình Huế, mà đi hoạt động cách mạng Duy Tân. Năm 1907 ông bị Pháp bắt giao cho triều đình Huế xét xử. Đây là thủ đoạn ném đá dấu tay của thực dân Pháp, trường hợp nầy, họ đã áp dụng cho nhà hoạt động Văn Thân chống Pháp Nguyễn xuân Ôn trước đó, vì tuy giải giao cho triều đình Huế xử để tránh tiếng, nhưng họ đứng sau ngầm chỉ đạo xử theo ý họ. Đến Phan chu Trinh họ cũng làm như vậy.
     Trong thời gian hoạt động cách mạng, ông đã có nhiều bài thơ bài viết không thiện cảm, xúc phạm đối với giới quan lại triều đình Huế, khi bị Pháp giao cho xét xử thì đây là cơ hội cho triều đình Huế trả thù ông. Sự thật có đúng như vậy không ?
   Suốt hơn 80 năm dư luận vẫn hằng định điều đó.Cho đến khoảng đầu thập niên 1990, một người cháu của ông tên là bà Phan thị Minh- nguyên đại sứ Việt Nam tại Italia- đã sang Pháp thu thập được tài liệu lưu trữ trong văn khố nhà nước Pháp, bà đã công bố sự thật xin tóm tắc như sau : “ Khi bị giải giao về Huế, Hội Đồng Cơ Mật làm án và cuối cùng họ đã vận dụng điều 224 của Luật Gia Long để kết tội Phan chu Trinh là thủ phạm âm mưu phản nghịch nhưng chưa thực hiện ( so sánh với Phan bội Châu đang ở nước ngoài là người đã thực hiện )- chúng tôi nhấn mạnh. ĐcT- nay xử trảm treo, đày đi Lao Bảo và cấm cố chung thân, không được hưởng ân xá. Bản án phải trình cho Pháp duyệt. Tên khâm sứ Lévecque không chịu duyệt bản án nầy, biên bản phiên họp ngày 11 tháng 4 năm 1908 cho biết y đã cố ép Hội Đồng Cơ Mật xử theo điều 223 về tội làm loạn, khung hình phạt là xử chém. Hội Đồng Cơ Mật bị bắt buộc phải làm bản án thứ 2 theo luận điệu của thực dân Pháp mà đại diện là khâm sứ Lévecque, để vụ án được thông qua. Tuy nhiên khi kết án và thi hành án thì vẫn giữ nguyên phán quyết của bản án đầu tiên nhờ vậy Phan chu Trinh đã thoát khỏi án chém”. Công bố của bà Phan thị Minh còn cho biết triều đình Huế - thuộc triều đại vua Duy Tân- đã cố gắng hết sức khó khăn mới qua mắt được Lévecque.
      Về sau người ta chỉ biết cách thi hành án (bản án thứ nhất) cho là quá nặng đối với Phan chu Trinh để kết luận rằng triều đình Huế trả thù. Đâu có ai ngờ nhờ đó mà Phan chu Trinh thoát chết trong gang tất ! Và những người có liên quan cũng không dám nói lên sự thật rằng đã qua mắt thực dân Pháp để cứu Phan chu Trinh, đành im lặng chịu búa rìu  dư luận của những người Việt Nam yêu nước và cả với lịch sử !
                                                 Viết tại Vĩnh Long ngày 29 tháng 6 năm 2012
                                                               Như Không Đặng công Tạo

 

 

Tượng cụ Phan , điêu khắc bằng đá Non Nước ( Đà Nẵng )

Vua Duy Tân và các quan đại thần .

( thời điểm xảy ra vụ án Phan Chu Trinh )

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


 

Hoan nghênh một đề tài thú vị . Đã làm môi chất để những người nghiên cứu sử theo cách “ văn nghệ “ như tôi có đất tham gia, cho vui tuổi “ Thu Đông”. ( thấy bạn hay dùng từ nầy , bạn xem ở sách nào hay của bạn sáng tác ? ) Nếu bạn mùa Thu chắc tôi mùa Đông . Tôi xong Phần II “ khoa Đinh Mùi 1967 ” ...sau theo nghiệp gỏ đầu trẻ .
------------------------
Bổ sung cho trang nhà của bạn thêm vài tư liệu về vụ nầy ( Tôi đoán bạn cũng có nhưng vì bài viết ngắn quá chỉ có tính thông tin, không phải bài biên khảo nên bạn không chép mục từ tư liệu tham khảo ? )
-----------------------
a/- Phủ Phụ chánh lúc này gồm có Cao Xuân Dục (bộ Học), Lê Trinh (bộ Lễ), Tôn Thất Hân (bộ Hình), Huỳnh Côn (bộ Hộ), Nguyễn Hữu Bài (bộ Lại) và hoàng thân Miên Lịch.
b/- Trong thành viên của Phủ Phụ chính có Thượng thư bộ Học sung Phụ chính đại thần Cao Xuân Dục và Thượng thư bộ Lễ Lê Trinh, hai nhân vật đã có ảnh hưởng rất lớn đến kết quả xử án đối với Phan Châu Trinh.

c/- Trích biên bản họp ngày 11/4/1908 có Lévecque dự và phát biểu tranh luận, đoạn viết về vụ án Phan Châu Trinh như sau:
   “Còn về Phan Châu Trinh thì hình như Hội đồng Cơ mật có sự nhầm lẫn trong việc áp dụng luật. Khi làm án, Hội đồng đã vận dụng điều 224 “Mưu loạn vi hành (mưu làm loạn nhưng chưa làm) thì xử án treo”. Nhưng trong vụ này có thể nói là mưu loạn nhưng chưa làm được không? Ngược lại, chính Phan Châu Trinh trong suốt hai năm qua đã tổ chức vụ sách động vừa nổ ra... Các thành viên của Hội đồng Cơ mật là những vị quan tòa có trách nhiệm phải áp dụng đúng đắn các văn bản pháp luật... Họ đã ám sát một chánh tổng, đã hành hung và trói quan phủ Điện Bàn... Những hành vi ấy chưa đủ để làm án nặng hơn sao?
    Quan lớn Cao Xuân Dục tuyên bố: “Điều luật 224 không nêu trảm quyết ngay”...  ( ĐcT  nhấn đậm )
 
d/-Bản điều trần bằng Pháp văn có tựa đề “Những cuộc biểu tình năm 1908 của dân Trung Kỳ - Đơn xin ân xá” với chữ ký của Phan Châu Trinh ngày 8/4/1912 tại Paris gửi Liên minh Nhân quyền Pháp để chuyển đến Bộ trưởng Thuộc địa Pháp. Trong đó có đoạn: “Trong một thời gian ngắn, nhiều bản án đã được chính quyền Pháp phê duyệt xử phạt các nhà nho bị bắt, trong đó có tôi, người thì án tử hình, người thì án lưu đày hoặc khổ sai chung thân. Tôi xin nói rõ ở đây, để làm rạng danh họ, rằng một số vị quan triều đình Huế, mặc dù bị sức ép của Tòa Khâm sứ, đã từ chối ký vào bản án tử hình của tôi vì họ chẳng tìm ra điều gì để buộc tội tôi, ngoài một điều là tôi đã không làm vừa lòng một số quan chức. Nhân đây, tôi xin tỏ lời khen về một chút liêm sỉ còn sót lại trong các bản án man trá chứa đựng biết bao điều tàn bạo”
 
đ/- Tài liệu mật ở phòng nhì của Pháp về “Hồ sơ quan tổng đốc Cao Xuân Dục” (ngày 23/5/1897) đã xác định thêm mối quan hệ không “mặn mà” giữa Cao Xuân Dục với chính quyền thực dân. Viên Công sứ Nam Định LeNorman trong một bức thư gửi Tổng thư ký phủ toàn quyền Pháp (ngày 19/5/1897) đã đánh giá về Cao Xuân Dục như sau: “Cao Xuân Dục thực sự là một ông quan chính hiệu, rất có học thức và rất độc đoán, rất mực cao ngạo. Nhưng ông ta không đem lại sự thật thà vốn rất cần thiết trong quan hệ giữa ông ta với chúng ta... Ông ta vốn không phải là người nhiệt tâm đi theo chúng ta... Đáng lẽ ra phải cất bước đi cùng nhịp với chúng ta thì ông ta đã giả vờ che đậy và tìm cách giảm bớt vị thế của người Pháp trước người bản xứ”
 
e/- Bà Lê Thị Kinh (tức Phan Thị Minh), là cháu ngoại của cụ Phan Châu Trinh đã sưu tầm các tư liệu về vụ án nầy tại Trung tâm lưu trữ quốc gia hải ngoại Pháp (Centre des Archives d’Outre mer, viết tắt là CAOM).
 
ĐcT : Chân thành cám ơn hiền huynh Tri Nhàn .
- THU ĐÔNG là tôi chôm từ 1 cuốn sách dịch của 1 BS ngoại quốc .
- Xin mạng phép biên tập lại chút đỉnh về hình thức cho dể đọc .
- Nhân hiền huynh Tri Nhàn nói về những nhân vật Phủ Phụ Chính , xin cung cấp thêm chân dung vài vị .
- Tôi đoán TRI NHÀN chỉ là ẩn danh ? Mong được biết cao húy .
 
Thượng Thư Bộ Học Cao Xuân Dục
 
Nhà Nho Cao Xuân Dục
 
 
Thượng Thư Bộ Hình Tôn Thất Hân &
Thượng Thư Bộ Lại Nguyễn Hữu Bài

     Quý vị chưa nhắc đến vai trò của Thượng Thư Lê Trinh trong vụ án nầy. Xin góp vui tí vậy :

 

 

 

     * Cụ Lê Trinh sinh năm 1850 tại vùng quê làng Bích La Đông, xã Triệu Đông, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị và mất năm 1909.  Cụ đã từng làm quan triều  Nguyễn thời Thành Thái và Duy Tân với chức Thượng thư bộ Lễ.

  * Vì Khâm sứ Pháp Lévecque cho rằng để xử tội Phan Châu Trinh phải áp dụng điều 223 về “tội làm loạn” mới đúng. Từ đó Lévecque luôn nhắc Phủ Phụ chánh “phải áp dụng đúng đắn văn bản pháp luật, không để cho những suy nghĩ khác chi phối, phải xem xét lại bản án ngay” . Nhưng với lương tri và dũng khí, Phủ Phụ chánh, đứng đầu là Cao Xuân Dục và Lê Trinh đã dám cưỡng lại lệnh Khâm sứ. Rút cục bản án thứ hai của Phủ Phụ chánh làm lại (sau khi đấu tranh với Lévecque), ngày 11/4/1908, vẫn chỉ xử Phan Châu Trinh với án:  “trảm giam hậu”… Nghĩa là không chém ngay theo yêu cầu của Khâm sứ Pháp và để tránh sự đối phó áp lực quyền hành của Pháp, Thượng thư Lê Trinh cho thi hành ngay bản án: “giam lại, chém sau, đày đi xa…”.

   * Có thời gian Phan Chu Trinh làm Thừa biện bộ Lễ lúc Lê Trinh làm Thượng thư Bộ này, Lê Trinh từng biết tài và chí hướng của thuộc hạ là ông Phan. Do đó cụ Lê Trinh không nỡ lòng nào mà thi hành ngay lệnh của quan toà Pháp phải chém ngay một chí sĩ yêu nước thương dân như mình. Vì vậy, cụ Lê Trinh nghĩ cách hợp tình, hợp lý vận dụng theo quyền hành của một Phụ chính đại thần đầu triều thay vua giải quyết công việc triều chính (không đơn thuần là Thượng thư Bộ Lễ) và đã quyết định ngay thực thi bản án mà không để cho bọn Pháp trở tay chèn ép đòi chém cụ Phan Chu Trinh.

ĐcT : Xin Cám ơn ông Nghiêm Phúc Luân . Mong được chỉ giáo thêm nhất là thể tài về Sử nầy .

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn