Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000030
Số lượt truy cập
15595761
Lời nói chia ly . HẢI VƯƠNG
Ngày đăng: 2012-11-28 09:05:43

 

 

 
Lời nói chia ly
                                                                          Hải Vương

 
 HÌNH KHAM BENH  2  )
  
    Theo những giả thiết sự hình thành con người và vũ trụ, trong một học thuyết duy tâm cho rằng sự thành nầy có bàn tay của đấng tạo hóa. Trong thực tế, con người tạo hóa có nhiều mặt đối lập, làm người, ai nấy cũng muốn sự sống trường tồn, còn tạo hóa muốn có sinh có tử; con người muốn sum hợp, còn tạo hóa muốn phân ly. Người thầy thuốc chửa bệnh giúp con người kéo dài mạng sống; nhưng phải đau lòng đành bó tay trước sức mạnh của tạo hóa.
        Đây câu chuyện xẩy ra sau một năm mở phòng mạch tại bến đò Trà Vinh.  Ngày hôm đó, sau khi giao ban, khám bệnh phòng cho những bệnh nhân đã mỗ, tôi được phép về sớm để chuản bị cho giờ lên lớp để dạy học sinh y sỉ buổi chiều.
 Thông thường giờ nầy phòng mạch đóng cửa, tôi có về sớm cũng ngồi nói chuyện với mẹ cho mẹ vui.  Khi về đến nơi thấy mẹ tôi ngồi nói chuyện với một thiếu nữ, bênh cạnh cổ còn có va ly và túi xách. Tôi cúi đầu thưa mẹ rồi chào hỏi cô ta. Cô rất vui mừng biết tôi là bs của phòng mạch, nên nói :
 - Hên quá! Gặp bs, tui sợ đò chạy không gặp được!
        Đây là một thiếu nữ rất trẽ, khoãng tuổi đôi mươi có làn da trắng hồng, môi đỏ tợ thoa son, mái tóc óng ả, nhìn vào thấy đầy sức sống của một phụ nữ trẻ khỏe mạnh, tôi không nghĩ em đến để khám bệnh, chắc em tìm gặp tôi chắc một lý do nào khác, có thể xin đi học các lớp y tá, hoặc nhờ mỗ cho người nhà, nên hỏi :
- Em gặp tôi có chuyện gì?
- Dạ! khám bệnh.
   Một cô gái quê có sức khỏe như thế nầy ít khi có bệnh lắm, bà con ta thường nói " con gái 17 bẻ gãy sừng trâu " để nói lên sự khỏe mạnh của những cô gái tuổi xuân thì, nếu có bệnh, thường là bệnh cảm, hoặc những bệnh thông thường, các cô ở nông thôn xem thường những bệnh nầy, vả lại rất ngại đến phòng mạch để khám bệnh.
    Thông thường quan sát hình thể bên ngoài, làn da nét mặt cách đi đứng người thầy thuốc cũng tìm ra một vài dấu hiệu liên quan đến bệnh, ở thiếu nữ nầy không tìm thấy, phải mời em vào phòng khám để hỏi bệnh cặn kẻ.
 - Em bệnh gì?
   Cô gái thật thà trả lơi ngay:
- Người ta không biết, mới khám bệnh! Bác sỉ hỏi vậy, sao tui biết trả lời.
- Xin lỗi ! Ý tôi muốn hỏi trong người em thấy làm sao?
- Hiện tại không có làm sao hết, chỉ có ngày hôm qua.
 Đây giọng nói của một cô gái quê, lời nói thì trỏng không, nghĩ sao nói vậy, giọng nói trong trẻo vừa hồn nhiên, vừa ngây thơ thật dễ mến.
- Ờ ! Ngày hôm qua em bị làm sao, hảy nói tôi nghe!
- Tự nhiên bị lạnh, lạnh từ trong xương sống lạnh ra, lạnh quá trời!
- Lạnh như vậy em làm gì cho đở lạnh!
- Đắp mền, đắp cả hai cái mà vẫn còn lạnh.
- Sau lạnh có bị nóng không ?
- Bác sỉ nhắc tôi mới nhớ! Thật kỳ lạ, lạnh rồi lại nóng.
 Ỏ bệnh nhân nầy, triệu chứng lạnh thì nhớ rất rõ, còn nóng có vẽ như mơ hồ, nhìn nét mặt biểu đâm chiêu suy nghĩ như muốn nhớ lại, nhưng không nhớ nổi, người thuốc phải gợi ý:
 - Lúc nóng , em cảm thấy nóng vừa, hây nóng nhiều, có đổ mồ hôi không?
- Không nhớ, chỉ nhớ có nóng, sau đó bất tỉnh, khi tỉnh vậy thấy anh tui lo lắng còn chị dâu tui thì khóc.
     Nhiều bệnh nhân khai bất tỉnh diễn tả tưởng chừng dử dội lắm, khi hỏi lại cái gì cũng biêt, vậy đâu phải là bất tỉnh. Còn cô gái nầy tuy nói đơn giản cô bị bất tỉnh, quả thật cô bị bất tĩnh thiệt, đến nổi cô không nhớ nóng sốt như thế nào, và bất tĩnh đến mức chị dâu của cô lo sợ phải khóc. Đây là một triệu chứng, một dáu hiệu đáng lưu ý.
 - Em có bao giờ bị bất tỉnh vậy không?
- Không ! Tui mạnh lắm, không bao giờ bị bệnh.
- Sau bất tĩnh đó em thấy thế nào?
- Bị nhức đầu, nhức đầu chỉ một chút, sau đó hết và thấy bình thường cho đến bây giờ.
   Sau khi hỏi kỷ mới biết, cô gái nầy đi thăm người anh ở vùng đất đở miền đông, khoãng 10 ngày bị bệnh như trên, một bệnh quá lạ, anh chị của cô nghi ngờ bị tà ma nhập, lo cho em gái người anh muốn em mình về nhà để ba má tìm thầy lo cúng. Trong lúc đó ông chủ của anh ta đi công việc ở thành phố, nên xin cho cô em quá giang về Sài Gòn, rồi từ đây cổ đi xe đò qua đêm đến thị xãTrà Vinh khi trời còn sớm. Nhân lúc đò chưa chạy cô muốn khám bệnh xem bệnh gì, bản thân cô không tin mình bị tà ma nhập.
   Theo lời cô kể bị lạnh rồi nóng, đó là một triệu chứng biểu hiện của một bệnh cảm cúm, bệnh nhiêm siêu vi trùng, hoặc nhiểm trùng ; nhưng không phù hợp ở hiện tại, nếu viêm nhiểm nặng đến mức độ ngất đi không thể hồi phục nhanh như vậy. Cái ngất đột ngột của em có thể một biểu hiện của bệnh tim, hoặc sốt quá cao, hoặc bị động kinh; động kinh không phù hợp, vì bệnh động kinh phải có tiền sử, bị đi bị lại nhiều lần. Vào độ tuổi của em phải nghĩ đến có thai, trong một số trường hợp có thai lần đầu do cơ thể nhậy cảm cũng thể biểu hiện, có thai không thể loại ra được ở đậy.
 Sau khi phân tích trong đầu, khu trú lại một só bệnh có thể xẩy ra và tiến hành khám bệnh , lúc khám không phát hiên em có một dấu hiệu nào em đã bị bệnh,cơ thể em tất cả bình thường, ngay cả dấu hiệu có thai cũng không có.
 HÌNH KHAM BENH 
 
 Khám cho một phụ nữ trẻ như em, người thầy thuốc nam phải thân trọng, chỉ khám ở những vùng cho phép, còn những vùng kín đáo không được đụng đến. Nếu do yêu cầu đặc biệt cần khám để chẩn đoán bệnh người thầy thuốc phải tuân theo luật định của ngành y. Trước khi khám những vùng nầy, người thầy thuốc phải giải thích và hỏi ý kiến của bệnh nhân, khi được đồng ý mới tiến hành khám. Trong khi khám bắt buột phải có người thứ ba là nữ, đó là quy định của ngành y trên toàn thế giới kể cả VN. Để biết có thai hây không, hỏi chu kỳ kinh nguyệt là điều phải làm đầu tiên , mới hỏi đến đây mặt em ửng hồng biểu hiện sự e thẹn, mắc cở, còn lời nói áp a áp úng, tôi biết ngay mấy cô gái quê rất ngại nói đến vấn đề nầy, nên không hỏi nữa. Người thầy không thể vì ngại ngùng, không thể vì nể nang mà thiếu sót phần khám bệnh để xác định chẩn đoán. Trong tình huống của thiếu nữ nầy trong phạm vi cho phép một thầy thuốc có thể khám được, để biết có thai hây không bằng cách quan sát kín đáo nhũ hoa. Thiếu nữ nầy nhủ hoa nhỏ hồng đỏ, quầng vú đều đặn màu hồng nhợt rất đẹp trên nền da trắng của một cô gái còn trinh nguyên.
 Trong nhất thời tôi không tìm ra bệnh của em, thiếu nữ thấy tôi lặng thinh không nói lời nào sau khám , nên lên tiếng :
- Bác sỉ suy nghĩ cái gì ! còn bệnh tui bệnh gì?
- Nhà em ở đâu?
 Cô trả lời tên ấp tên xã nghe xa lạ, tôi từ Vỉnh Long xuống nên hoàn toàn không biết nơi đó , nên hỏi tiếp:
- Chỗ em ở có cách xa đây không? Đi bằng cách nào?
- Xa lắm! phải đi đò, đi qua hai con sông.
- Em có quen ai, ở thị xã nầy không?
- Không !
- Ỏ đây mẹ tôi có cái giừong rộng đủ cho hai người ngủ, nếu em không ngại tôi đề nghị em ở lại đây.
   Tôi mới nói đến đây em giật mình từ chối ngay, không cần hỏi nguyên do
 - Không ! Tui rất ngại ! Tui không có ngủ nhà người lạ.
- Em ngủ với mẹ tôi, mà cũng sợ à !
- Dạ ! Tui nhớ nhà ! Chỉ muốn về nhà ! Mà bệnh tôi là bệnh gì vậy bs?
- Xin lỗi em, tôi chưa định được bệnh em. Tôi cảm thấy có một gì đó làm không yên tâm , tôi lo cho em về bển có chuyện gì khó tìm được phương tiên qua đây được nhanh chóng.
 Cổ nhìn tôi, cổ nhận được sự quan tâm lo lắng của tôi, nên nói :
- Bác sỉ lo cho tôi, giống như bs là anh của tôi vậy.
- Ừ! Tôi lớn hơn em cả 8 đến 10 tuổi, đương nhiên là anh rồi, không lẽ muốn tôi làm em.
- Bác sỉ nói chuyện nghe vui quá ! Hèn chi ở quê tôi,ai có bệnh đều muốn chửa ở bs.
- Em không biết, những bà con nào thương đến đây, không coi tôi là bs
- Vậy coi là gì?
- Coi tôi như người nhà , là người thân, giống như em xem tôi như người anh.
 Cô gái có vẻ bẻn lển định nói cái gì rồi e ngại, rồi lại nói :
- Xin bs đừng có cười, tui mới dám nói !
- Tôi cười thì cười, em nói cứ nói! có gì mà sợ
- Bà con ở bển nhắc bs hoài, làm tôi trò mò nên đến khám bệnh để biết mặt.
- Nay em thấy rồi mặt tôi ra làm sao?
- Nghe người ta gọi bs tưởng bs già lắm,nhưng bs đâu có lớn tuổi.
- Ờ ! tôi mới ra trường.
   Tiếng kèn báo hiệu đò sắp rời bến, mặt em vui vẻ đầy thân thiện, đổi xưng hô
- Anh bác sỉ bán thuốc dùm, đò sắp chạy.
- Tôi không chẩn đoán được bệnh, không thể cho thuốc, mong em thông cảm.
- Anh bs tính tiền khám bệnh.
- Tôi không khám ra bệnh , làm mất thời gian của em, đáng lẽ tôi phải đền tiền, đâu dám tính tiền.
   Nghe tôi nói em nở nụ cười , một nụ cười thật có duyên.
- Mai mốt em qua khám bệnh , anh bs nhớ tính tiền luôn nha !
- Em đừng nghĩ đến tiền bạc , phải thận trọng, về nói người nhà phải có chuẩn bị ghe tàu, có gì qua đây ngây! Thú thật với em tôi không yên tâm để em về bển.
- Không có sao đâu! Tui khỏe lắm mà!
   Em rất lễ phép cuối đầu chào tam biệt mẹ tôi, còn nói cho mẹ tôi biết :
- Bác à! Anh bs con bác rất tốt bụng !
      Thiếu nữ đã đi rồi mẹ tôi nhìn theo mà nói :
 - Con bé nầy thật là ngộ ! Ở quê không biết có làm được ruộng rẩy gì không mà nước da trắng như vậy.
    Tôi lấy làm ngạc nhiên, mẹ tôi chưa bao giờ khen ai như thiếu nữ nầy, mẹ tôi nói ngộ tức là đẹp. Trong đầu tôi cứ tưởng chỉ có phái nam mới nhìn ra cái đẹp của phái nữ, vã lại mẹ tôi lớn tuổi chắc không để ý đến bên ngoài, nên noi:
- Ủa ! Mẹ cũng đẻ ý đến cái đẹp sao?
- Con à ! Ai có hai còn mắt nhìn được, thì phải phân biệt người xấu người đệp chớ! Bộ con không để ý đến cổ sao?
- Con trả lời không chắc mẹ không tin. Con bận tâm nhiều cái bệnh của cổ hơn.
- Mẹ thấy cổ khỏe lắm, sao con lại quan tâm.
- Người bệnh tin tưởng đến phòng mạch, người thầy thuốc do thiếu thận trọng do thiếu kiến thức bỏ sót bệnh, có chuyện gì xẩy ra, lương tâm con không yên.
 - Mẹ thấy nhiều ông bà già bệnh rất nặng đến đây con không lo nhiều như cỗ.
 Mẹ tôi ngồi bên ngoài nghe rõ những lời tôi nói thiếu nữ đó , chắc mẹ có ý nghi ngờ . Tôi cũng thường bị hiểu nhầm, như một bác gái ở Trà Cú bệnh nặng được tôi chăm sóc, khi hết bệnh về quê, bác khoe vói bà con ở đó rằng tôi có tình cảm con gái của bác, thật ra tôi không biết con gái của bác là ai. Nhiệt tình quá người ta hiểu lầm tưởng tôi có ý đồ gì khác, tùy bệnh có cách chăm lo khác nhau, ai hiểu lầm thế nào không sao, bản thân phải biết được cái gì cần phải làm, không vì lời dị nghị mà bỏ qua những việc cần phải làm. Còn mẹ thì phải giải thích rõ , không để mẹ hiểu nhầm mình vào trường y ra trường làm bs rồi biến chất thay đổi con người, nên giải thích.
- Mẹ nhận xét đúng có những ông bà cụ đến đây bệnh rất nặng, phải có người nhà dắt dìu; nhưng con không lo vì con chẩn đoán ra bệnh, và tiên lượng được. Còn em nầy con không tìm ra được bệnh, con mới cảm thấy lo.
- Mẹ không là thầy thuốc, mẹ thấy cổ rất khỏe, dù có bệnh cũng không đến nỗi nào.
- Mẹ ơi! Chính chổ chủ quan của người thầy thuốc, cứ cho bệnh nhân của mình khỏe rồi để bệnh nhân của mình chết trong khi bệnh nhân khai cho biết những dấu hiệu của một bệnh nguy hiểm. Ở cô gái nầy từ nhỏ đến lớn khỏe mạnh, tự nhiên bị ngất đi là một chuyện không bình thường. Đặt trường hợp cổ về bên quê, bệnh lại bộc phát, cổ ngất đi ai là người cứu cho cổ, mang qua đến đây biết còn sống nổi không?
- Ờ! Con nói đến đây mẹ mới thấy lo cho cổ.
 Thấy mẹ có phần lo, tôi lại nói cho mẹ yên lòng
- Thôn thường không có chuyện gì xẩy ra, chỉ một ít trường hợp có chuyện ; dù chỉ một truòng hợp, người thầy thuốc không nên chủ quan cho là không.
- Mẹ hiểu con rồi.
   Qua câu chuyện nầy, để học kinh nghiệm tại sao mẹ nghi ngờ, trong khi đó lòng mình hoàn toàn trong sáng.
- Con nói chuyện với cổ bình thường như bao bệnh nhân khác, con không hiểu sao mẹ có ý nghi ngờ con.
- Ờ ! Mẹ thấy cổ ngộ quá , còn con nói chuyện hơi lâu, lại lo cho cỗ. Mà đâu sao, mẹ không có trách con, là thanh niên chưa có vợ phải tìm cho mình một người, có để ý đến ai cũng không sao.
 Mẹ tôi không biết mà nói vậy, chớ người thầy thuốc lúc cầm dao mỗ, lúc khám bệnh không có tạp niệm. Những thầy thuốc nào không giữ được điều nầy, không sớm thì muộn sẽ gặp những hậu quả không lường được vì đã làm trái lời thề lúc ra trường.
 
   Không biết sự việc nầy có xảy ra cho hết mọi người hây không, riêng bản thân tôi nó thuờng xuyên, từ khi tôi còn học phổ thông cho đến bây giờ. Có những bài toán ban ngày mất hằng giờ không giải được, thế mà sau ngủ một giấc say, nữa đêm tĩnh vậy giải một cách dễ dàng, có những giao tiếp ban ngày thấy rất bình thường , nữa đêm thức giấc mới nhận thức mình đã sai, làm như vậy ảnh hưởng không tốt cho người khác.
   Đêm hôm đó cũng vậy, sau một giấc ngủ, tôi tự nhiên nghĩ ra được bệnh em, đây là bệnh sốt rét ác tính. Bệnh sốt rét triệu chứng lạnh rồi nóng lập đi lập lại năm bảy lần thì thầy thuốc nào cũng chẩn đoán được, còn bệnh của thiếu nầy nầy mơi xảy ra lần đầu nên nhất thời tôi không nghĩ ra , lúc nữa đêm chợt nhớ em đi thăm người anh ở đất đỏ miền Đông, một nơi bệnh sốt rét đang lưu hành, từ đó tôi mới nghĩ đến.
      Thời kỳ sinh viên đi thực tập tại 22 chuyên chửa bệnh sốt rét của bệnh viện Chợ Rẩy chính tôi chứng kiến bao nhiêu bệnh nhân tử vong do bệnh sốt rét ác tính, làm cho tôi càng không yên tâm, mở đèn đọc lại sách về bệnh sốt rét ác tính.
      Mẹ tôi phát hiện nữa đêm tôi không ngủ , mở đền đọc sách, mẹ lo lắng đến bên nói :
- Sao con đọc sách giờ nầy, còn phải ngủ ngày mai còn vào bệnh viện làm việc.
 Mẹ tôi đến, tôi mừng quá, có người để tôi tâm sự giải bài :
- Mẹ ơi! con tìm ra bệnh cổ rồi !
- Đã tìm ra rồi, con yên tâm đi ngủ đi!
 - Đã tìm ra rồi , Bệnh nầy rất là nguy hiểm, ở phòng mạch con không có thuốc để chửa.
     Tìm ra rồi cũng như không, đâu cách nào liên lạc với em hoặc gia đình, để đựoc điều trị sớm, phải đành tắt đèn để cho mẹ ngủ.
   Ngủ một giấc, trời chưa sáng hẳn đã nghe tiếng gõ cữa, tiếng cầu cứu lẫn tiếng khóc. Mở cửa ra thật là thương tâm, em được người nhà đưa đến trong tình trạng hôn mê, ba của em và người anh đặt em lên giừong chỗ tôi khám bệnh, tôi biết cần làm gì, nên yêu cầu gia đình đi kiếm xe ngay để đưa vào bệnh viện, chỉ để mẹ em ở lại. 
 Sau một khoãng thời gian dùng thuốc hồi sức, em đã tĩnh lại trong trạng thái kinh hoàng, em, với khuôn mặt hốt hoảng, la lên :
 - Không! Không ! Con không đi!
 Tôi giử em lại, sợ em té xuống đất, lúc nầy em mở mắt ra nhìn tôi, em nhận ra đựơc tôi, trong trạng thái hoảng sợ em ôm lấy tôi như một người anh.
- Em đừng sợ ! có tôi và mẹ em ở đây !
 Qua giây phút sợ hải, chắc em mới nhớ tôi không phải người nhà nên buông tay ra , quay sang nhìn mẹ em và nói :
 - Ông nội ! Ông nội !
- Đừng nói bậy ! Ông nội chết rồi đâu có đây.
   Qua cách hai mẹ con nói chuyện có thể suy ra rằng trong lúc hôn mê , em thấy ông nội của em về để dẫn em đi, làm cho em hoảng sợ. Tôi trấn an cho em bớt lo sợ :
 - Em qua được đến đay rồi , không sao đâu , đừng sợ gì hết.
 Người em thở nặng nhọc, đôi mắt mệt mổi yếu ớt nói:
- anh bs biết bệnh của tôi chưa?
 Không ngờ em mới vừa tĩnh đã nhớ chuyện khám bệnh ngày hôm qua mới nói như vậy.
- Biết rồi! Bệnh sốt rét, em phải vào bệnh viện để chửa !
- Không ! Không muốn đi bệnh viện.
- Trong bệnh viện có đầy đủ phương tiện chửa cho em! Em phải đi!
- Có phải tui không nghe lời, anh bs giận không chửa.
   Người nhà đã tìm được xe, nên vội vả mang em đi, em cứ nắm chặt tay tôi không buông ra, miệng cứ nói:
- Không muốn chết! Anh bs tui không muốn chết!
 Tôi đưa em ra tận xe, trong ánh sáng của một buổi binh minh buồn thảm, xe đã chạy mà đôi mắt em vần còn nhìn tôi như nói lên sự cầu cứu.
      Sau một buổi chiều khám bệnh mệt mõi , hai mẹ con đang ngồi ăn cơm, một buổi cơm tẻ nhạt. Mẹ tôi là người rất tình cảm, nhớ cảnh sáng sớm về bệnh tình của cô gái, mẹ tôi ăn không vô. Đang nói chuyện về cổ, từ ngoài đường tiếng khóc tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng vào, hai mẹ con buông đủa đến cửa nhìn ra, trời tối om không thấy chỉ nghe tiếng kể lễ bi thương nghe não nuột từ bờ sông vang lại.
 Chị bán cháo ở bến đò đến cho hai mẹ con tôi hây, cô con gái hồi sáng sớm đến phòng mạch đã chết rồi, người nhà đã mang xác cổ về.
    Nghe đến đây, tôi không có khóc mà hai giọt lẹ lăn dài trên má, bên tai tôi còn nghe tiếng em nói " Không muốn chết " có phải đây là lời nói chia ly để em giả biêt cùng tôi, giả biệt gia đình em, giả biệt cõi đời nầy, một nơi mà em không đành lòng chia tay.
 
                           Hải Vương
 
 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


        Một câu chuyện cảm động, đây không phải tình yêu nam nữ, tình người.
   Ai gặp cảnh sinh ly tử biệt với một cô gái trẻ dễ thuơng như thế nầy cũng rơi lệ đau lòng.

Xem bài  < Lời nói chia ly > của Hải Vương ,tôi thật sự xúc động rơi nước mắt thương tiếc cuộc sống ngắn ngủi của Cô gái tuổi 17 , có lẻ đây là số mạng .

Đọc qua câu chuyện tôi cảm nhận BS đúng với khẩu hiệu"Lưong y như từ mẩu" câu chuyện thật xúc động với một cô gái trẻ mà ngắn số,còn ngừoi mẹ của BS lại là ngừoi rất nhân từ luôn là chiếc bóng bên con để làm nguồn an ủi và động viên trong công việc của con mình. BS qủa là ngừoi thật hạnh phúc .

Thân tặng BS Hải Vương một bức ảnh đẹp.

 

Hải Vương thân mến ! Đọc câu chuyện với văn phong nhẹ nhàng tự nhiên như đang ngồi cùng và nghe Hải Vương kể lại ...thật hay. Cái hay ở đây là nội dung và sự chia sẻ của nhân vật bác sỉ . Đọc bài này MN cảm thấy vui vì tìm được y đức của người BS mà trong xã hội ngày nay dần dà bị mờ nhạt ... Cảm ơn Hải Vương - cảm ơn vị BS tốt bụng trong câu chuyện đã làm MN thấy cuộc sống vẫn còn rất đẹp ngay bên ta... Chúc Hải Vương tháng 12 an lành và hạnh phúc nhé. Thân mến.

Cám ơn Huỳnh Mai, chị Ngọc Thúy, chị Kim Hương, chị Minh Nguyệt, Mai Ngân và đọc giả, đã bỏ thời gian đọc câu chuyện buồn.

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn