Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000104
Số lượt truy cập
21865097
MỘT THOÁNG KỶ NIỆM GIỮA T, H VÀ TÔI. -Người Long Hồ-
Ngày đăng: 2022-05-14 10:34:35

 

 

 MỘT THOÁNG KỶ NIỆM GIỮA T, H VÀ TÔI

Người Long Hồ
 
Viết bài nầy trong lần tôi và bà xã về thăm Vĩnh Long vào năm 2007 để tưởng niệm ngày giỗ lần thứ 37 của H, một người bạn thân thương thuở học trò của chúng tôi. Mong cho nàng thanh thản đi vào một nơi vô cùng vô tận nào đó của cõi Tây Phương Cực Lạc.
 
     T, H và tôi cùng sống chung nhau suốt thời thơ ấu ở một tỉnh nhỏ nằm về hướng Tây Nam của Sài Gòn khoảng 130 cây số. Quê hương chúng tôi nằm giữa hai con sông Tiền giang và Hậu giang thật thơ mộng, mảnh đất này đã muôn thuở sản sinh ra những con người thật hiền hòa chân chất, trung hậu, đảm đang. Vĩnh Long quê tôi, là nơi tôi đã sinh ra và lớn lên thành người trong tình làng nghĩa xóm, nơi một thời là thủ phủ của dinh Long Hồ, thủ phủ của cả miền Tây Nam nước Việt, mà bây giờ vẫn còn đó đây những di tích của người xưa, như mã quan lớn Sen, Văn Thánh Miếu, Miễu Quốc Công, Miễu Công Thần, Đình Khao, vân vân. T, H và tôi, ba đứa sanh trưởng trong ba gia đình, ba hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau, nhưng ba chúng tôi cùng theo học dưới mái trường Tống Phước Hiệp, ngày ngày chúng tôi phải hai lượt đi qua cầu Lầu, cây cầu lịch sử một thời trấn giữ cửa Đông dinh Long Hồ, cây cầu một thời đã từng chứng kiến những thăng trầm của xứ Vĩnh thân yêu. Chính trên con đường ấy tôi đã quen với H trong một buổi tan trường của năm 1964, xe đạp của nàng bị sút dây xên, khi nàng còn đang lui cui sửa lại thì tôi cũng đi bộ trờ tới và sửa hộ giùm nàng. Thế là chúng tôi quen nhau từ dạo ấy. Nhà nàng buôn bán ở chợ Cầu Mới, nàng cùng người anh lên trọ học tại xóm chùa Long Viễn, rồi sau này khi anh nàng lên đại học thì tình cờ nàng lại dời về ở trọ nhà của T, một người bạn hàng xóm quen thân của tôi. Trong ba đứa, tôi là con nhà nghèo nhứt nên ít dám làm thân và đi chơi với ai, hễ ai đến làm thân với mình thì mình làm thân lại, còn không thì mình chỉ an phận thủ thường. Còn H là con nhà buôn bán khá giả nên cha mẹ nàng cho các anh em của nàng lên tỉnh trọ học. H thì rất thông minh, có nét đẹp mặn mà, với giọng nói và nụ cười quyến rũ, nhưng thực tế và linh hoạt như con trai. T là con một gia đình nề nếp và gia giáo nhứt trong xóm nên ít ai dám lăm le làm quen, nhưng nàng là người con gái thùy mị và dễ thương nhứt xóm, tuy con nhà nề nếp nhưng nàng không kiểu cách khinh người như nhiều người khác. Hình như chúng tôi có duyên với nhau nên ba chúng tôi, học cùng cấp, ở cùng xóm, quen nhau và trở thành những người bạn rất thân, cùng an ủi và khuyến tấn nhau trong học hành cũng như trong tình cảm bạn bè. Dù nghèo nhưng trời cho tôi bộ trí sáng sủa nên lúc nào tôi cũng có cơ hội giúp đỡ T và H trong chuyện học hành. Ngày đó, lúc H đang ở trọ nhà của T thì hầu như ngày nào tôi cũng sang chơi và giúp cho hai người làm bài, khi thì bài toán, lúc thì một bài dịch Anh ngữ... Tuy nhiên, má của T khó quá nên ít khi nào tôi dám bén mảng tới chuyện trò cùng nàng, mà chỉ ngồi nói chuyện với H. Dù ngày đó chúng tôi rất thân mật, khi ngồi học chung, lúc ngồi nói chuyện trời trăng mây nước.
 
                                                                                         ( Còn tiếp)
 
 
Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn