Tìm kiếm

LỜI DẪN

            

   Các anh chị em thân mến

 Với lòng lưu luyến tuổi học sinh thời niên thiếu, chúng tôi, nhóm chủ trương trang Tống Phước Hiệp71.com đã thành lập trang web này để mong làm sống lại những kỷ niệm thật dễ thương dưới mái trường thân yêu ở Vĩnh Long ngày nào, và cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong cuỗc sống hàng ngày nhiều bận rộn.

 Trang web không nhằm mục đích kinh doanh nên các thông tin hình ảnh, tư liệu từ trang này chúng tôi không giữ bản quyền, các bạn được quyền sử dụng thoải mái, nếu được xin ghi trích dẫn từ nơi này để các bạn của mình biết thêm ở trường có một nơi thông tin dễ thương.
 Mục “tin nhà” sẽ là cột tin chính đăng tải những hình ảnh, tin tức hoạt động vui chơi của các lớp, các niên khoá để tất cả mọi cựu học sinh đều biết
 Mục “chia sẻ thông tin” sẽ đăng lại những bài báo, biên khảo, cảm nghỉ của các cựu học sinh cho các bạn biết thêm về mình.
Còn nhiều mục nữa mà chúng tôi muốn mở , nhưng vì trình độ kỹ thuật còn non kém, sẽ từng bước thực hiện cho trang web được hoàn chỉnh.
Tất cả chuyên mục, chúng tôi sẽ trình bày một cách vui tươi, không cao đạo, vì cuộc sống hàng ngày bận rộn, cần có giây phút thư giản.
 Chúng tôi mong được các bậc đàn anh, các em từng sống dưới mái trường đóng góp, chia sẻ để trang tin này được phong phú hơn, có ý nghĩa hơn.
  Xin chân thành cám ơn các bạn vừa qua đã đóng góp ý kiến, tài chính cho trang tongphuochiep71.com được hình thành.

           Đại diện nhóm thực hiện
             Trương Tường Minh

 

 

 

 

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thống kê
Số người online
0000111
Số lượt truy cập
14992278
KHÁT DÒNG SỮA MẸ( tiếp theo). -Thiện Hải-
Ngày đăng: 2020-11-06 11:02:56


 Ngừng một lát cô bé hạ giọng và nói tiếp:

-Cô giáo còn nói tổ tiên ta có công dựng nước và giữ nước; nếu chúng ta biết bảo quản tốt và sử dụng tài nguyên hợp lý thì trong tương lai chúng ta sẽ được hưởng một nền giáo dục công lập thật tốt và dịch vụ y tế chất lượng mà miễn phí … Mẹ không còn phải vất vả lo toan học phí cho anh em ta nữa, anh không thích sao?

Thằng anh im lặng, dường như đang chờ đứa em nói tiếp nhưng đứa em không nói gì; đôi mắt của cô bé tròn xoe nhìn lên người đàn bà ngồi ở hàng ghế phía trước như là để dò xét cảm xúc của bậc làm mẹ làm cha ra sao? Bà ấy không phản ứng gì, chỉ mỉm cười vu vơ. Thằng anh tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn nói:

-Thích, nhưng còn lâu lắm mới có thể đạt được! Đừng nằm mơ nhé …

-Không mơ đâu anh! Nhất định phải được mà. Cô giáo của em còn nói nước ta còn có những tài nguyên khác quý giá và nhiều hầu như là vô tận. Như là … Dưới lòng biển Đông có dòng nước ấm quanh năm, môi trường thích hợp cho các loài cá sinh sôi và phát triển; ngoài ra còn có nhiều mỏ dầu hỏa nằm dọc theo thềm lục địa đang chờ chúng ta khai thác đó. Tài nguyên sẽ đem lại phúc lợi cho xã hội, ai cũng được hưởng. Thật công bằng, thật tuyệt vời!

Thằng anh bèn bổ sung thêm:

-À, còn nữa nè. Nhiều mỏ cát xây dựng san lấp nằm trong lòng sông Hồng nè. Sông Cửu Long dài 4.600 km phát nguyên từ miền núi Hymalaya, xứ Tây Tạng, cung ứng nguồn nước ngọt quanh năm rất thuận lợi cho việc trồng lúa, vườn cây ăn trái, đánh bắt và nuôi trồng thủy sản. Nếu ta biết bảo tồn và sử dụng hợp lý thì tài nguyên đó sẽ trở thành vô tận; kinh tế xã hội sẽ phát triển bền vững.

-A, anh học ở đâu mà tự tin lắm vậy? Nhưng đừng có mơ! Cô giáo của em bảo rằng Cửu Long giang đang hấp hối và chết từ từ hoặc lây lất mỏi mòn vì bị người ta xẻo thịt chặt da từng khúc, từng khúc nghe mà đau đớn vô cùng. Họ cố tình chiếm lấy dòng nước ngọt từ trên núi cao chảy xuống, làm cho người dân sống ở vùng hạ lưu thiếu nguồn nước ngọt trầm trọng, cuộc sống khắc khoải giống như đứa trẻ mồ côi khát khao dòng sữa mẹ vậy! Đời còn nhiều bất hạnh …

Người đàn bà ngồi ở hàng ghế phía trước mới chịu lên tiếng:

-Thôi đủ rồi các con.

Không bảo nhau mà hai đứa trẻ cùng trả lời:

-Vâng, thưa mẹ …

Bà ấy xoay người về phía sau gật đầu chào nàng, mỉm cười tỏ ý xin lỗi. Nàng nói:

-Không có chi đâu chị! .…

Người ta bỗng nghe có tiếng kêu vội vã:

-Cấp cứu … cứu …

Người ta còn nghe tiếng còi xe cứu thương réo inh ỏi. Không gian như bừng dậy, mọi người đều tỉnh thức … Cửa phòng mở, cô y tá bước vào, đến bên giường bệnh của tôi:

-Bác sĩ vừa thăm bệnh bảo rằng ông còn sốt cao và đang ngủ mê. Bác sĩ kiểm tra thấy thuốc hôm nay ông chưa uống. Để tôi mở bao thuốc giúp cho ông uống nhé! Bác sĩ bảo nếu ông còn sốt thì cuối tuần này không thể ra viện được. Ông nên nhớ uống thuốc cho đủ liều nhé.

Tôi nghiêng mình, chống tay, ngồi dậy uống vội bốn viên thuốc mà cô ấy vừa trao. Cửa phòng khép vội; một mùi hương rất lạ còn thoang thoảng đâu đây. Tôi chợt hiểu ra mình vừa bị sốt, hôn mê sâu và lạc vào một giấc mơ dài quên đoạn kết … Các nhân vật như lạ như quen, đến và đi bất chợt … chập chờn, ẩn hiện, bảng lảng như cánh chim chiều lạc loài bay giữa màn sương. Tôi mỉm cười một mình, tự hỏi hay là mình vừa xem một bộ phim kinh dị nhỉ?  (Hết)  

Thiện Hải

 

Bạn muốn gửi bài bình luận về phần tin này. Vui lòng nhấn vào đây -->>>> Viết bình luận


Các tin cũ hơn
Các tin mới hơn