Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000013
Số lượt truy cập
6863216
KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG. -Nguyễn Phước Hải-
Ngày đăng: 2017-08-09 02:22:25

 

 

KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG
 

Chút nắng hoàng hôn cũng lụi tàn
 Đò đời một chuyến lạnh lùng sang
  Đưa người dứt nghiệp về Tây Trúc
Mặc kẻ tình chung lỡ đá vàng      
Một kiếp nhân sinh ai chẳng lụy   
Trăm năm trần thế mộng nào tan 
    Người xưa xướng họa tìm đâu thấy
 Có kẻ đề thơ... khúc đoạn tràng.  
 

 
Nguyễn Phước Hải
 
    @Đăng tin-Vĩnh-
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Sáng sớm tinh sương chiều nắng tàn

Bóng câu qua cửa, ngựa vù sang

Xem hoa ngắm nguyệt vui tre trúc

Nếm ái chơi Xuân thích đỏ vàng

Cát bụi đi về bao tục lụy

Hồng trần lui tới mấy tình tan

Tu tâm tích đức bao người thấy

Bác ái từ bi... ánh đạo tràng

Cẩn họa, y đề Phạm Tương Như

 

Cánh mây biền biệt chân trời

 Hắt hiu Sông Hậu vọng lời tri âm

Là 2 câu thơ mà tác giả Trần thế Vĩnh đã kết trong tập thơ Tiêu Diêu. Ở đây nhà thơ 84 tuổi đáng kính của xứ Vĩnh Long đã xướng bài HOA TÀN để tiếc nhớ nữ sĩ Diệu Lý đất Tây Đô tròn 2 năm về miền vĩnh hằng.

 Hoa Tàn

 Thắm thoát hai năm thược dược tàn

Chuyến đò sông Hậu đợi người sang

Câu thơ khắc khoải dòng phai thắm

Trang giấy ưu tư nếp ố vàng

Bến nước thân thương sầu cách biệt

Con đò quen thuộc xót ly tan

Thênh thang cao vút tầng vô nhiễm

Về cõi Chân Không nhẹ áo tràng

Cùng nhiều nhà thơ chung lòng thương tưởng nữ sĩ anh Phước Hải họa bài thơ trên với tiêu đề Khúc đoạn trường. Và tôi cũng họa vận với tựa

 Biệt Ly

 Lặng lẽ sầu tư đợi dạ tàn

Hai thu não nuột mặc xuân sang

Xót người quân tử nơi trần thế

Tưởng bóng tài nhân chốn suối vàng

Én bắc mong ngày cùng hiệp ngộ

Nhạn nam đoạn tháng hết chia tan

Phù trầm một kiếp hồn vong viễn

Tạ ánh chân như niệm chuổi tràng.

 

 

Trụ  thế trăm năm cũng phải tàn
Vô thường không luận kiếp hèn sang
Nợ trần còn vướng, luân hồi trả
Hết nghiệp đài sen ngự sắc vàng
Tham ái nhân sinh thường dễ lụy
Sân si trần thế khó mà tan
Lìa mê thức tỉnh tìm bờ giác
Vun vén làm chi kiếp dã tràng.
 
 

 

NHỚ BẠN

 Bằng hữu trăm năm bóng nguyệt tàn!

Bạn về nơi ấy chớm thu sang

Bằng lăng tím nở lòng vương vấn

Chim sáo ngẩn ngơ giọng gọi đàn

Văn tế ngậm ngùi đưa tiễn bạn

Chuông chùa thanh tịnh sắc hoa vàng

Mình còn ở lại vui trần thế

Kết kén vương tơ dẫu muộn màng!

 Thiện Hải

 

 

                                                Một đóa hoàng lan sớm úa tàn
                                     Từ đây thôi nở mỗi xuân sang
                                     Một thời thơ bút danh còn rạng
                                     Giờ đọng trong nghiên, bụi ố vàng
                                     Duyên nghiệp trần ai, giờ trả hết
                                     Duyên tình thơ bút, mộng chưa tan
                                     Phủi tay xóa bụi trần ô trượt
                                     Về cõi chân như ánh đạo tràng.

 

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn