Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000150
Số lượt truy cập
15595554
Trần Văn Hây . Truyện ngắn của Hải Vương
Ngày đăng: 2012-11-12 07:31:52

Ao Bà Om - Trà Vinh ( ảnh của tác giả )

 Trần Văn Hây                              
                                                                        

           Thị xã Trà Vinh giống như thành phố Sài Gòn có những con đường với những hàng cây cao thật là đẹp,  chung quanh nó có những ngôi chùa, những tháp, và có ao Bà Om cảnh vật làm mê lòng người. 
 Tôi yêu cảnh đẹp thiên nhiên, thích nghe tiếng chim hót tiếng gió reo, thông thường sáng chúa nhật, mặt trời chưa lên, tôi đã có mặt trên ao Bà Om, một mình đi tảng bộ quanh hồ, để đầu óc buôn lỏng, nhẹ nhàng theo tiếng gió, để tâm hồn hòa vào cảnh vật yên tĩnh của buổi bình minh nơi không bóng người.
    Hôm nay, khác lần trước, cách chỗ tôi đi không xa có hai người đi quanh bờ hồ, đang đi về hướng tôi. Để khỏi ai đi vào thế giới của mình, tôi quẹo vào rừng cây trước mặt; nhưng đành phải dừng lại vì bên tai nghe tiếng :
  - Bác sỉ ơi! Xin chờ một chút !
    Lạ thật, đây đâu phải thị xã mà có người nhận diện ra mình, chờ gặp mặt xem anh ta là ai, và cần cái gì, đôi khi là người thân từ Vỉnh Long.
  Khi đến gần, nhìn cách ăn mặc cũng biết đây là hai cha con anh nông dân, anh rất vui vẻ mừng rở, chào hỏi rất tử tế; một điều bất ngờ ngoài sức tưởng tượng , anh bảo đứa con trai:
- Quỳ xuống đi con, quỳ xuống  lạy BS.
 Người con vâng lời cha, quỳ xuống giữa đường, một cách tự nhiên, chắc em đã được cha dạy bảo giải thích trước nên không một chút ngại ngùng. Hai cha con không ngại, nhưng tôi thì quá ngại; tôi giật minh, vừa kinh ngạc vừa mắc cở cho hành động lạ lùng nầy, tôi vội vả dùng 2 tay nâng em lên. Người cha lại nói tiếp :
- Bác sỉ để nó lạy để đền ơn BS cứu nó.
- Đừng, anh đừng bảo em làm vậy tôi ngại lắm.
 Nhìn người cha còn thấy hơi quen, còn người con dường như chưa bao giờ gặp mặt. Người cha biết tôi không nhớ nên nói:
- BS không nhìn ra nó sao? nó là Trần Văn Hây.
 Nghe đến Trần Văn Hây, tôi nhớ ra ngay, tôi mừng quá ôm em vào lòng,  sờ đầu em, rồi lại ôm em vào lòng.
 - Nay em to quá! Lớn quá! Tôi nhìn không ra.
   Cha của em vui mừng hơn khi biết tôi nhớ ra hai cha con, dường như lời nói tôi đúng ý ông, nên ông nói líu lo:
 - Đúng rồi đó Bs! Nó to và mau lớn lắm. Sau ngày Bs mỗ cho nó, nó khỏe lắm, ăn thật nhiều, lớn thật nhanh, trong ấp tui nó bự hẳn so mấy đứa cùng tuổi. Ba má và người nhà của tui nói chắc nhờ Bs cho uống thuốc bổ mà nó to con khỏe mạnh.
 - Ồ! Uống thuốc bổ à!
- Dạ!
 Tôi càng ngạc nhiên, từ lúc ra làm việc, đây là lần đầu tiên nghe anh nông dân nầy nói lạ như vậy, cũng thấy vui vui, nên hỏi lại một cách tự nhiên :
- Người nhà của anh nói vậy à !
- Đúng vậy Bs! Bà con lối xóm, ai cũng nói như thế, nó lớn con nhờ  uống thuốc, chớ mấy đứa em nó đẹt ngắt. Bà con ở đó đến nhà tôi xin mượn đơn thuốc của bs để mua cho con họ uống.
 - Anh có đưa không?
- Dạ đâu có mà đưa.
- Lúc xuất viện, tôi không ghi cho anh toa thuốc à !
- Dạ có, tôi đưa cho nhà thuốc tây để mua thuốc, họ giữ rồi.
     Tôi chỉ biết mỉm cười, và nghĩ trong đầu, may mắn cho bà con ở vùng đó vô cùng, vì toa thuốc nầy toàn là kháng sinh, kháng viêm rất là đọc cho cơ thể bình thường . Nếu còn mua uống không biết chuyện gì sẽ xẩy ra; nhờ mất, gia đình anh nông dân mới thấy toa thuốc đó quý như vậy. Anh thành khẩn nói:
- Bác sỉ dùm ơn cho tui xin đơn thuốc đó.
- Để làm gì?
- Tui muốn mua cho mấy đứa em nó uống.
        Đây lối suy nghĩ đơn thuần ở bà con nông thôn, khi được ai chỉ cho một loại thuốc nào có hiệu quả chửa được bệnh, thì bất cứ bệnh nào cũng đem ra dùng, bất cứ người nào cũng đem ra sử dụng mà không biết sự lợi hại của nó. Thuốc tây rất là hiệu quả, nhưng phải dùng đúng bệnh; có những thuốc chửa được cho người bệnh nầy, nhưng đối với bệnh nhân khác đôi khi là chất độc hại. Nghe anh nông dân hỏi về toa thuốc, tôi đã hiểu được suy nghĩ của ảnh, để giải thích để ảnh hiểu một chuyện thuốc men không dễ, còn từ chối ngay, anh lại hiểu lầm là tôi muốn ảnh đến phòng mạch khám bệnh lấy tiền rồi mới cho toa, thôi đành phải nói:
- Cha con anh thì tôi nhớ, còn toa thuốc không nhớ nỗi, mỗi bệnh mỗi toa thuốc khác nhau, cách nay đã bao năm rồi làm sao tôi nhớ được, chắc anh không buồn tôi chứ !
- Dạ không! Dạ Không! Gia đình tôi mang ơn bs không hết, không biết làm sao đền đáp, tôi đâu có dám buồn bs.
    Anh nông dân nầy mở miệng ra thì  ơn với nghĩa, đền với đáp; chắc đây là bản sắc của người nông dân nam bộ, hiền hòa thật thà, mang ơn ai khắc sâu trong lòng, luôn muốn báo đáp; để anh khỏi canh cánh bên lòng ơn nghĩa, và tôi cũng thấy dễ chịu nên nói:
- Tôi chửa bệnh cho cháu, đó là bổn phận của người thầy thuốc, anh đừng có để ý chuyện ân nghĩa. Tôi đâu giúp được cho chấu được là bao.
- Tôi nghe cô y sỉ kể hết rồi.
- Cô y sỉ nào?
- Cô y sỉ bị bs la và quở trách của đêm hôm đó.
      Một cuộc gặp lại tình cờ, lời nói mộc mạc cử chỉ vụng về của hai cha con anh nông dân làm tôi cảm thấy vui, một điều thật là vui và vô cùng sung sướng cho người thầy thuốc, bệnh nhân mình mỗ cứ ngở không sống được nay to lớn khỏe mạnh đứng trước mặt mình. Sự sống của em là là một ân huệ mà đấng bề trên ban cho mình, trong vô hình dường như ra tay giúp cho tôi mới làm được một việc tốt  có kết quả cho em.
    Người nhà cứ cho tôi là bs đã cứu được mạng sống em; nhưng thật chất em sống được là một sự may mắn, một điều kỳ diệu ngoài sự dự đoán của tôi.
                              
               ( Còn Tiếp)

         Lời chào hỏi:
         Lần đầu Hải Vương ra mắt trang nhà, nên chỉ đăng phần nhập đề để bạn đọc cảm thấy nhẹ nhàng, phần sau liên quan đến bệnh nhân, cách cư xử trong bệnh viện có tính cách nặng nề, nhưng cung cấp rất nhiều thông tin để bạn đọc biết được sự hoạt động của bệnh viện, đặc biệt về vấn đề phẩu thuật và trách nhiệm vai trò của một bác sỉ mỗ.
Đọc hảy đón đọc xem :
- Em Trần Văn Hay bị bệnh gì?
- Xem trường hợp của em sống sót có phải là sự may mắn không?
- Tại sao cô y sỉ bị la trách?
  Tôi muốn được biết những câu chuyện về ngành y có thích hợp để chia sẻ bạn đọc trên trang web nầy không? xin vui lòng góp ý.

              Hải Vương
         

4 ảnh Ao Bà Om ( còn gọi là Ao Vuông ) - ảnh của Đặng công Tạo-

 

 

 

 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Qua giới thiệu của Bạn Võ Châu Phương chúng tôi được hân hạnh đọc truyện ngắn Trần Văn Hay của tác giả Hải Vương với lời văn bình dị nhẹ nhàng nói lên tình cảm chân thành của người dân quê thật thà chất phát. .

Hân hoan chào đón và ủng hộ bạn Hải Vương tham gia trang nhà...

Bạn Hải Vương thân mến,

Lần đầu tiên đọc truyện của bạn tôi thấy ngờ ngợ quen. Văn phong của bạn rất giống văn phong của bác sĩ Võ Châu Phương. Thì ra hai người là bạn . Nếu văn là người thì tôi thật sự ngưỡng mộ tác giả Hải Vương và BS Võ Châu Phương. Mong được đọc phần tiếp theo.

             Đọc giả kính mến  !                          
         Chị Tùng Thanh,Xuân Hương, Kim Siên kính mến!
        Những nhà văn của trang mạng kính mến !                       
       Được anh VCP giới thiệu, em viết bài mà cũng hơi lo đọc giả trang nhà có ủng hộ mình không, đọc mấy dòng chữ của các chị , em lấy được một chút lòng tin. Hy vọng các anh các chị các bạn đọc gần xa chiếu cố.
    Hy vọng được chị Hà Nguyên, chị Liễu , anh Nha, Công Tử Miệt Vườn, Phong Trần chỉ điểm.

Câu chuyện của tác giả Hải Vương đang rất hấp dẩn, rất mong sớm được đọc tiếp câu chuyện hai cha con người nông dân ấy.

        Bạn Hải Vương, tôi là đọc giả ái mộ anh VCP, anh viết nhiều trang web của TPH, anh viết chỗ nào thì tôi tìm đến đó đọc, lời văn dễ hiểu, gần gủi, câu chuyện rất có ý nghĩa. Nay ảnh giới thiệu bạn, tôi đọc có cảm nghĩ như bạn Trọng nói. Tôi ủm hộ bạn, tôi sẽ đến web sai nầy đọc bài của bạn, bạn hãy yên tâm mà viết tiếp.
         

Có lẻBạn Hải Vương là đồng môn hoặc là Đệ tử của Bạn Võ Châu Phương.Văn phong của bạn bình dân dễ hiểu khi đọc cãm thấy gần gủi hơn với mọi người.

 Chị Kim Hương, Chị Ngọc Thúy kính mến !
    Em cám hai chị, và các anh các chị những thành viên gắn bó trang nhà lúc nào cũng thương mến, đã dành tình cảm thật nồng ấm, để đền lại tấm chân tình các chị các anh và bạn đọc tph 71 em để lại một Hải Vương để chia sẽ vui buồn cùng anh chị. Em quá ham vui tham gia hết trang mạng của trường TPH, mỗi trang mạng , tham gia một hình thức khác, không hề mong nổi danh hây nổi tiếng gì, cả chỉ tham gia cho náo nhiệt góp tiếng nói với đời. Hải Vương sẽ ở đây  viết số chuyện hồi ký về y khoa, nếu được các chị và đọc giả ủm hộ sẽ tiếng đến viết một chuyện dài. Từ nay Võ Châu Phương ít  khi xuất hiện, khi trang nhà có nhiều đọc giả giới trẻ, học sinh, em sẽ trở lại dịch truyện dài đang viết bằng tiếng anh của tác giả  MPVo, lúc đó viết song ngử để các em ở quê nhà có điều kiện học ngoại ngử. Đọc giả của trang nhà đọc được bằng tiếng anh, muốn đọc ngay bây giờ cứ cho emai,  tôi sẽ hướng dẫn vào đọc.

Chị Huỳnh Mai kính mến!
 VCP tôi cám ơn chị ghi những tốt đẹp, thật ra mỗi tác giả có một cá hây. Thú thật với chị , tôi viết thì ít , nhưng đọc rất nhiều, đọc hết tác giả trang nhà, đọc những trang mạng khác, mỗi tác giả đều có cái hây để mình đọc. Có chỗ nào không phải hy vọng chị bỏ qua cho.

Cám ơn tấm chân tình của Võ Châu Pương đã tham gia giới thiệu cộng tác viên góp phần giúp đở bài vở để xây dựng trang TPH thêm vững mạnh

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn