Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000081
Số lượt truy cập
15585719
TIẾNG HÉT TRONG ĐÊM KHUYA . BS Võ châu Phương
Ngày đăng: 2012-11-09 11:11:14
 
Lời dẫn của Đặng công Tạo  Ngày 03-11-2012 sau khi trao đổi nhau. Bs Võ châu Phương đề nghị cho đăng và cập nhật lại bút danh Võ châu Phương bài viết TIẾNG HÉT TRONG ĐÊM KHUYA đã đăng trên trang nhà trước đây dưới bút danh Trà My 79.
     Thiết nghĩ những bài viết có giá trị, nhưng nhiều bạn chưa được xem qua. Nay đăng lại như một dạng tái bản, và việc tái bản cũng là việc bình thường trong sinh hoạt báo chí. Xin mời quý bạn thưởng lãm những kinh nghiệm nghề nghiệp của một người thầy thuốc không lạ với trang nhà .
 

Chương trình truyền hình trên đất Mỹ có nhiều thể loại, một số chương trình có liên quan đến ngành y, liên quan đến bênh viện như Dr House, Grey's Antomy, Scrubs được nhiều người dân đón xem nhất là giới trẻ. Những chương trình nầy diễn y như thật hoạt động của bệnh viện, từ bệnh tình của bệnh nhân đến thái độ cư xử của nhân viên bệnh viện kể cả công việc chẩn đóan điều trị của bác sĩ. Qua chương trình đó người xem làm quen với từ ngữ y khoa, biết triệu chứng bệnh lý và cách xử lý của người thầy thuốc, nên bệnh nhân bước vào bệnh viện không còn gì bở ngở. Ở đây, Trà My 79 không có tham vọng mang kiến thức y khoa truyền đạt như chương trình trên, mà chỉ kể lại số câu chuyện có thật liên quan đến bệnh nhân và thầy thuốc nhằm giải trí cho các bạn đọc. (Trà My 79)

V ào một đêm mùa hạ, sau khi xem trận bóng đá thế giới, tôi định đi ngủ bổng nghe tiếng đập cửa và la hét:
- Bác sĩ ơi mở cửa ! BS ơi mở cửa!
 Tiếng đập cửa, tiếng la hét thật lớn làm mẹ tôi thức giấc, lo sợ :
 - Chắc vở cánh cửa quá con, ai mà đập cửa ầm ầm vào lúc nầy.
 Cách gõ cửa và âm thanh từ ngoài lọt vào, tôi biết đây là một trường hợp khẩn cấp, người nhà đang hoảng sợ về bệnh tình người thân của mình mà quên không để ý những chuyện khác.
 Tôi mới vừa mở cửa, một số người vội vã vào phòng, một người đàn bà với nét mặt lo sợ, giọng khẩn thiết: Cứu con tôi BS ơi! Cứu con tôi BS ơi !
 Một người đàn ông ẩm trên tay đứa bé, chú bé vừa khóc vừa la luôn mồm:
- Chết con mẹ ơi, chết con cha ơi, chết con mẹ ơi....
 Cha của em sợ tiếng khóc la của em át đi tiếng cầu cứu của người mẹ, nên lớn tiếng la em:   
-Mầy nín, mầy còn khóc nữa là BS cắt chim của mầy.
Chú bé càng khóc lớn hơn và đòi về nhà, nhìn mặt em tái xanh, tráng ước đẩm mồ hôi ; tôi biết em đang chịu cơn đau khủng khiếp; tôi nói lớn tiếng cố ý để em nghe.
- Không có cắt con chim. Chú hãy đưa cháu vào giừong để tôi xem.
 Em vẫn sợ la lên: Đừng có cắt con chim!
- Không cắt! Chú không để bất cứ một ai cắt chim của em, nghe không!
- Dạ BS
 Để cho em yên tâm hơn, tôi quay sang bà con hàng xóm của em, tôi nói với họ:
 - Con chim của em quý lắm, bà con không để ai cắt con chim, nghe không!
   Năm sáu người đi theo em hiểu ý, đồng thanh nói lớn: Thưa bác sĩ, vâng!
 Tiếng trả lời đó làm cho em yên tâm một phần. Cha em đặt em trên giừong khám bệnh.
 - Em đau lắm phải không? Bé gật đầu. Tôi vuốt tráng em, sờ tay sờ chân em một cách âu yếm biểu lộ sự thân thiện đồng thời qua đó đánh giá một số cơ bản về bệnh như nhiệt độ, mạch phản xạ trên da, đặc biệt là phản xạ đối một người lạ của một em bé, đánh giá về mặt tinh thần. Tôi nói với ba em:
 - Chú đừng có la em, hãy để cho em nó khóc la tùy ý; em đang bị đau lắm, đau thì phải khóc chớ !
 Đúng vậy, khóc la trong trường hợp nầy là cần thiết để giảm đi một phần cơn đau mà em đang chiu đựng.
   Để hiểu rõ về bênh,  tôi nhờ mẹ em kể chi tiết cái gì đã xảy ra với em. Bà kể : “ Hồi tối, con tôi không đi đái được, than đau bụng, chúng tôi làm mọi thứ theo bà con hàng xóm chỉ bảo nhưng không kết quả, tính chờ lúc có đò để đem nó qua bệnh viện,  nhưng nó đau một lúc một nhiều, nữa đêm nó đau quá xá, bà con lối xốm bảo tôi đem qua BS, chờ nữa nó bể bọng đái là chết. Tôi mướn chiếc ghe chở nó qua đây, xin BS cứu dùm.
 Tôi biết tâm trạng của hai vợ chồng đang lo lắng tột cùng về cái bệnh kỳ lạ của con mình, và trong đầu cứ nghĩ vở bọng đáy sẽ chết.
 -Thiếm Hai! thỉnh thoảng tôi cũng gặp những bệnh giống như bệnh của em, thiếm yên tâm tôi sẽ có cách giúp em. Trước hết thiếm phải giúp tôi nói với em rằng: tôi là bạn của em, giúp con chim em đi đáy được. Hết đau bụng, về nhà ngủ tối nay, tuyệt đối không cắt chim, không có chích thuốc. Trong lúc nầy tôi biết em sợ cắt con chim, sợ chích thuốc, em chỉ nghe lời mẹ của em thôi. Sau khi bà mẹ giải thích, tôi bước vào ngồi bên em và đưa hai bàn tay của tôi cho em thấy.
 - Cháu hãy nhìn kỹ đây, không có ống chích, không có dao kéo, cháu cho tôi xem con chim của cháu nó giận ai mà không chịu đái.
    Chú bé vừa khóc vừa gật đầu, và bắt đầu có một phần tin tưởng nơi tôi. Tôi khám cho em biết đây là bí tiểu do da qui đầu hẹp và bị nhiểm trùng. Để chữa bệnh nầy được thuận lợi, tôi cần sự hợp tác của cha mẹ em cùng sự tin tưởng của em.
 -  Con chim của cháu đang tức giận, nó không chịu đái làm cho em đau bụng, bây giờ chú làm phép cho nó đái, cháu đồng ý không? Một lần nữa em gật đầu.
 - Để làm phép được tôi phải mặc áo đội nón của bà tiên,  cháu đừng có sợ nha!
 Tôi phải giải thích cho em để em không sợ, còn cha mẹ em thì nóng lòng,  bà con đi theo ngồi bên ngoài cũng sốt ruột, bởi thấy tôi không chửa trị gì cả. Tôi vưà mặc áo mưa đội nón mang khẩu trang vừa nói nho nhỏ mẹ tôi, nhờ mẹ tôi giúp dùm tôi một số việc. Thấy tôi ăn mặc lạ lùng bà con hàng xóm của em lấy làm kinh ngạc một số dằn không được khúc khích cười.   
 Tôi vào kéo màn lại để bà con ở ngoài không nhìn vào được.  Em thấy tôi ăn mặc như vậy cũng nín khóc nhìn.
 - Chú đây, chú mặc bộ đồ bà tiên cho rồi đây cháu có sợ không?
 Em nhìn tôi một chúc lưỡng lự rồi lắc đầu.
 - Chú biết cháu không sợ, nhưng con chim của cháu nó sợ, và khi chú hỏi cháu phải trả lời là SỢ , có vậy con chim của cháu nó mới nghe lời chú biểu nó đái, nó sẽ đái. Bà con đang ngồi bàn ngoài lại cười khúc khích khi nghe tôi nói chuyện vơi cháu bé.
 - Bây giờ cháu quay mặt vô tường nhìn cái bóng của chú không được nhìn chú. Chú bé quay mặt vào tường có vẽ nghi ngờ và quay trở lại nhìn tôi.
- Cháu phải nhìn vảo cái bóng của chú , chú mới làm phép được. Tôi hỏi: cháu có sợ không ?
- Sợ
- La lớn lên! - Sợ không?
-Sợ
La còn nhỏ quá, con chim của cháu không nghe, phải la lớn hơn nữa.
- Sợ không?
 SỢ Á Á....
 Mọi người nghe tiếng hét của em, không ai bảo ai cùng nhau vén tấm vảy màn che trong phòng khám; tiếng cười vang lên khi thấy nước tiểu thành vòi văng vô mặt tôi và văng cả người ba em đang ngồi giữ hai chân em. Lúc nầy em muốn nín lại cũng không được, sau khi nước tiểu ra gần hết, cơn đau tan biến, em nhìn cha mình ước đẩm, mắc cở cũng mĩm miệng cười.
 Bà con bây giờ mới hiểu tại sao tôi mặc kỳ lạ. Một chú lớn tuổi hàng xóm đi cùng hỏi:
 - BS làm phép gì, sau tiếng hét, em đi tiểu được?
 Tôi đi vội, không trả lời, nếu tôi mở miệng sẽ nếm nước tiểu của em đã ứơt khẩu trang tôi mang. Trong lúc tôi rữa mặt thay đồ, mọi người cười nói huyên thiên, nhất là mẹ của chú bé đã qua giai đoạn lo lắng sợ hãi, và bà là ngưòi chứng kiến nhìn rõ mọi việc tôi làm cho con bà, bà rất là tâm đắc kể lại cho mọi người nghe:
 - BS dùng một vật nhỏ rất là lạ, nhanh như chớp đưa vào đầu con chim, thế là nước tiểu bắn ra.
- Vật gì?
- Tôi không biết
 Thấy mọi người thắc mắc, mẹ tôi mang cái dụng cụ mà tôi đã dùng giúp cho em tiểu được cho mọi người xem.

 

 

Bây giờ đến ông chồng quay lại vợ hỏi:
- Tôi nhớ BS mặc áo mưa với hai tay không đi vô mà? Bà vợ trả lời:
- Đúng! lúc đầu hai tay không, nhưng BS bảo nhìn cái bóng trên trường, khi con mình quay nhìn vào tường thì bà bác nầy mang nó đem vào. Con gái lớn của chú thiếm cười ra tiếng và nói chen vào:
- Ba cũng ở trong đó với má mà sao không thấy gì hết vậy ?
- Tao ở sau lưng BS, khi BS biểu nhìn lên tường tao cũng nhìn lên. Mọi người lại cười rộ lên, quên bây giờ mới hơn ba giờ sáng cần giữ im lặng cho lối xóm ngủ. Mọi người thấy mặt tôi lại cười to.
 - Thấy tôi tắm nước tiểu bà con cười nhạo tôi phải không?
 Mọi người nghe vậy im lặng, mẹ của cháu thấy ái ngại
- Xin lổi BS !
- Tôi đâu có lỗi mà thiếm xin. Ai nấy cũng cười vì biết tôi pha trò. Còn mẹ tôi hân hoan và hạnh phúc.
 Qua những giây phút vui mùng, mẹ em chợt nhớ ra và hỏi:
 - BS cho biết bao nhiêu tiền?
 Tôi nghiêm nét mặt hỏi lại:
 - Chú thiếm thuê ghe chở em qua đây là bao nhiêu tiền?
 Chú thiếm nhìn ông chủ ghe vẫn còn ngồi trong phòng mạch tôi mà nói lên số tiền, tôi không ngờ tiền thuê ghe đắt như vậy.
 - Bệnh của cháu khỏi là nhờ tôi. Vậy chú thiếm phải trả cho tôi gấp ba lần. 
 - Dạ BS, sau tiếng dạ hai vơ chồng lục trong túi, moi trong giỏ xách một hồi mang tiền đưa cho tôi, với dáng vẻ ái ngại nói: “BS hảy lấy đở số tiền nầy, con gái tôi ở lại đây, ngày mai tôi sẽ mang tiền qua trả đủ cho BS.
 Tôi cầm tiền trên tay, lạnh lùng hỏi:
 - Ngày mai chú thiếm có đủ tiền?
 - Dạ, tôi mượn của ông nội nó
 - Ông nội của cháu có tiền à!
 - Dạ ông nội của nó bán tạp hoá.
 - Tiền nầy không đủ tôi không giử, và chú thiếm đưa em gái về, phòng tôi ở chỉ có hai giường ngủ cho mẹ tôi và tôi thôi.
 Hai vợ chồng vẫn không hiểu ý tôi hỏi tiếp:
 - Tiền chữa bệnh là bao nhiêu vậy bác sĩ?
 - Chú thiếm thấy đó tôi đâu có chích thuốc, đâu có cho em uống thuốc gì, tại sao phải tính tiền. Mọi người nghe tôi trả lời hiểu ý cười vang lên.
 -  Chú thiếm phải nhớ, phải cho em uống nước nhiều, khi tắm giúp em làm vệ sinh kỹ con chim; sau một vài tuần lúc nào thuận tiện, đem em vào phòng tiểu phẩu của bệnh viện Trà Vinh cắt da qui đầu.
   Mọi người đã đi hết rồi mà mẹ vẫn vui trên nét mặt hỏi, Cuối cùng rồi con không nhận đồng nào à!
 - Tiền vô nhà mình có nhiều cách mẹ ạ!
 Quả thật như vậy, nhờ đêm hôm đó mà phòng mạch của tôi không phải đóng thuế nữa. Công an trực nghe tiếng la hét đã đến tìm hiểu, một trong những người có mặt hôm đó thuật lại mọi chuyện. Anh công an nầy báo cáo lên ông Tư Phong, bí thư phường, một con người thương dân lo cho dân, đã ra quyết định không thu thuế. Sau đó cũng chính ông bí thư nầy tạo mọi điều kiện, mọi phương tiện thuận lợi cho tôi trong công việc chữa bệnh cho người dân địa phương.
 
Võ châu Phương
 
   

 

 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


 Đúng như anh Tạo giới thiệu, một bài viết hay có giá trị, viết rất sống động.
Qua bài nầy mới thấy được một thầy thuốc có lòng thương người .
    Cám ơn tác giả
    

 

 

 

Bác Sĩ Chín đúng là < Lương y như từ mẫu> thật đáng khâm phục.

Bác sĩ Chín vừa giỏi về chuyên môn vừa là nhà tâm lý nhân hậu đầy tình người thật đáng trân trọng...

Đọc bài nầy đã nhiều lần nhưng vẫn còn thấy thú vị, Bạn Chín vừa là Bác sĩ giỏi vừa là một Nhà văn một thi sĩ tuyệt vời,cám ơn Bạn  rất nhiều...

 Bài viết hay ,ấn tượng. Cách viết rất đặc biệt , dù thế nào cũng thể hiện rõ tấm lòng vì bệnh nhân của một bác sĩ. Cám ơn nhà văn VCP.

Chị Huỳnh Mai, chị Tùng Thanh, chị Ngọc Thúy, chị Hồng Hoa, chị Trinh kính mền!
 Bài nầy trước đây đã đăng trên trang nhà 71, sau nhiều năm không viết cho tạp chí  hoặc trang web nào, nhân chuyến về thăm thầy Đệ, qua lời thầy dạy nên viết lại. Đây là những bài đầu nên còn nhiều sơ sót, các chị nhiệt tình ủng hộ, em đây cám ơn.
 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn