Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000146
Số lượt truy cập
15585903
Về nhà thơ ĐÔNG HỒ . La thị Hiền TPH 69
Ngày đăng: 2012-12-16 02:38:52

 Vừa qua tôi có gởi bài về sự đồng cảm giữa Thâm Tâm Nguyễn Tuấn Trình và T.T.Kh  đã khiến một họa sĩ biến thành thi sĩ nổi tiếng . Nay tôi nói về cảm xúc của một nhà thơ đối với một bài thơ hay , do sức khỏe kém , ông đã bị đột quỵ khi tâm hồn đang đắm chìm trong cảm xúc quá mạnh vì tứ thơ quá hay . Đó là thi sĩ Đông Hồ với bài Vịnh Hai Bà của Nữ sĩ Ngân Giang  .


 
       Có rất nhiều bài thơ , bài văn viết về Trưng nữ vương, nhưng chưa ai tỏ được nổi lòng của vị nữ vương như thi sĩ Ngân Giang.Âm điệu của bài thơ như một khúc bi hùng ca .Hòa lẫn trong tiếng trống đồng , tiếng tù và vừa rộn ràng vừa uyển chuyển diễn tả niềm vui thắng trận là tiếng rơi thật khẽ của những giọt nước mắt người góa phụ trẻ thầm tủi cho phận cô đơn lạnh lẽo của mình .Có phải chăng chỉ phụ nữ mới cảm thông tâm trạng của phụ nữ ?! Bài thơ có 5 đoạn ,mỗi đoạn 4 câu 7 chữ , nữ sĩ sáng tác năm 1939 . Hay nhất là 4 câu cuối :
        " Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa 
         Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi 
         Chàng ơi , điện ngọc bơ vơ quá 
         Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi "
       Hai cầu đầu nêu được chiến thắng của cuộc khởi nghĩa và nêu một trong những lý do khởi nghĩa :" khăn trở"(chít khăn tang ).Trước đó cũng có người viết câu : "Trừ Tô , Trưng chúa mang khăn trắng "  (thơ của Quả Ngôn) , nhưng khi đọc không gây được cảm xúc bằng câu :"Giáp vàng , khăn trở lạnh đầu voi ".Không chỉ lạnh đầu người chít khăn mà còn lạnh cả đầu voi -một con vật có da rất dầy .Con voi và chủ đã hòa thành một khối .Nhưng hay nhất là khi Trưng Trắc đã lên ngôi :
       "Chàng ơi , điện ngọc bơ vơ quá 
        Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi"
Chưa ai tả được tâm trạng vị nữ vương góa chồng tài tình như vậy .Trong từng từ đều có sức truyền cảm ."Chàng ơi  " một vị vua vẫn  gọi chồng mình là chàng ơi , tiếng gọi thân yêu thắm thiết như mọi người trong đời thường thuở ấy .Sống ở điện ngọc cung vua bao nhiêu kẻ hầu người hạ mà vẫn "bơ vơ quá ".Ngồi ở ngai vàng (ngôi trời) nhưng những buổi canh khuya . bóng trăng chiếu và soi vào người - cảm giác  lẻ loi cô độc ngập tràn ! Chỉ 4 câu thơ mà tả một nữ vương "lừng lững một khí phách , lừng lững một nổi cô đơn"(lời của Phạm Hồ Thu  )thì thật quá tài tình .
     Khi sáng tác bài thơ này Ngân Giang mới 23 tuổi .

     Ba mươi năm sau ,vào ngày 25 tháng 3 năm 1969 , trên bục giảng của Đại học Văn Khoa Sài Gòn ,thi sĩ Đông Hồ ( được Đại học Văn Khoa mời làm  Giảng viên phụ trách môn Văn học miền nam ) nhân lễ Hai Bà Trưng vừa mới qua, đã ngâm và giảng về bài thơ này :"Từ xưa người ta đã vịnh hai Bà rất nhiều , nhưng tất cả đều là các ông.Các ông luôn bỏ quên mất tâm sự riêng của Hai Bà .Các ông luôn gán cho hai Bà một nam nhi tính , chỉ nói toàn là chiến công oanh liệt , chỉ nói toàn là gươm đao, vì nước thù nhà .Cho nên khi đọc tập thơ "Tiếng vọng sông Ngân " của Ngân Giang nữ sĩ , trong đó có bài " Vịnh Hai Bà " thầy thích thú lắm .Nữ sĩ diễn tả thật hay và lần đầu tiên nói lên một cái mới :Tâm sự của Trưng Trắc , tâm sự người quả phụ ,tâm sự của vành khăn tang trắng còn vấn trên đầu trong niềm cô đơn miên man" . 
        Sau đó theo lời yêu cầu của sinh viên, thi sĩ Đông Hồ đã ngâm (do bài thơ dài , phần trên nói về chiến công , trận địa nên ông chỉ nhớ 4 câu cuối)  .Giọng ngâm của thầy rung lên và tràn đầy cảm xúc .Thầy ngâm từng tiếng và giảng nghĩa từng câu để sinh viên bắt gặp được cái hay tuyệt diệu của nét thơ .Thầy mơ màng theo hơi thơ như bắt gặp sự cảm thông giữa những tâm hồn nghệ sĩ tuyệt vời .Thầy ngâm mãi câu "Chàng ơi , điện ngọc bơ vơ quá " Ngâm đi ngâm lại hồn Thầy như không còn ở giảng đường nữa và càng lúc toàn thân thầy càng bất động .Thầy đứng yên một chỗ , đôi tay gầy vòng trước ngực , lưng tựa vào bàn giáo sư và hướng về phía sinh viên.Tiếng ngâm của Thầy càng lúc càng nhỏ , đến một lúc chỉ thấy môi Thầy mấp máy không còn nghe tiếng. Mặt thầy hơi nghiêng về bên trái .Đôi mắt đứng tròng và xếch lên ,  Gò má nhô lên gần mắt trái hơn , miệng cũng từ từ méo dần về bên trái .Cánh tay Thầy đưa lên nữa chừng dừng lai .Hình như Thầy muốn nói gì mà không nói được .
      Trạng thái đó diễn ra khá lâu , sinh viên bắt đầu lo sợ và hoang mang .Rồi mồ hôi hiện ra đầy mặt Thầy , da tái dần.Thầy bỗng ngáp lên một tiếng thật dài mà không đưa tay che miệng.Hai tay Thầy đưa thẳng ra và sắp ngã .Một sinh viên ngồi phía trước chạy vội lên đỡ và dìu Thầy ngồi xuống ghế .Lúc đó Thầy hình như không còn sức lực nữa . Sinh viên đưa Thầy đến BV Grall , nhưng sau khi đo huyết áp và chích một mũi thuốc khỏe  thì Bác sĩ đuổi về .
      Lúc đó đã 12 giờ trưa , đường đầy xe nên chuyển Thầy đến BV Saint Paul thật khó khăn .Đến nơi BS lại đo huyết áp và bảo :" Bây giờ chưa có gì nguy hiểm ." nhưng Thầy vẫn bất động .Đến 19 giờ 30 thì Thầy qua đời.
     Thi sĩ Đông Hồ ra đi trong niềm cảm xúc suối thơ , ôm nàng thơ vĩnh biệt cõi trần .
     La thị Hiền
 
 
 
 
 
 
 
 Ngân Giang Nữ Sỉ

 

Trưng nữ vương
(trích)
...Lạc tướng quên đâu lời tuyết hận
Non hồng quét sạch bụi trần ai
Cờ tang điểm tướng nghiêm hàng trận
Gót ngọc gieo hoa ngát mấy trời...
Ải bắc quân thù kinh vó ngựa
Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi
Chàng ơi, điện ngọc bơ vơ quá,
Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi
(Ngân Giang. 1939)

 

 

Ngân Giang tên thật là Đỗ Thị Quế. Các bút danh khác: Hạnh Liên, Đỗ Quế Anh, Nguyệt Quyên.

Bà sinh ngày 20 tháng 3 năm 1916 trong một gia đình Nho học tại phố HàngTrống, Hà Nội; nhưng quê quán gốc của bà thì ở thôn Hướng Dương, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Thủ đô Hà Nội).

 

 

 

 Bài viết : La thị Hiền .

Ảnh minh họa : Tư liệu Đặng công Tạo .

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Đây là bìa cuốn sách tạo scandal vụ TTKH . Bị dư luận cho là để bán báo và bán sách .

Thế Nhật là tên ghép của 2 người : Thế Phong nhà văn cũ ở miền Nam trước 1975 và Trần nhật Thu ( phóng viên báo Văn Hóa )

 

Ảnh in bên trong sách. Thế Nhật cho rằng bà Vân Chung là TTKH 

 Bị bà Vân Chung và các con ở Pháp phản ứng kịch liệt đòi kiện .

Khoảng năm 2010 có một cuốn sách dày hơn 200 trang , tác giả là nữ, cũng sưu tầm tùm lum cuối cùng cũng không có gì lạ hết nghĩa là cũng không chứng minh được thuyết phục TTKH là ai. Cho nên các nhà nghiên cứu hiện nay nghe nói tới TTKH là oãi lắm vì chỉ cóp qua cóp lại nhau để kinh doanh  mà thôi .

Có người thực sự cảm tình với "Hai sắc hoa tigôn " yêu cầu chấm dứt chuyện truy tầm tên thật của TTKH. Vì họ yêu cái khói sương mờ mờ nhân ảnh của TTKH . Nếu biết rõ ràng TTKH là ai thì lòng yêu "Hai sắc hoa tigôn" cũng sụp đổ theo ?

CÓ LÝ ? Ta khoái lý luận nầy .

Lang thang ta nhờ nghề móc bọc nên lâu lâu móc được giấy vụn để dành. Đám thông tin trên là cũng từ đống giấy vụn móc bọc đấy thôi chớ chả hay ho gì hơn ai . Nói xàm xí ông CT có lên thì lên không lên thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cái nghề móc bọc của ta ha..ha..ha..

Đặng công Tạo : Thiệt tình tôi không biết xưng hô với Ngài thế nào ! Đành nói trỏng vậy. Thiệt tình đọc cái coment đầy khẩu khí Tiếu Ngạo Giang Hồ của Ngài tuy rất quý nhưng cũng rất ngại tạo một sự tranh luận rùm beng trên trang là tôi bị rầy !!! Nên tôi cứ đắn đắn đo đo mãi vì tiếc quá cái tư liệu Ngài cung cấp. Tôi lưu trữ xem một mình thì cũng được rồi, nhưng Ngài sẽ nản tôi rồi bỏ đi móc ở bãi  khác là tôi mất đi một hiền sĩ  (!?) ngạo mạn chắc đã có tên trong sách đỏ như Ngài . Thôi thì tôi cũng liều cho lên . Nhưng nếu trở thành diển đàn ồn ào thì tôi buột lòng không dám cho tiếp tục ( Sợ bị đuổi việc trong thời người khôn của khó hiện nay !!! ) Chúc Ngài mạnh khỏe để tiếp tục đi móc và để dành giấy vụn . Trân trọng cám ơn và mong kết bạn để hướng dẫn nghề móc bọc nếu lỡ bị mất việc .

 

Chị Hiền thân mến ! MN xin chia sẻ bài viết của chị - một đề tài rất hay gắn liền giữa xưa và nay , giữa nhân vật lịch sử và tâm hồn yêu thơ của thầy Đông Hồ . Thật ngưỡng mộ . Bài viết này sẽ làm cho nội dung trang nhà phong phú hơn và nâng cao hơn. MN thân chúc chị Hiền mùa giáng sinh an lành , hạnh phúc. Thân mến.

Tạo ơi , ý kiến về T.T.Kh thì đăng ở bài Thâm Tâm và T.T.Kh chứ sao đăng ở bài Đông Hồ

ĐcT : Dạ , tại vì đọc giả bình luận ở chỗ nào thì nó lên chỗ đó . Chắc đọc giả thấy 2 bài có tính liên tục nhau như 1 bài ?

Chào ông Lang thang móc bọc , Hình như bọc ông móc là bọc của nhà sách thế nên nó toàn sách chứ không phải giấy vụn như ông trần tình ,khi ông móc được bọc này chắc ông phải trả tiền ? Và ông cũng bỏ nhiều thời giờ để ngâm cứu cũng như theo dõi phản ứng của gia đình bà Vân Chung .Quả là người lang thang móc bọc rảnh rổi không vướng bận cơm áo gạo tiền như những người chuyên nghề móc bọc mưu sinh !? Nhưng bài này tôi viết về Đông Hồ .  Đề nghị ông xem lại bài viết về Thâm Tâm và T.T.Kh để thấy rằng những đồn đoán về chuyện tình cũng như nhân thân thật sự của T.T.Kh có từ khi bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn mới ra đời ( năm 1937) chứ không phải đến bây giờ mới có .Tại bài viết này tôi cũng có ý kiến về nhân thân của T.T.Kh khi trả lời ý kiến của Hồng Oanh . Chào ông.

Đặng công Tạo : Thiết nghĩ chị Hiền đáp lời lại với Ngài ...tạm gọi là LTMB ...như vậy là tương thích . Đề nghị chỉ đến đây thôi là vừa vui .

                                Và xin phép được khóa sổ .

Ngài Lang Thang Móc Bọc ơi, có phải ông là Bùi Quang Trị, chữ Nam Chinh, tức Nguyễn Xuân Quang không?

ĐcT : Anh Tạo cũng hy vọng Ngài lên tiếng . Nhưng coi bộ khó. Vì sau trả lời của chị Hiền Ngài ấy lặn luôn !!!

Nhân vật Lang thang móc bọc này đang bắt chước T.T.Kh đấy mà :nhân thân thì mờ ảo. Kung fu thì hàng cao thủ à nhe ! T.T.Kh thì cao thủ trên văn đàn , còn LTMB thì cao thủ trong nghề móc bọc .Chẳng những móc toàn là sách dày mấy trăm trang ( mà xem như giấy vụn , chắc phải Đại Bách khoa toàn thư mới xem là sách ), mà còn móc được laptop có cài 3G để lên mạng .Thật đáng ngưỡng mộ nhưng không dám học nghề đâu !!!

Đặng công Tạo : Chị Hiền ơi không hiểu sao ngài xuất hiện như vô ảnh cước rồi biệt dạng luôn  ( dù biết ngài có thể biến hóa lung tung). Thôi quên ngài đi . Cuộc sống là cuộc chơi , luôn phải xóa bàn làm lại . Dù ngài cà rởn tiếu ngạo giang hồ nhưng xem kỹ thì ngài chưa vô lễ xúc phạm ai ? Biết đâu ngài là Bồ Tác hóa thân để thử  thách mình ? Chúc chị vui mạnh và tràn đầy hỹ xã . Kính lời thăm dì Hai , hôm qua bận bịu cháu nội không theo anh Quang lên chị được, hơi buồn .

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn