Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000147
Số lượt truy cập
14638092
ĐỪNG THẢ TÔI VÀO NỖI NHỚ. -Thu Vàng-
Ngày đăng: 2017-03-30 09:30:53

 

Đừng thả tôi vào nỗi nhớ

Đừng nhé anh thả tôi vào nỗi nhớ
Chốn mênh mông hồn vỡ lạc loài
Ngày nối đêm nửa giấc chạm xôn xao
Mòn mỏi bước qua từng làn hơi thở

Đừng đẩy đưa tôi rơi vào bỡ ngỡ
Hãy cứ lùa duyên nợ giữa giòng sông
Vào khu vườn bình lặng đợi chờ mong
Xin chớ bạt ra đời tôi sợ hãi

Đừng nhé anh bỏ rơi lời mềm mại
Của gió chiều khi trời dứt mưa giông
Nước lung linh vơi ngập với tấm lòng
Lưng lưng chảy trôi nỗi buồn ai đó

Đừng tắt đi nụ cười dù là nhỏ
Từ bao lâu đóng mở thoáng ngày xưa
Có hoang mang nhưng cũng để đủ vừa
Giữ như thế giành phần khi nghĩ tới

Đừng bỏ tôi rơi vào nơi xa vợi
Lục bình kia hờ hững lại trôi đi
Nụ tầm xuân vàng úa nhánh tình si
Lặng lẽ khép giấu mình trong thổn thức!

Thuvang

@Đăng tin-Vĩnh-

#Tranh thơ: Thu Vàng
 

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


 

AI GÂY NỖI NHỚ
-------

Nào ai biết, ai gây ra nỗi nhớ
Dòng thư xanh hư thực, đọc rồi đau
Đêm dật dờ cho giấc mộng xanh xao
Ngày nhung nhớ cồn cào len hơi thở

Tình thơ bút vô tâm anh cứ ngỡ
Mặc tình trôi êm ả lững lờ sông
Để một hôm thuyền lạc giữa bến mong
Lòng háo hức sướng vui hòa sợ hãi

Tại em đó! lời thơ sao mềm mại
Khi dịu dàng, lúc dồn dập mưa giông
Lời thiết tha, anh nghe bão trong lòng
Thôi, phó mặc duyên tình đưa đẩy tới

Dòng sông Tương hai đầu xa vời vợi
Chỉ tương tư chẳng tương kiến bao giờ
Ở đầu sông anh vò võ mong chờ
Nơi cuối bãi bây giờ em có nhớ ?
 
 

 

ANH VẪN NHỚ

 Em có biết đò xưa chờ khách củ,

Mái chèo ngơi trôi nổi giữa dòng đời.

Làn gió tình miên viễn thẩm trùng khơi.

Anh ngờ ngợ áo vàng bên kia bến.

Hoa cúc rộ lá sân trường yêu mến.

Bài thơ nào thoáng một thuở học trò,

Dệt nhớ nhung pha lẫn nỗi mừng lo.

Em có biết niềm sầu dâng chất ngất.

Em đừng trách nụ cười anh chưa tắt,

Cười nhớ em - cười vang động khu rừng.

Cười thương em - cười lan tỏa chờ xuân.

Em thấy đó hoa vàng chen cỏ dại.

Đã thương cùng đắm mình vào nỗi nhớ...

 Chân thân Lê việt Trí

Thơ hay hình đẹp , lời thơ gợi nhớ mênh mông về cuộc tình buồn...

@Lâu quá mới thấy người đẹp vào trang. Thân chào, Vĩnh.

Chị Vĩnh, như anh Phước Hải nói trong bài "Mối tình học trò" thì lần nữa lời mở đầu cho bài thơ của em, chị viết thật hay... Cảm ơn chị nhiều lắm ... Em cứ thèm ước mình sẽ trở về thời con gái... để được yêu như bây giờ... hihi Chân thành cảm ơn anh Nguyên Anh và Anh Việt Trí thật là nhiều với những dòng thơ tha thiết khó tìm đối với em. Kính mến chúc Chị Vĩnh, Anh Nguyên Anh và anh Việt Trí luôn vui và như ý trong cuộc sống! ________________________________

 Họa bài thơ AI GÂY NỖI NHỚ của anh Nguyên Anh

 PHẢI CHỜ NHAU THÔI...

Trời sang Xuân chiều buồn rồi thêm nhớ

Áng mây nào che chở được niềm đau

Lá trên cây thông cảm cứ lao xao

Nghiêng ngã nhẹ vu vương qua nhịp thở

Bước chân đi đếm hoài hình như ngỡ

Đã đến gần xứ sở có bờ sông

Nơi ngày xưa người hứa kẻ chờ mong

Bao bão nổi không làm tâm kinh hãi

Sóng thử thách nước thì luôn mềm mại

Anh chớ lo chớ ngại chuyện gió giông

Bên này thương - Bên kia luyến ngập lòng

Thuyền tình ái theo thời gian sẽ tới

Nhìn cánh én cô đơn bay cao vợi

Chợt biết mình phải đợi thế mà thôi

Đừng quên nhau - Đừng trăn trở đêm trôi

Em nào muốn... bóng với hình nhung nhớ!

Thuvang

_____________________________

Họa bài thơ ANH VẪN NHỚ của anh Lê Việt Trí

 EM HOÀI THƯƠNG

Giấc chiêm bao đưa mình về chốn cũ

Lại nhớ anh một nỗi nhớ trong đời

Không hò hẹn không sóng gió biển khơi

Mà giao động nôn nao đôi bờ bến

Lá vàng rơi hỏi tìm người thương mến

Cứ làng thang như thể cô học trò

Âm thầm cảm xúc lẫn lộn âu lo

Đêm thao thức đếm mưa buồn say ngất

Đừng hờn giận kẻo niềm vui chợt tắt

Nơi này đây em ở chỉ là rừng

Chỉ nắng gió cây đùa ánh nắng Xuân

Và chỉ có bông cỏ vàng khờ dại

Thì thế nào ta cũng hoài thương nhớ...

 Thuvang

___________________________________

@ Chị NGỌC THÚY Chị Thúy... Sáng này trên đường đi làm, đọc vỏn vẹn chỉ 14 con chữ từ lời bình luận của chị mà khóe mắt em rưng rưng, cuống họng nghèn nghẹn... NHỚ CHỊ THIỆT NHIỀU... chị biết không? Cái âm vang " Mày... Tao" thân thương quá, không bao giờ phai nhạt... Kính mến chúc chị vui thật nhiều và dồi dào sức khỏe luôn! Em, Thuvang

Chúc mừng Thu vàng có bài thơ đẹp, thật đẹp về ý thơ, về thuật sử dụng từ và gieo vần ... Chất thơ dạt dào cảm xúc, xen lẫn tự tin, manh mẽ ... "Nụ tầm xuân vàng úa nhánh tình si Lặng lẽ khép giấu mình trong thổn thức" Xin cảm ơn.

Chào Thu Vàng, tranh thơ đẹp thật, cám ơn em đã giúp chị. Con người ta khi tuổi về chiều hay nhớ về thuở quá khứ vàng son, chị thấy Thu Vàng giờ còn lạc quan, rất yêu đời, yêu người...,lại còn mơ ước được trở về thời con gái để được yêu...hi hi... Lời thơ Thu Vàng có sức hút, rất cảm xúc và phóng khoáng.

 

Tưởng đâu ai tắt lửa lòng

Nào ngờ lửa vẫn đỏ hồng trong tim

Mộng xưa biền biệt khó tìm

Em trong mờ mịt như chim cuối trời!

 

Bài thơ của bạn Thu Vàng dễ thương quá ,Thụy Vũ xin được làm quen bằng một bài thơ cảm tác bạn nhé:

 NHỜ GIÓ TRAO EM

Em hỡi !anh không bao giờ đang tâm

Thả mồi câu trong ao đục , nước ngầu

Để cá buồn vì chẳng biết về đâu

Lỡ dính cá , cần câu đau lòng lắm

******

Anh không nỡ đưa em vào bỡ ngỡ

Đường vào yêu có muôn lối , trăm chiều

Dành cho em dịu ngọt thật là nhiều

Sông duyên nợ giữa dòng đâu lạc lõng!

******

Đến với em là lời yêu mềm mại

Dù gió mưa giông anh đâu nản lòng

Anh xin làm cây tùng giữa đêm đông

Em núp bóng , làm sao mà lạnh lẽo?

******

Nụ cười ấy là dành cho em đó

Xua tan đi bao vấp ngã cuộc đời

Dẫu hoang mang rồi cũng lại thảnh thơi

Nụ cười ấy là quà sinh nhật đấy

******

Chốn xa vời không là nơi em đến

Lục bình bồng bềnh tìm neo bến đợi

Nụ tầm xuân có lúc sẽ rụng rơi

Tình anh thắm , luôn thổn thức vì em

Em hỡi có hay?

 

 

Có Thể Nào Gửi Nhớ Về ...

Có thể nào gửi tiếng yêu người?

Gần hay xa ánh mắt nụ cười

Lay thức lòng tôi tràn nỗi nhớ

Đêm đen giòn, ngày nắng nở tươi

Không gian chết khi thiếu tiếng người

Mắt xanh môi đỏ - lá hoa cười

Người vừa dứt câu, chim đã nhớ

Hót tiếng thơ tình, gọi biếc vườn tươi!

Có thể nào chắn gió thôi bay?

Ngăn lửa lòng cháy lan ngọn nhớ

Để ngọt thơm đôi bờ cách trở

Nước đứng dòng, mây bỏ đường trôi!

Lá rụng chiều sao lá ngừng bay?

Cây trút lá, hồn rơi sợi nhớ/ hồn chiều rụng nhớ

Trên bông cỏ bụi ngàn trăn trở

Người về đâu, tóc áo mây trôi!

Có thể nào dỗ giấc thời gian

Tim lắng đọng, lòng ngưng sôi nổi

Bước tình yêu tôi chờ rước lối

Đôi môi hôn đắm đuối men đời!

Hãy ngủ đi hồn tôi nhân gian

Tự nhiên như thơ người nông nổi

Vạt nhớ nào trải dài muôn lối

Bước chân say...nguồn cội thương đời!

 Phạm Tương Như 03/04/2017 chút tâm sự nói cùng cây cỏ... cỏ rũ buồn, cây cối lặng thinh chỉ nghe nhịp đập tim mình hát trăm điệu nhớ, giọng tình gửi ai...

@ Anh Thiện Hải:

Em gái TV cảm ơn anh rất nhiều với những lời động viên khuyến khích của anh.

Kính chúc anh và gia đình luôn thật nhiều hạnh phúc!
____________________
@ Chị Vĩnh:

Hihi... Sống để yêu mà chị Vĩnh. Ghét thì mệt mỏi và làm mọi người chung quanh khổ với mình hén chị Vĩnh...

Chúc Chị và gia đình vui luôn!
____________________
@ Nhất Đan:

TV thơ tiếp theo...

Còn đây ngày tháng đầy vơi
Thì còn nguyên đó bầu trời yêu thương
Hèn - Sang cũng một vô thường
Trót là Duyên - Nợ vấn vương kiếp người

Cảm ơn Nhất Đan thật nhiều đã ghé qua đọc thơ.

Chúc vui khỏe luôn!
___________________
@ Thụy Vũ

Sao Thụy Vũ đóng vai người nam hay vậy?
TV đành chịu thua với cách này.
Bài thơ thật khít khao với tâm tình của bài thơ TV, cảm phục tài thơ của Thụy Vũ... làm sao họa đây ta... hihi...

HÔM QUA EM ĐÃ NHẬN...

Hôm qua nhận được thơ anh
Em ngồi nối lại một ranh giới tình
Nhớ về quán cốc lặng thinh
Cà phê đắng giọng vì mình còn xa

Cảm ơn từ chỗ thiết tha
Từ thương yêu đó người và em trao
Tiếng chim hót líu lo chào
Để em chợt biết lòng nao nao buồn

Ờ, sông nước chảy về nguồn
Thì ta rồi chẳng thể ruồng rẫy nha
Giữa trời trăng sáng sao sa
Định vay một dãy ngân hà về thăm

Nhưng rồi... phải ước âm thầm
Chớ nào có được trăm năm trùng phùng
Cứ chờ qua những lạ lùng
Niềm yêu mỗi phút thủy chung thêm nhiều

Thuvang

... Được chưa "anh" Thụy Vũ :)
______________________

@ Anh Phạm Tương Như

TV rất vui đọc được thơ anh.
Kính chúc anh luôn dồi dào sức khỏe cũng như vui thật nhiều trong cuộc sống!

NẾU ANH GỬI NHỚ VỀ...

Nếu anh gửi nhớ về cho người
Thì chắc nơi kia đó sẽ cười
Vì một niềm vui đang rạng rỡ
Hòa với vườn thu hoa nở tươi

Nếu có bên em bóng dáng người
Nghìn thu cũng vẫn giữ nguyên cười
Càng thêm hơn nữa lòng nhung nhớ
Cuộc sống không tàn lại nhuộm tươi

Gió đứng mây nằm hỡi chớ bay
Cho yên lặng nhớ suốt đêm dài
Mưa buông mặc nó dừng trăn trở
Chỉ có ân tình bất tử trôi

Nhắm mắt tìm ai chốn thế gian
Băng qua đồi núi sông trôi nổi
Lưng chừng nẻo dốc hình như lối
Của một hoài mong của một đời

Mừng thể như là giữa trần gian
Khổ đau quên mất quên chìm nổi
Mùa về lá rải đầy trên lối
Bàng bạc tình ơi thắm cả đời

Thuvang

... Chỉ là thơ thẩn cùng anh, nếu TV có gì sơ xuất xin anh PTN vui lòng bỏ qua...

Cám ơn Thụy Vũ, Thu Vàng

Gieo bao cảm xúc giữa ngàn đồng hoa

Chữ thơ mặc áo lụa là

Tha nhân cảm, họa...tình xa về gần

Ơn người! Một nỗi bâng khuâng...

Vẫn luôn đọc thơ các bạn... Cám ơn BBT nữa nha! vẫn dạo vườn thơ đâu có ai chờ giấc mơ bén rễ làm mình ngẩn ngơ! Ptn

Phạm Tương Như Mến mong (PTN) cho phép (M-TL) đối thơ , ngắn gọn , Brief ! Thưa (PTN) gió có thổi tốt đi tung vạn nẽo sống biển trời, đập dở thuyền gian (PTN) nhìn mây trắng lưng trời Mưa - Trăng vào trăm năm (PTN) về giãi nghĩa thơ (TL) đây thấy (PTN) giống Phượng Hoàng bay trên cao nhìn xuống vườn nhà chăm sóc cỏ cây hoa lá ( thưa Phạm Tương Như ) giữa lòng trời cao muôn ánh sao hiền người trai đi viết câu chuyện . TV ở toàn Quốc , bây giờ coi được hết ! (TL) mổi lần về Quê Vĩnh Long, muốn thăm viếng bạn nơi Quê ! P.S thầy giáo dạy học , trật rồi (PTN ơi ) Thân , Cám Ơn

Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn